THỨ TƯ TUẦN XXV THƯỜNG NIÊN NĂM A
Lc 9,1-6
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Luca.
1Đức Giêsu tập họp Nhóm Mười Hai lại, ban cho các ông năng lực và quyền phép để trừ mọi thứ quỷ và chữa các bệnh tật.
2Người sai các ông đi rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. 3Người nói: “Anh em đừng mang gì đi đường, đừng mang gậy, bao bị, lương thực, tiền bạc, cũng đừng có hai áo. 4Khi anh em vào bất cứ nhà nào, thì ở lại đó và cũng từ đó mà ra đi.
5Hễ người ta không đón tiếp anh em, thì khi ra khỏi thành, anh em hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ.” 6Các ông ra đi, rảo qua các làng mạc loan báo Tin Mừng và chữa bệnh khắp nơi.
SUY NIỆM 1: SAI TÔNG ĐỒ RAO GIẢNG NƯỚC THIÊN CHÚA
Sứ điệp: Chúa Giêsu ban ơn để sai các tông đồ rao giảng Nước Thiên Chúa. Chúa căn dặn phải thực hiện sứ vụ của mình bằng một cuộc sống thanh thoát và bình dị.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, trở nên người Kitô hữu là lãnh nhận ơn gọi sống cho Chúa và sống cho kẻ khác. Chúa ban cho con ơn thánh Chúa và sai con vào môi trường sống hằng ngày. Cuộc sống hằng ngày là môi trường để con tỏ bày ơn Chúa cho kẻ khác. Con muốn xác tín một lần nữa trước mặt Chúa để con thực sự là người Kitô hữu, là người môn đệ của Chúa giữa xã hội.
Mỗi người có thể có nhiều vai trò, nhiều địa vị trong tương giao với kẻ khác. Có thể là giám đốc, là công nhân, là thầy, là thợ, là cha mẹ, là vợ chồng, là con, là anh, chị, em… Những vai trò này xác định cách sống. Cũng vậy, con là người Kitô hữu, là môn đệ của Chúa, đặc tính căn bản này sẽ xác định cách sống của con, sẽ hướng dẫn con trong những tương giao đối với mọi người. Xin Chúa giúp con sống đúng phẩm giá và danh hiệu Kitô hữu của con.
Với tư cách là người Kitô hữu, nhiều lúc con cũng sẽ phải chấp nhận những hy sinh, thiệt thòi cho chính mình. Nhưng con biết rằng Chúa đã muốn điều đó. Chúa dạy con vui lòng chấp nhận những tiện ích vật chất vừa đủ cho cuộc sống. Chúa dạy con phải biết cho đi chứ không chỉ thu góp cho mình.
Lạy Chúa, một cuộc sống như vậy không phải chỉ dành riêng cho các nhà tu nhiệm nhặt sao? Không, Lời Chúa hôm nay nói với chính con trong tư cách là một Kitô hữu. Đó phải là cuộc sống của con. Xin Chúa giúp con. Amen.
Ghi nhớ: “Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân”.
TGM Giuse Nguyễn Năng
SUY NIỆM 2: LỜI MỜI CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ
Người môn đệ theo Thầy không chỉ tin Thầy, đón nhận Thầy mà còn ở với Thầy, đón
nhận sự dạy dỗ của Thầy, nên giống Thầy, thuộc trọn về Thầy, làm công việc của
Thầy, trung thành cộng tác với sứ mạng của Thầy cách trọn vẹn. Chúa Giêsu cũng
đòi hỏi các môn đệ của Ngài như vậy, và còn đòi hỏi dứt khoát hơn nữa, mới
trung thành thi hành sứ mạng Chúa trao phó được.
Với trang Tin Mừng hôm nay, chúng ta nhìn lại ơn gọi của mình, và kiểm
lại phẩm chất của ơn gọi ấy mà sửa sai để trở nên người môn đệ của Chúa Giêsu
cách trung thành và trọn vẹn hơn.Khi danh tiếng của Đức Giêsu được lẫy lừng
khắp nơi về lời rao giảng mới mẻ và uy quyền, về các phép lạ Ngài làm, có thể
là xưa nay chưa có ai làm được như vậy.
