THỨ TƯ TUẦN IV MÙA CHAY NĂM A

Ga 5,17-30

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gioan

17 Khi ấy, sau khi chữa lành một người bệnh trong ngày sa-bát, Đức Giê-su tuyên bố với người Do-thái rằng: “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc.”

18 Bởi vậy, người Do-thái lại càng tìm cách giết Đức Giê-su, vì không những Người phá luật sa-bát, lại còn nói Thiên Chúa là Cha của mình, và như thế là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa.

19 Đức Giê-su lên tiếng nói với họ rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người Con cũng làm như vậy.

20 Quả thật, Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc.

21 Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý.

22 Quả thật, Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho người Con mọi quyền xét xử, 23 để ai nấy đều tôn kính người Con như tôn kính Chúa Cha.

Kẻ nào không tôn kính người Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha, Đấng đã sai người Con.

24 Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống.

25 “Thật, tôi bảo thật các ông: giờ đã đến -và chính là lúc này đây- giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống.

26 Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy, 27 lại ban cho người Con được quyền xét xử, vì người Con là Con Người.

28 Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con 29 và sẽ ra khỏi đó: ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án.

30 “Tôi không thể tự ý mình làm gì. Tôi xét xử theo như tôi được nghe, và phán quyết của tôi thật công minh, vì tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi.”

 

SUY NIỆM 1:

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu dám gọi THIÊN CHÚA là Cha của mình. Quả là phạm thượng. Đó là điều mà người Do Thái bắt bẻ và muốn treo Người lên thập giá.

Trước sự nghi nan của người Do thái, Chúa Giêsu đã chỉ ra cho họ thấy mọi việc Ngài làm là theo Thánh ý Chúa Cha chứ không phải tự ý Ngài. Ngài còn minh chứng cho họ thấy Ngài chính là Con Thiên Chúa qua các công việc của Ngài như làm cho kẻ chết chỗi dậy và ban sự sống cho họ (Ga 5,21). Đó là những công việc mà chỉ có Thiên Chúa mới làm được. Và suốt cuộc đời, Chúa Giêsu luôn sống trong tâm tình của một người con chẳng hề làm sai ý Cha, luôn trung thành theo ý Cha dẫu phải hy sinh tính mạng, miễn sao ý Cha được thể hiện. Qua đó, Ngài muốn cho người Do thái biết Ngài chính là Con Thiên Chúa, Đấng hoàn toàn nên một và đồng bản thể với Chúa Cha. Đây là điều rất quan trọng vì nếu người ta không tin Ngài là Con Thiên Chúa thì họ không thể tin vào lời Ngài, không xác tín vào việc Ngài làm, không tin tưởng vào Đấng đã sai Ngài và họ sẽ không được ơn cứu độ.

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu nên giống Chúa Cha mọi đàng. Chúa Cha vẫn làm việc, thì Ngài cũng làm việc. Chúa Cha quyền năng và Ngài cũng được trao ban quyền năng ấy. Chúa Cha yêu Chúa Con và cho Chúa Con thấy mọi điều mình làm. Chúa Cha trao phó mọi sự cho Chúa Giêsu và Chúa Giêsu trao lại cho Chúa Cha tất cả những gì Chúa Cha muốn. Sự sống của Chúa Giêsu là nơi Chúa Cha và cái chết của Ngài cũng là tuân theo ý Chúa Cha. Cả cuộc đời của Chúa Giêsu là để cho ý Chúa Cha được thành sự. Chúa Cha ở trong Ngài và Ngài ở trong Chúa Cha.

Chúng ta lần trở lại bài đọc 1, sách Isaia, trong bối cảnh dân tộc Do Thái bị lưu đầy nơi đất khách quê người, ăn không ngon, ngủ không yên mà lòng tưởng nhớ Sion quê nhà. Họ đã từng than thở: Đức Chúa đã bỏ tôi rồi, Chúa Thượng đã quên tôi rồi! Tuy nhiên giữa tình huống thật tuyệt vọng ấy, vị ngôn sứ bắt đầu công bố một sứ điệp hy vọng.  Thiên Chúa đang tiến hành!  Người sắp giải phóng các tù nhân và mở đường cho những kẻ lưu đày trở về quê cha đất tổ.  Ông nhắc nhở dân chúng phải biết Thiên Chúa là Đấng nào.  Người là “Đấng thương xót chúng sẽ hướng dẫn và đưa chúng đến những suối nước tuôn trào”.  Dù họ có cảm thấy như Chúa đã bỏ rơi và quên lãng họ, vị ngôn sứ vẫn bảo họ điều ấy không thể xảy ra.  

Biết bao người thân yêu của chúng ta đã nằm xuống và đang gửi thân xác tro tàn dưới lòng đất chờ ngày Thiên Chúa cho trỗi dậy từ kẻ chết. Nhưng biết đến khi nào? Lời ngôn sứ Isaia hôm nay trấn an và giúp chúng ta thêm xác tín: Cho dù người mẹ có quên đứa con mình sinh ra, thì Thiên Chúa không thể và sẽ không bao giờ quên dân Người! Và bài Phúc Âm hôm nay khẳng định: “Ai nghe lời Tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống”. Tại sao Chúa Giêsu dám quả quyết như vậy? Thưa bởi vì Chúa Cha trao quyền xét xử cho Chúa Con: Các ngươi chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con và sẽ ra khỏi đó.

… Chúa Cha vẫn hằng làm việc thì Chúa Giêsu cũng vẫn làm việc, và chúng ta cũng phải bắt chước Chúa Giêsu làm việc nhưng phải là việc lành phúc đức thì mới tránh không bị xét xử và mới có thể chuyển cầu cho những người thân yêu của chúng ta đã nằm xuống chờ ngày sống lại.

Lm. Phaolô Phạm Công Phương

 

SUY NIỆM 2:

“Ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời.”

Mùa chay là mùa của thanh luyện, của hoán cải. Giáo Hội mời gọi chúng ta trở về: trở về với Chúa, với anh em, với bản thân. Tựu trung tội lỗi là một chối bỏ Thiên Chúa, khước từ anh em, đánh mất bản thân. Qua những việc làm của Mùa chay, như cầu nguyện, sám hối, hãm mình, thực thi bác ái. Giáo Hội muốn chúng ta tìm lại được chính bản thân như Thiên Chúa mong muốn. Bản thân ấy chúng ta chỉ có thể nhận ra khi nhìn ngắm Chúa Giêsu.

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy chân dung của Chúa Giêsu, Đấng hoàn toàn sống cho Thiên Chúa: “Ta đến không phải để làm theo ý Ta, nhưng là làm theo ý Đấng đã sai Ta”. Nên một với Thiên Chúa, thể hiện sự nên một ấy đến cùng, đó là con đường mà Chúa Giêsu đã chọn lựa và đi cho đến cùng. Thực thế, cái chết của Chúa Giêsu gắn liền với mầu nhiệm Ba Ngôi. Người Do Thái kết án Ngài không những vì Ngài không tuân giữ ngày hưu lễ, mà còn vì Ngài tự cho mình ngang hàng với Chúa Cha. Cái chết của Chúa Giêsu là một mạc khải về Chúa Cha. Cái chết của Chúa Giêsu nói lên tiếng xin vâng trọn vẹn với Chúa Cha. Qua cái chết ấy, quyền năng và tình yêu của Chúa Cha được tỏ bày.