Vì thế, có những người đến xin theo làm môn đệ của Ngài, trong đó có cả kinh sư, luật sĩ nữa, nhưng ý hướng muốn theo Chúa của họ mang tính trần tục, họ muốn theo làm môn đệ của Đức Giêsu vì họ thấy nơi Ngài có thể làm thỏa mãn những tham vọng của họ theo kiểu trần thế : giàu có, danh vọng, địa vị. Chúa Giêsu biết rõ điều đó, nên Ngài thẳng thắn trả lời cho một vị kinh sư rằng: “Con chồn có hang, con chim có tổ, con người không có chỗ tựa đầu”. Chúa nói như vậy để diễn tả Ngài không có gì để bảo đảm cho cuộc sống trần gian, vì Chúa nghèo đến nỗi thua một con chim, nó có tổ, thua một con cáo, nó có hang, còn Ngài thì không có nơi tựa đầu, không có mái nhà để ở.
Vì thế, theo
Chúa mà đặt những tham vọng lớn lao nơi trần thế, đòi hỏi những thỏa mãn theo
sở thích riêng, tìm kiếm những tiện nghi trong đời sống hằng ngày thì không phù
hợp và không thực tế chút nào. Chúa Giêsu đòi hỏi người muốn theo làm môn đệ
của Ngài, phải quyết liệt từ bỏ mọi sự thế gian, mọi tham vọng trần thế, mọi
tiện nghi hằng ngày, để có một tâm hồn tự do thanh thoát mà theo Ngài, thuộc trọn
về Ngài, thực thi trọn vẹn sứ mạng Ngài ủy thác.
Trên đường sứ vụ, Chúa Giêsu không muốn các môn đệ bị phân tâm bởi những hành
trang vật chất và tiện nghi, dù chỉ là những thứ thiết yếu như chiếc gậy để tự
vệ và vài món đồ để dự trữ, phòng xa. Ngài muốn họ hoàn toàn cậy trông vào tình
yêu toàn năng và sự quan phòng khôn ngoan của Thiên Chúa. Ngài muốn họ đón nhận
sự bấp bênh, sự thiếu an toàn, sự lệ thuộc vào Thiên Chúa và vào con người. Lại
nữa, trong tương quan với anh chị em, Chúa Giêsu muốn các môn đệ không tìm kiếm
tiện nghi hay sự trọng vọng khác biệt. Ngài muốn các ông trở nên mọi sự cho mọi
ngườiqua lối sống gần gũi, hòa mình vào cuộc sống của dân để giúp dân dễ đón
nhận Tin Mừng.
Hơn nữa, Chúa Giêsu còn muốn các môn đệ của Ngài bình thản và dứt khoát chấm dứt tương quan khi đối diện với thách đố lớn nhất là sự dửng dưng, vô cảm, chối từ, thậm chí là chống đối nơi những con người đã được nghe loan báo về Nước Thiên Chúa.
Với một người khác, Chúa Giêsu mời gọi: “Anh hãy theo tôi”, anh vẫn có thành tâm thiện chí để theo Chúa, nhưng anh chưa dứt khoát xa lìa sự ràng buộc của gia đình, bổn phận với cha mẹ cản trở anh: “Xin Thầy cho phép tôi về chôn cất cha tôi trước đã”, tức là phụng dưỡng cha cho tròn chữ hiếu đã rồi mới đi theo Chúa sau. Chúa Giêsu trả lời: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ, còn anh, anh hãy đi loan báo triều đại Thiên Chúa”.
Vậy là Chúa đòi hỏi đi theo Chúa thì phải trọn vẹn cho Chúa, cắt đứt mọi ràng buộc, kể cả sự ràng buộc do mối dây liên hệ tình cảm với gia đình, làm phân tán, cản trở việc theo Chúa, vì: “Ai yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy”(Mt 11,37), vả lại, loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa là cần thiết và cấp bách, là quan trọng hơn, nên phải ưu tiên hơn. Người thứ ba cũng muốn theo Chúa, nhưng chưa dứt khoát, vì còn phải từ giã gia đình nữa. Chúa Giêsu lấy công việc đi cày của người nhà nông để trả lời cho anh ta về điều kiện theo Chúa: người cầm cày đi cày ruộng thì hướng cày phải thẳng, nên người nông phu không được ngoái cổ về đàng sau, làm cho luống cày vênh vẹo, đất không được cày đều, đất sẽ không tốt đối với hạt giống sẽ gieo xuống.
Cũng vậy, việc theo Chúa không được do dự, ngập ngừng, tính toán, làm cho việc theo Chúa bị cản trở, làm cho việc loan báo Tin Mừng bị chi phối không có kết quả. Những điều Chúa đòi hỏi là dấu chỉ người môn đệ thật lòng theo Chúa, theo Chúa vì yêu mến Chúa, chọn Chúa một cách dứt khoát vô điều kiện vì chỉ có Chúa là hạnh phúc của họ, sống với Chúa thì có giá trị gấp ngàn lần những điều họ từ bỏ.
Chính Chúa Giêsu cũng đã từ bỏ mọi sự để phục vụ Nước Trời và cứu rỗi các linh hồn đến mức độ chết khổ nhục trên Thập Giá, vì vậy, những đòi hỏi của Chúa Giêsu là điều kiện để các môn đệ nên giống Chúa và trung thành thi hành sứ mạng của Chúa.
Ngày nay, không thiếu những người chỉ muốn dùng tiền bạc để giảng dạy hoặc dùng quyền bính để làm cho người khác kinh sợ. Một cám dỗ khác mà người Tông đồ thời nay thường mắc phải, đó là sự thiếu kiên nhẫn, chờ đợi thời giờ của Chúa. Họ dễ thoái lui rời bỏ nhiệm sở, thay đổi công việc. Cũng có những người Tông đồ không dám nói rõ những sai lầm của người khác cũng như những gì trái ngược với giá trị Tin Mừng. Thái độ chung của con người thời nay là ích kỷ và hưởng thụ, số người sẵn sàng để Chúa sai đi thật hiếm hoi, số các tệ nạn do sự sai lầm thiêng liêng ngày càng gia tăng, trong khi đó cái tôi tự do được thổi phồng.
Trang Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy hân hoan đón nhận sứ vụ như là một hồng ân, dẫu rằng chúng ta không xứng đáng. Mặt khác, luôn sống trong sự phó thác nơi Chúa và đừng quá lo lắng về cơm áo gạo tiền trong khi thi hành sứ vụ. Bởi vì chính Đấng sai ta cũng đã sống cảnh: “Con cáo có hang, con chồn có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu”. Sự thanh thoát này giúp chúng ta không bị vướng bận đến chuyện phụ thuộc của vật chất, sự an tâm trần thế. Ngược lại, nhờ lối sống đơn giản, chúng ta được nâng đỡ tinh thần từ bỏ mình và tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa cách tốt đẹp hơn. Đức Giêsu cũng không quên nhắc các môn sinh của mình là không được dùng những hình thức khống chế, quyền lực để phụ trợ cho sứ mạng, ngược lại hãy dùng tình thương và gương sáng. Tôn trọng tự do và ước muốn của người thụ huấn.
Khi chúa gọi chúng ta hay khi chúng ta muốn theo Chúa, Chúa đòi hỏi chúng ta sống thanh thoát, tự do, thong dong cách tuyệt đối về những sự thế gian không còn bám víu sự gì kể cả gia đình ruột thịt của chúng ta, không còn lo toan việc đòi để hoàn toàn theo Chúa và chăm lo việc của Chúa mà thôi. Sống đời sống tông đồ là sống đức tin, sống tin thần phó thác, chấp nhận bấp bênh gắn liền với thân phận Đức Kitô ở trần gian “Con người không có nơi tựa đầu”, luôn gắn bó với Đức Kitô và sứ mạng của Ngài. Chúng ta thực lòng sống theo Chúa Kitô, làm môn đệ Ngài chúng ta luôn quyết chí, sẵn sàng và dấn thân để bảo vệ sự trung thành với Chúa: chúng ta luôn bảo vệ phẩm chất của chúng ta là muối, là men, là ánh sáng cho thế gian.
Lm. Huệ Minh
SUY NIỆM 3: LOAN BÁO TIN MỪNG BẰNG CHÍNH CUỘC SỐNG
A. Hạt giống...
Chúa Giêsu sai Nhóm 12 đi loan Tin Mừng và chỉ dẫn họ những điều cần thiết khi thi hành sứ mạng:
1. Sứ mạng:
- Họ sẽ được tham dự vào chính sứ mạng của Thầy mình, cho nên Chúa Giêsu ban cho họ năng lực, năng lực của chính Ngài, năng lực mà Ngài đã dùng để thực hiện các phép lạ mà chúng ta đã thấy ở các đoạn trước; Ngài cũng ban cho họ quyền phép, cũng là quyền phép của chính Ngài, quyền phép mà Ngài đã dùng để xua trừ ma quỷ mà chúng ta cũng đã thấy ở những đoạn trước.
- “Trừ mọi thứ quỷ và chữa các thứ bệnh”: người do thái quan niệm bệnh tật là dấu hiệu thống trị của Satan và tội lỗi. Vậy trừ quỷ và chữa lành bệnh đều có cùng một ý nghĩa là quyền lực Thiên Chúa đã chiến thắng Satan.
2. Những chỉ dẫn cần thiết:
- Chỉ dẫn thứ nhất là về lúc đi đường: đừng để mình bị quá vướng víu với những nhu cầu và phương tiện vật chất, nhờ thế mà sẽ biết phó thác vào sự Quan Phòng của Thiên Chúa hơn. Muốn thế người tông đồ phải: a/ “Đừng mang gì đi đường” để được thảnh thơi khỏi cồng kềnh; b/ “Đừng mang gậy”: gậy nhằm tự vệ khi bị kẻ ác tấn công dọc đường. Người tông đồ khỏi lo việc này vì chính Chúa Quan Phòng sẽ bảo vệ họ; c/ “Bao bị, lương thực, tiền bạc, cũng đừng có hai áo”: đó là những món có tính cách dự trữ, phòng xa cho những nhu cầu vật chất. Việc phòng xa này cũng không cần thiết vì Chúa Quan Phòng đã lo sẵn có những người dọc đường cung cấp các thứ cần thiết ấy cho người tông đồ.
- Chỉ dẫn thứ hai là về chỗ ở: Tông đồ không nên so đo chọn nơi ở sao cho vừa ý nhất, do so đo như vậy mà cứ đổi từ chỗ này sang chỗ khác cho dễ chịu hơn. Chúa Giêsu dặn phải chọn người xứng đáng ở trọ nhà họ rồi trọ luôn một chỗ đó. Cv 16,15 là một thí dụ minh họa cho điểm này.
- Chúa Giêsu cũng dự trù một trường hợp đặc biệt: có thể có nơi sẽ không chịu đón tiếp người tông đồ. Gặp trường hợp đó người tông đồ hãy "Ra khỏi thành và giũ sạch bụi chân để tỏ dấu phản đối họ": theo tục lệ do thái, cử chỉ này có nghĩa là đoạn tuyệt. Xứ nào không đón nhận Lời Chúa thì bị kể không phải là Đất Thánh, bụi của xứ đó đều là bụi dơ, phải phủi lại kẻo mang bụi dơ ấy sang những xứ biết đón nhận Lời Chúa. Cử chỉ phủi bụi chân và ra đi cũng có ý tuyên bố rằng từ nay người tông đồ không còn trách nhiệm với nơi đó nửa, trách nhiệm thuộc về chính nơi đó. Cv 13,51 cũng là một minh họa cho điểm này.
B.... nẩy mầm.
1. Đã lãnh nhận đức tin cách nhưng không thì chúng ta cũng có bổn phận truyền bá đức tin ấy cách nhưng không. Truyền giáo không phải là một việc “nhiệm ý làm thêm”, mà là một trách nhiệm của công bằng.
2. Dù không có sẵn bao bị, gậy, bánh, tiền… tức là những khả năng phương tiện, ta cũng đừng ngại thi hành bổn phận truyền giáo, bởi vì dù chúng ta có những thứ đó Chúa Giêsu cũng bảo chúng ta đừng mang theo. Chúng ta có được sự hỗ trợ đắc lực nhất là chính Chúa.
3. Truyền giáo trước tiên không phải là nhằm dạy cho người ta biết một số kiến thức về giáo lý mà là nhằm “xua trừ ma quỷ và chữa lành các bệnh tật”, nghĩa là đẩy lùi những sự dữ và sự xấu ra khỏi con người.
Có lẽ từ trước tới nay tôi chưa ý thức mục tiêu này.
4. “Ngài sai các ông đi rao giảng Nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. Các ông ra đi, rảo qua các làng mạc, loan báo Tin Mừng và chữa bệnh khắp nơi”.
Các môn đệ xưa là những người dân lương thiện, chất phát. Họ xuất thân từ nhiều tầng lớp khác nhau: trí thức có, bình dân có… tất cả đều được sai đi để loan báo Tin Mừng. Với cả sự nỗ lực và lòng nhiệt thành, họ đã ra đi loan báo Tin Mừng cứu độ.
Những người trẻ chúng ta cũng được mời gọi rao giảng Lời Chúa. Có thể chúng ta không phải đến những nơi xa xôi, mà ở đây, bằng chính cuộc sống của mỗi người nơi môi trường học đường, gia đình, làng xóm…
Lạy Chúa, xin ở bên con và bước đi cùng con (Hosanna)
Lm Carôlô Hồ Bạc Xái
SUY NIỆM 4: TRUNG THÀNH VỚI LỆNH TRUYỀN CỦA CHÚA
Chúng ta vừa đọc lại bài tường thuật của thánh sử Luca nói về việc Chúa sai nhóm Mười Hai Tông Ðồ ra đi rao giảng Tin Mừng và chữa lành bệnh tật. Ðây là cuộc sai đi trước biến cố Phục Sinh để chuẩn bị cho cuộc sai đi quyết định sau Phục Sinh, khi đó Chúa sẽ nói với các ông một cách vĩnh viễn: “Mọi quyền hành trên trời dưới đất đã được trao ban cho Thầy. Vậy, các con hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con, và đây Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.
Hai lần sai đi này, trước và sau Phục Sinh, trước và sau biến cố vượt qua của Chúa Giêsu, rất quan trọng và bổ túc cho nhau. Nếu lần sai đi thứ hai sau Phục Sinh, sau biến cố vượt qua mà không có lần sai đi thứ nhất trước Phục Sinh thì người ta sẽ dễ dàng rơi vào cám dỗ quả quyết rằng, những đồ đệ của Chúa Giêsu tự bày vẽ công việc cho mình để thành lập cộng đoàn Giáo Hội do theo sáng kiến riêng chứ không phải do ý muốn của Chúa Giêsu. Ngược lại, nếu lần sai đi thứ nhất trước Phục Sinh mà không có lần sai đi thứ hai sau Phục Sinh thì người ta cũng sẽ dễ dàng rơi vào cám dỗ khác nữa cho rằng, Chúa Giêsu đã thất bại trong dự án của Ngài sau khi bị giết chết trên thập giá. Nhưng các sách Phúc Âm đã ghi lại cho chúng ta hai lần sai đi trước và sau Phục Sinh, và điều này làm nổi bật ý định của Chúa Giêsu, một ý định vượt qua giới hạn thời gian, Chúa đã kêu gọi huấn luyện và sai các tông đồ ra đi rao giảng Tin Mừng, vì Chúa muốn rằng sứ mệnh rao giảng của Chúa cần được tiếp tục mãi trong thời gian từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nhờ qua những con người được mời gọi cộng tác với Chúa, làm công việc của Chúa với những quyền năng do Chúa ban cho.
Sự hiện diện và sứ mệnh của Giáo Hội qua các thời đại trong lịch sử nhân loại đều nằm trong chương trình của Chúa ngay từ đầu và do ý Chúa muốn, chứ không do sáng kiến của con người. Hơn nữa, chúng ta thấy tác giả Phúc Âm thánh Luca mô tả sứ mệnh của các tông đồ được Chúa sai đi bằng hai cụm từ rao giảng và chữa lành bệnh tật.
Nói theo ngôn ngữ ngày nay, chúng ta có thể nói rằng đây là sứ mệnh toàn diện ôm trọn cả con người xác hồn. Rao giảng và chữa lành, công bố sự thật ban ơn cứu rỗi của Chúa và chăm sóc cho cuộc sống phần xác được lành mạnh, đó là cứu rỗi và phát triển luôn đi đôi với nhau. Người đồ đệ của Chúa khi làm công việc của Chúa, công bố sự thật của Chúa, phân phát ơn cứu rỗi đã được Chúa thực hiện. Khi làm công việc này không thể nào lơ là hay đóng kín trước những việc phục vụ cho công cụ phát triển xã hội, phục vụ lợi ích tốt lành cho anh chị em chung quanh.
Nhà thờ để phụng thờ Thiên Chúa, nhà thương để chăm sóc bệnh nhân, nhà dưỡng lão để săn sóc người cao niên, nhà học tập dành cho người trẻ, nhà ở cho người nghèo, nhà cứu trợ cho anh chị em gặp nạn, đó là những nhà, những loại công tác nằm trong sứ mệnh của người đồ đệ của Chúa. Lịch sử hai ngàn năm qua của Giáo Hội cho thấy những đồ đệ của Chúa còn luôn trung thành với lệnh truyền của Chúa: rao giảng và chữa lành, mặc dù không thiếu những sơ sót lỗi lầm mà giờ đây những đồ đệ chân thật của Chúa không ngần ngại ăn năn xin tha thứ và dốc quyết thực hiện tốt đẹp hơn trong tương lai.
Lạy Chúa,
Xin thương ban cho chúng con quyền năng của Chúa để chúng con được canh tân và dấn thân nhiều hơn nữa, để chu toàn tốt hơn sứ mệnh Chúa đã trao phó cho trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Xin Chúa hãy thương hiện diện với chúng con và cùng hoạt động với chúng con luôn mãi.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
SUY NIỆM 5: NHẬN RA TÌNH THƯƠNG CỦA THIÊN CHÚA VÀ TỘI LỖI CỦA MÌNH
Có những người ngông cuồng. Họ không chịu vâng lời những gì Thiên Chúa dạy bảo. Và khi phải chịu những hậu quả, họ lại đổ lỗi cho Thiên Chúa không thương xót. Họ trách móc Thiên Chúa này nọ. Nhưng làm như thế, họ chẳng những vẫn phải mang những hậu quả do sự bất tuân, mà càng lấn sâu trong tội lỗi và lạc lối. Nhưng, nếu họ biết kiểm điểm quá khứ, họ sẽ nhận ra tội lỗi của mình và tình thương Thiên Chúa rằng: Thiên Chúa luôn cho họ cơ hội trở về để làm lại cuộc đời.
Các bài đọc Lời Chúa hôm nay có mục đích dạy con người biết nhận ra tội lỗi của mình và tình thương Thiên Chúa hằng luôn hiện diện.
Trong bài đọc thứ nhất, tư tế Et-ra nhận ra tội lỗi của mình, của cha ông và của mọi con cái Israel trong thời đại của ông. Những tội lỗi ấy chính là nguyện nhân của việc lưu đày. Ông cũng nhận ra uy quyền và tình thương của Thiên Chúa dành cho ông và con cái Israel, qua việc thay đổi lòng dạ của các vua Ba tư, để họ phóng thích Dân, cho Dân hồi hương để tái thiết đất nước và xây dựng lại Đền Thờ ở Giêrusalem. Với tình huống này, chúng ta nhận biết: Thiên Chúa chẳng bao giờ bỏ rơi dân Người đã chọn. Người luôn yêu thương và tìm cách yêu thương họ.
Trong bài Tin mừng, Chúa Giêsu huấn luyện các Tông đồ, ban cho các ngài quyền được chữa lành, được trừ quỷ…, khi sai các ngài đi rao giảng Tin mừng. Ai tin và đón nhận Lời các ngài công bố nhân danh Chúa thì nhận được ơn cứu độ và được chữa lành, ai không tin, sẽ không được lãnh nhận những điều đó. Các Tông đồ cũng phải có bổn phận cảnh báo sự cứng lòng của dân.
Cần thấy rằng, chính sự hiện diện của các Tông đồ của Chúa là bằng chứng: Thiên Chúa luôn tìm cách yêu thương con người và mời gọi con người nhận ra sự hiện diện thầm kín ấy. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp chính Thầy và một khi đón nhận Lời các Tông đồ rao giảng là đón nhận Lời Tin mừng của Đức Kitô. Tất cả chúng ta đều được mời gọi mau mắn nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời bằng cách chú tâm đón nhận Lời được công bố. Nhưng con người vẫn có tự do để đón nhận hay từ chối. Chọn lựa đón nhận hay từ chối cũng đồng nghĩa là chọn lựa một hậu quả xảy đến.
Qua các bài đọc hôm nay cho thấy: Thiên Chúa luôn yêu thương và cho chúng ta nhiều cơ hội để lắng nghe và học hỏi Tin mừng, nhờ đó chúng ta được cứu độ. Vậy, chúng ta được mời gọi hãy biết thành tâm đón nhận và tận dụng cơ hội đến. Chính hành vi của chúng ta sẽ quyết định tương lai của chúng ta. Xin Chúa ban ơn trợ giúp chúng ta.
Fr. Joseph