Mùa chay thường gợi lại một thực hành có tính truyền thống trong Giáo Hội, đó là hãm dẹp thân xác, tức là tham dự vào cái chết của Chúa Giêsu từng ngày qua những hy sinh, quên mình, để cũng được chia phần vinh quang Phục Sinh của Ngài, nghĩa là mỗi ngày một biến đổi để trở thành con người mới cho đến khi đạt được tầm mức viên mãn của Ngài. Đó là bức chân dung mà mỗi Kitô hữu đều mang trong mình và mỗi ngày họ cố gắng họa lại bằng cả cuộc sống của họ. Cùng với Chúa Kitô, Đấng đã nên một với Chúa Cha trong tất cả mọi sự cho đến chết, xin cho từng giây phút cuộc sống chúng ta luôn là một thể hiện thánh ý của Ngài.

Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

 

SUY NIỆM 3: NÊN THÁNH NHỜ LỜI CHÚA

Một lần kia, thánh Gioan Bosco hỏi các học sinh đang chơi đùa: “Nếu ngay bây giờ các con biết mình sắp chết, các con sẽ làm gì? Một số em trả lời: sẽ đi vào nhà thờ cầu nguyện, một số khác cho biết sẽ đi xưng tội để dọn mình chết lành. Riêng thánh Đaminh Saviô vẫn điềm nhiên trả lời: “Nếu trong giây lát nữa con sẽ chết, con vẫn tiếp tục cuộc chơi”. Vâng, sở dĩ Đaminh Saviô nói được như vậy là vì ngài luôn nhận ra thánh ý Chúa trong từng giây phút và đánh giá mọi sự dưới chiều kích đời đời.

Đó cũng chính là thái độ sống của Chúa Giêsu: “Này con đến để thi hành ý Cha”. Trong bài tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu quả quyết với những người Do thái đang trách Ngài vi phạm luật ngày Sabát, và lại còn đặt mình ngang hành với Thiên Chúa rằng: “Cha tôi vẫn làm việc thì tôi cũng làm việc” và “Tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi”. Khi quả quyết như vậy, Chúa Giêsu đã mặc khải mối liên hệ giữa ngài với Chúa Cha. Ngài hé lộ cho chúng ta nhìn thấy đời sống nội tại của Thiên Chúa Ba Ngôi. Hiện nay, Chúa Cha đang làm việc và Chúa Giêsu cũng đang làm việc. Thế nhưng công việc mà các Ngài đang làm là công việc gì? Thưa, đó là việc “cho kẻ chết chỗi dậy và ban sự sống cho họ”, cho con người được chia sẻ sự sống đời đời với Thiên Chúa. Đó là công việc hệ trọng Chúa Cha đang làm và Chúa Giêsu đang làm, cho dẫu đó là ngày Sabát, cho dẫu có nhiều người chống đối, cho dẫu nhiều người không muốn tin điều đó. Bởi lẽ nếu mà tin, họ sẽ phải bỏ ý riêng mình để thi hành thánh ý Chúa.

Bỏ ý riêng làm theo ý Chúa đây quả là điều rất khó. Chúng ta thử nghĩ lại mà xem đã bao lần chúng ta bị giằng co Chúa bảo sống vị tha mà ta cứ vị kỉ, Chúa bảo ta tha thứ mà ta cứ còn thù nghịch, Chúa bảo ta hy sinh mà ta vẫn còn buông thả… Chúa đành bó tay trước sự tự do của chúng ta.

Mùa chay là cơ hội giúp chúng ta hồi tâm để nhận ra bản thân mình đã thực thi thánh ý Chúa đến mức độ nào. Chúa ban cho tôi mạng sống với lý trí, ý chí và tự do, nhưng tôi đã sử dụng chúng như thế nào? Liệu chúng có dẫn đưa tôi đến hạnh phúc đời đời hay phải trầm luôn muôn kiếp?

Lời Chúa hôm nay mạc khải công việc của Thiên Chúa đang yêu thương cứu chuộc con người, từng người chúng ta. Ước gì chúng ta biết mở lòng thuận theo và cộng tác vào chương trình yêu thương của Chúa để được sống và sống dồi dào, qua việc trung thành tin yêu Chúa và nhiệt tâm sống đức ái với mọi người.

Trong cuốn sách Đường Hy Vọng, ĐHY Phanxicô Nguyễn Văn Thuận chỉ ra cho chúng ta cách thức để thi hành thánh ý Chúa trong cuộc sống thường ngày như sau:

Hãy nhìn mọi sự với con mắt của Thiên Chúa, con sẽ thấy giá trị khác, kích thước khác. Sự điên dại trước mặt loài người là sự khôn ngoan trước mặt Thiên Chúa. Khó nghèo, vâng phục, hãm mình, nhịn nhục, bác ái, tha thứ, khiêm tốn, là khờ dại trước mặt người đời nhưng lại cao trọng trước mặt Thiên Chúa. Thế gian cho là xui, Chúa cho là phúc thật. Thành công con cám ơn Chúa, thất bại con cũng cám ơn Chúa. Hãy vui tươi vì chính khi thất bại là lúc Chúa muốn thử xem con làm vì Chúa hay vì ý riêng. Vui vẻ can đảm lúc gặp thất bại khó khăn hơn là lúc may mắn, hạng anh hùng này con đếm được trên đầu ngón tay”.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết nhận ra đâu là thánh ý Chúa và can đảm thi hành trong cuộc sống thường ngày của chúng con. Amen.

Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

 

SUY NIỆM 4: THIÊN CHÚA ĐANG LÀM VIỆC LIÊN LỈ

Đứng trước những bất công và sự dữ xảy ra trên thế giới, cũng như đối diện với những đau khổ của chính mình, nhiều người cho rằng Thiên Chúa không hề hoạt động trong xã hội loài người. Thế nhưng, trả lời cho người Do-thái và cho cả chúng ta hôm nay, Chúa Giê-su lại khẳng định: “Cha Ta làm việc liên lỉ, Ta cũng làm việc như vậy.” Thiên Chúa không chỉ hiện diện, mà còn làm việc liên lỉ để tiếp tục nuôi dưỡng, tái tạo và yêu thương con người.

Tác giả Thánh vịnh 104 đã khẳng định: “Hết mọi loài ngửa trông lên Chúa, đợi chờ Ngài đến bữa cho ăn. … Chúa ẩn mặt đi, chúng rụng rời kinh hãi; lấy sinh khí lại, là chúng tắt thở ngay, mà trở về cát bụi.” (Tv 104, 27.29) Chúa không chỉ sáng tạo vũ trụ và con người, nhưng Ngài còn tiếp tục gìn giữ và chăm sóc tận tình. Hơn thế, qua Chúa Giê-su, Thiên Chúa đã bày tỏ lòng thương xót vô biên cho con người, để con người được cứu chuộc và được sống đời đời. “Ai nghe lời Ta và tin Đấng đã sai Ta, thì được sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng được từ cõi chết mà qua cõi sống.” Như Chúa Cha đã sai Chúa Giê-su đến trần gian, Chúa Giê-su cũng sai các tông đồ, qua các ngài đến từng người tín hữu vào trong thế gian và sống giữa thế gian để tiếp tục công trình cứu độ của Chúa. Như Chúa Giê-su đã đến, không tìm và làm theo ý riêng mình, nhưng tìm và làm theo ý Chúa Cha, Đấng đã sai Ngài, thì chúng ta cũng được mời gọi lắng nghe và làm theo ý muốn của Thiên Chúa trong đời sống hôm nay. Khi chúng ta thực sự làm và chỉ làm những gì được Thiên Chúa sai phái, hoàn toàn sống theo thánh ý Ngài, thì thế giới hôm nay sẽ nhận biết Thiên Chúa vẫn đang làm việc liên lỉ nơi và qua mỗi người chúng ta.  

Lm. Giuse Tạ Minh Quý

SUY NIỆM 5: KHIÊM NHƯỜNG THÚ TỘI

Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Tư Tuần 4 Mùa Chay này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa ban thưởng những người công chính, và bao dung kẻ lầm lỗi biết ăn năn. Chúng ta hãy khiêm nhường thú tội, xin Chúa mở lượng khoan hồng mà ban ơn tha thứ cho chúng ta.

Khiêm nhường thú tội, bởi vì, chúng ta thường hay phản nghịch cùng Chúa. Trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, sách Dân Số cho thấy: Được tự do rồi, có lúc, dân Ítraen hồi tưởng lại thời gian đã qua và đem lòng hối tiếc: Ông Môsê nghe thấy dân tụm năm tụm bảy theo thị tộc mà kêu khóc tại cửa lều của mình. Còn ĐỨC CHÚA thì bừng bừng nổi giận. Ông Môsê tập họp bảy mươi người trong số kỳ mục của dân và đặt họ đứng chung quanh Lều. ĐỨC CHÚA lấy một phần thần khí đang đậu trên ông mà đặt trên bảy mươi vị kỳ mục.

Khiêm nhường thú tội, bởi vì, Chúa từ bi nhân hậu. Trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Mácximô Tuyên Giáo, Viện Phụ nói: Người đã dẫn con chiên non về chuồng, con chiên đã bỏ đàn mà chạy lạc trên các núi đồi. Người không đánh đập, không ngăm đe, không làm khổ, trái lại, Người lấy tình yêu thương vác nó trên vai đưa về nhập đoàn với những con còn lại. Lạy Chúa, thật là khốn cho con nếu con không nhận ra lòng từ bi của Chúa. Chính Chúa đã phán rằng: Ta chẳng vui gì khi kẻ tội lỗi phải chết, nhưng vui khi nó ăn năn trở lại để được sống.

Khiêm nhường thú tội, để Chúa phục hồi chúng ta. Trong bài đọc một của Thánh Lễ, ngôn sứ Isaia đã cho thấy: Ta đã gìn giữ ngươi, đặt ngươi làm giao ước giữa Ta với dân, để phục hồi xứ sở, để chia lại những gia sản đã bị tàn phá, để nói với người tù: ‘Hãy đi ra’, với những kẻ ngồi trong bóng tối: ‘Hãy ra ngoài.’ Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.” Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 144, vịnh gia cũng đã cho thấy: Chúa là Đấng từ bi nhân hậu. Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa, đầy yêu thương trong mọi việc Người làm. Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Chúa, mọi kẻ thành tâm cầu khẩn Người.

Khiêm nhường thú tội, để Chúa ban sự sống cho chúng ta. Thật vậy, Chúa chính là sư sống, ai tin Chúa sẽ được sống muôn đời, như câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay: Chúa nói: Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống; ai tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết.

Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói với người Dothái: Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tùy ý. Thiên Chúa là sự sống, Người muốn ban sự sống của Người cho chúng ta, điều kiện để được sống là tin vào Người. Tin vào Người, nghĩa là, không tin vào chính mình hay vào ai khác, bởi vì, chỉ có một mình Chúa mới có khả năng làm cho chúng ta được sống. Không tin vào Người là chúng ta đang tự kết án chính mình, bởi vì, chúng ta là những tội nhân, không thể tự cứu mình. Thiên Chúa là Đấng Cứu Độ của chúng ta, khiêm nhường thú tội với Chúa, chúng ta sẽ được Chúa cứu, bởi vì, Người là Đấng từ bi nhân hậu. Lịch sử cứu độ là lịch sử của Lòng Thương Xót: Thiên Chúa không ngừng ban ơn tha thứ, mỗi khi chúng ta biết sám hối quay về với Người. Ước gì chúng ta luôn biết khiêm nhường thú nhận: sự bất lực của mình, để được Chúa cứu giúp; thừa nhận mình bệnh hoạn, để được Chúa chữa lành; chân nhận mình yếu hèn tội lỗi, để được Chúa trợ lực thứ tha. Ước gì được như thế!

Lm. Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB