THỨ TƯ TUẦN I THƯỜNG NIÊN NĂM A

Mc 1,29-39

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mác-cô

29 Vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo. 30 Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà. 31 Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.

32 Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người. 33 Cả thành xúm lại trước cửa. 34 Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.

35 Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. 36 Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm. 37 Khi gặp Người, các ông thưa: "Mọi người đang tìm Thầy đấy!"

38 Người bảo các ông: "Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó." 39 Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.

 

SUY NIỆM 1: MỘT NGÀY LÀM VIỆC CỦA ĐỨC GIÊSU

Bối cảnh:

Hôm nay chúng ta vẫn tiếp tục chiêm ngắm sinh hoạt trong ngày của Đức Giêsu cùng với bốn môn đệ tại Caphácnaum qua tường thuật đoạn Tin Mừng theo thánh sử Marcô với nội dung khái quát: Chúa vừa kết thúc buổi rao giảng và cứu chữa một người bị thần ô uế nhập tại Hội đường xong, vừa mới đi ra thì được tin bà nhạc mẫu của ông Simon đang bị sốt nặng, Ngài liền đến nhà hai ông Simon và Andrê, có ông Giacôbê và Gioan cũng đi theo. Ngài lại gần, cầm lấy tay bà và đỡ dậy, cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài. Liền sau đó có cả một đám đông tụ họp trước cửa nhà, đó là những người đau ốm, mắc đủ thứ bệnh tật và bị quỷ ám, Ngài đã ra tay cứu chữa tất cả mọi người được lành và xua trừ ma quỷ, nhưng không cho quỷ nói vì chúng biết Ngài là ai. Mãi tới chiều tối, Ngài mới có chút ít thì giờ nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, lúc trời còn tối mịt, Ngài đã dậy đi ra một nơi hoang vắng để cầu nguyện. Ông Simon và các bạn kéo nhau đi tìm Ngài và cho hay dân chúng đang tấp nập tuôn đến. Nhưng Ngài bảo các ông: “Chúng ta còn phải đi đến các làng mạc chung quanh để rao giảng Tin Mừng nữa” (Mc 1, 29).

Suy niệm:

Giờ đây chúng ta cùng nhau suy niệm mấy điểm sau đây:

Lao động: Qua Tin Mừng hôm nay chúng ta chiêm ngắm chính Đức Giêsu là con Thiên Chúa mà còn phải làm việc vất vả từ sáng cho đến tối, hết ngày này qua ngày khác, không chỉ làm việc để lo cho bản thân Ngài mà còn làm việc để cứu giúp người khác. Không phải chỉ lo phần xác người ta mà còn rao giảng Tin Mừng cứu độ phần hồn người ta nữa. Qua tấm gương này Đức Giêsu muốn cho chúng ta thấy được ý nghĩa và giá trị của việc lao động chân tay cũng như lao động trí óc. Lao động là bổn phận của mọi người, lao động giúp ích cho bản thân và cho người khác cả phần hồn lẫn phần xác. Vì vậy:

Trước tiên chúng ta hãy dâng lên Thiên Chúa tất cả những công việc hàng ngày.

Thứ đến chúng ta cùng xin Chúa ban cho chúng ta sức khỏe thể xác tinh thần để có thể đảm nhận những công việc ấy. Đồng thời chúng ta nguyện xin Chúa chúc lành cho việc làm của chúng ta sinh hoa kết quả tốt đẹp.

Sau cùng chúng ta cũng xin Chúa giúp chúng ta làm việc không nguyên chỉ cầu lợi ích cho bản thân mình mà còn để giúp ích cho người khác nữa.

Hơn nữa, chúng ta đặc biệt nài xin Chúa giúp chúng ta biết dành riêng một phần thời giờ, một phần sức lực để làm việc mở mang Nước Chúa trên trần gian.

Bệnh Tật: Hôm nay Đức Giêsu chữa bệnh cho bà nhạc mẫu của ông Simon. Bà đang bị cảm sốt nặng liệt giường. Ngài đã đến gần, cầm tay bà nâng dậy. Tức thì cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.

Đã rõ bệnh tật theo đuổi con người như hình với bóng. Người ta xóa sổ được bệnh này thì bệnh khác lại xuất hiện, các căn bệnh ngày càng khó điều trị hơn và có thứ bệnh dường như bất trị, nan y. Có những bệnh tật tưởng như đã biến mất, thế mà lại quay trở về với con người.

Người Do Thái cho rằng cảm sốt là một hình phạt của Thiên Chúa cũng giống như bệnh dịch (xDs 5,3). Sau này, người ta còn gán cho cảm sốt là do ma quỷ, và việc chữa lành bệnh tật được xem là sự chiến thắng trên ma quỷ. Vì thế, việc Đức Giêsu chữa bệnh cảm sốt cho bà nhạc mẫu của ông Simon bày tỏ ý nghĩa Thiên Chúa cứu chữa con người khỏi ách tội lỗi, khỏi ách ma quỷ cũng như nói lên sứ vụ Thiên Sai của Ngài.

Quả thế, Đức Giêsu đến đâu thì chữa lành bệnh tật và xua trừ ma quỷ đến đó, Ngài mang đến cho họ niềm vui và chứa chan hy vọng mới. Chớ gì mỗi người Kitô hữu chúng ta cũng biết đem niềm vui và hạnh phúc cho tha nhân nơi môi trường sống với nụ cười bác ái yêu thương và phục vụ tận tình.

Phép lạ chữa lành như là dụ ngôn về sự sống lại.

Đức Giêsu đã làm nhiều phép lạ chữa bệnh, đó là điều khá rõ mà ai cũng tường. Các phép lạ đó hầu như chúng ta nhận thấy ở từng trang trong Tin Mừng. Lại nữa, nếu không chữa bệnh, làm sao Đức Giêsu chứng tỏ mình là Đấng Cứu Thế, Đấng Messia được? Đó là điều vào thời của Ngài phải có mà người ta còn gặp thấy nơi mọi lãnh tụ tôn giáo khác.

Tuy nhiên, Đức Giêsu không nguyên chỉ là một người thuần chuyên môn chữa bệnh, Ngài không đến để chữa bệnh, nhưng để cứu độ con người. Nếu Ngài có chữa bệnh đi nữa cũng là để cứu độ. Ngài không bảo đức tin đã chữa lành con mà nói: “Đức tin đã cứu con”. Thế mà ơn cứu độ là gì nếu không phải là được sống nhờ sự sống của Đức Kitô, dù khi khỏe mạnh hay đau ốm, cả sau khi chết cũng như lúc còn sống. Vậy, phép lạ chữa bệnh chỉ là một thứ dụ ngôn về sự sống lại.

Cầu nguyện: “Sáng sớm tinh sương, Ngài chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện” (Mc 1, 35). Đây là công việc thứ ba của Đức Giêsu, sau khi đã giảng dạy và chống lại sự dữ: Đó là cầu nguyện. Hoang địa, một nơi thanh vắng, một mình im lặng, chính ở đó Đức Giêsu sẽ lấy lại sinh lực. Sáng sớm tinh sương, trước lúc rạng đông. Đó không chỉ là một lần, toàn thể sứ vụ của Ngài đều phát xuất từ đó, từ nguồn suối nội tâm này! Vậy phần chúng ta, chúng ta thường cầu nguyện một mình, giữa tôi với Chúa vào lúc nào trong ngày?

Lm M. Phêrô Khoa Lê Trọng Ngọc, Phước Sơn

 

SUY NIỆM 2: CẦU NGUYỆN: NỀN TẢNG CỦA ĐỜI SỐNG THƯỜNG NGÀY

ài Tin Mừng hôm nay gồm ba trình thuật khác nhau: (1) trình thuật về việc chữa lành mẹ vợ của Simon (Mc 1:29-31); (2) trình thuật về những chữa lành vào chiều tối của Chúa Giêsu (Mc 1:32-24); và (3) trình thuật về việc Chúa Giêsu tạm thời lánh đi một nơi thanh vắng để cầu nguyện (Mc 1:35-39). Chúng ta cùng nhau phân tích ba trình thuật này để rút ra những ý niệm sống cho ngày hôm nay.

Trong trình thuật chữa lành mẹ vợ của Simon, chúng ta học được điều gì? Câu chuyện đơn giản được kể lại với một vài chi tiết từ một người chứng kiến mà không có cuộc đối thoại nào giữa Chúa Giêsu và người được chữa lành. Điều kiện của người bệnh được nêu ra và Chúa Giêsu liền chữa lành bà: “Lúc đó, bà mẹ vợ ông Simôn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người về tình trạng của bà. Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài” (Mc 1:30-31). Một chi tiết quan trọng chúng ta cần lưu ý là việc chữa lành của bà chỉ được hoàn thành qua việc phục vụ của bà sau khi cơn sốt dứt. Theo các học giả Kinh Thánh, việc chữa lành được thực hiện bởi hai hành động: (1) của Chúa Giêsu, đó là ‘cầm lấy tay và đỡ bà dậy’ và (2) của bà mẹ vợ Simon, đó là phục vụ các Ngài. Hai hành động này ám chỉ rằng trong bất kỳ cuộc chữa lành nào cũng phải có sự cộng tác của chúng ta. Trong lãnh vực phục vụ, chúng ta chỉ có thể phục vụ Chúa và người khác chỉ khi chúng ta được Chúa ‘cầm lấy tay và đỡ dậy’ ra khỏi tình trạng nô lệ tội lỗi của chúng ta. Xin Chúa giúp chúng ta biết cộng tác với Ngài trong việc chữa lành chính mình hầu được khoẻ mạnh về mọi mặt để phục vụ mọi người.

Trình thuật về các chữa lành vào buổi chiều tối đưa chúng ta về với sứ vụ chữa lành của Chúa Giêsu trong một ngày sống. Trong hình ảnh chữa lành người đàn ông bị thần ô uế nhập trong hội đường và người phụ nữ bị sốt là mẹ vợ của Simon, chúng ta thấy hai loại người phổ quát được Chúa Giêsu chữa lành trong buổi chiều tối, đó là “mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám” (Mc 1:32). Hai loại người này cũng được lặp lại trong câu 34: “Đức Giêsu chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.” Một chi tiết chúng ta cần lưu ý trong Tin Mừng Thánh Máccô là việc Chúa Giêsu không cho quỷ hoặc bất kỳ ai nói cho người khác biết Ngài là ai sau khi chữa lành họ. Theo các học giả Kinh Thánh, việc Chúa Giêsu từ chối cho phép họ nói về căn tính của mình là một phần của điều được gọi là “bí mật của Đấng Messa” trong Tin Mừng Thánh Máccô. Điều Thánh Máccô muốn trình bày trong bí mật này là trong khi các ‘đối thủ’ [ma quỷ] của Ngài biết Ngài là ai, con người [đại diện là các môn đệ] cần có một bức tranh đầy đủ hơn về Chúa Giêsu trước khi họ có thể biết Ngài như là Đấng Messia sẽ chết và sẽ phục sinh. Chi tiết này nhắc nhở chúng ta về việc phải cẩn thận trong mọi nhận định và quyết định của mình. Khi chúng ta chưa có đầy đủ bức tranh của một sự kiện hay vấn đề, tốt nhất chúng ta giữ im lặng trong tinh thần cầu nguyện và cảm thông.

Sau một ngày bận rộn, Chúa Giêsu “chỗi dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó” (Mc 1:35). Việc cầu nguyện của Chúa Giêsu đã đặt sứ vụ chữa lành sang một bên. Động lực của việc Ngài đi ra một nơi hoang vắng để cầu nguyện là Ngài muốn được hiệp nhất với Thiên Chúa. Chỉ trong giây phút hiệp nhất với Thiên Chúa mà Chúa Giêsu biết được thánh ý của Chúa Cha, để Ngài không ở lại nơi mà Ngài được người ta tôn vinh và kính phục, nhưng “chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó” (Mc 1:38). Thái độ của Chúa Giêsu dạy chúng ta biết cắt đi những dính bén trong cuộc sống. Trong đời sống phục vụ, chúng ta thường muốn ở lại những nơi nào chúng ta được người ta quý mến và tôn vinh. Chúng ta cần nhớ rằng điều quan trọng nhất trong đời sống phục vụ là tìm kiếm và làm theo thánh ý Chúa, chứ không tìm vinh danh cho chính mình.

Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB

 

SUY NIỆM 3: LÀM VIỆC VÀ CẦU NGUYỆN

1. Một ngày ở Ca-phác-na-um, Chúa Giê-su bận bịu với biết bao nhiêu công việc. Ngài giảng dạy trong hội đường, chữa mẹ vợ ông Si-mon khỏi cơn sốt nặng; chiều đến, Ngài lại chữa mọi người bệnh tật được người ta mang tới. Được thúc đẩy vì tình yêu Cha và yêu con người, Chúa Giê-su tất bật với sứ vụ được trao phó. Ngài con dành thời giờ cầu nguyện vào ban sáng sớm trước khi bắt đầu một ngày mới. Ngài vẫn còn thao thức bồn chồn cho đến khi sứ vụ được hoàn tất.

2. Nhìn lại một ngày làm việc của Chúa Giê-su, ta thấy Ngài rất bận rộn: giảng ở hội đường; giảng xong,chữa một người bị quỉ ám; rời hội đường, Ngài đi chữa bệnh cho nhạc mẫu của ông Si-mon Phê-rô. Chiều đến chưa kịp nghỉ ngơi, người ta lại đem các bệnh nhân tới và Ngài lại cứu chữa họ. Sáng sớm hôm sau khi trời còn tối mịt, Ngài đã thức dậy sớm đi đến một nơi hoang vắng để cầu nguyện, và bắt đầu một ngày mới. Dù rất bận rộn, nhưng Chúa Giê-su vẫn dành thời giờ để cầu nguyện. Dù bị đám đông ồn ào bao vây suốt ngày, Chúa Giê-su cũng có cách tìm nơi yên tĩnh để cầu nguyện.

3. Chúa yêu thương, nâng đỡ và thông cảm với con người, nhất là những con người đang gặp đau khổ. Ngài đến thăm nhà, chữa bệnh cho người ta cũng là cách làm cho người ta được hạnh phúc vì vừa được chữa khỏi bệnh, vừa có dịp được giãi bầu tâm sự.

Người ta kể: Vị linh mục dừng lại ghé thăm một gia đình nghèo ở Kentucky. Vừa khi linh mục chào bà mẹ, bà ứa nước mắt kêu lên: “Ôi thưa cha, con vừa được biết cha đến thăm hôm nay. Con tin cha có thể giúp con”. Bà dốc hết bầu tâm sự, bao lo âu, bao rắc rối. Thỉnh thoảng vị linh mục chen vào một vài lời khích lệ, nhưng ngài cảm thấy hoàn toàn bất lực trước nỗi khổ tâm của bà. Kể xong, bà ngưng một lát rồi kêu lên: “Ôi thưa cha, cha giúp con nhiều quá. Cha đã giải quyết cho con mọi vấn đề”. Vị linh mục bối rối, ngài chẳng giải quyết được vần đề nào cả. Rồi ngài bắt đầu hiểu ra: bà chỉ cần mong được thông cảm.

4. Chúa Giê-su là thầy dạy của sự cầu nguyện

Chúng ta không muốn định nghĩa sự cầu nguyện như các nhà tu đức học mà chỉ nói đơn sơ như thánh nữ Tê-rê-sa Hài Đồng Giê-su đã nói: “Con đã ở như một đứa trẻ không biết chữ: con cứ đơn sơ thật thà than thở cùng Chúa những điều con ước muốn, bao giờ con cũng được Chúa hiểu thấu tình”.

Cầu nguyện có thể ví như tình yêu. Chúng ta không thể học yêu qua sách vở được. Phải có phần thực hành. Cầu nguyện ví như học bơi lội, muốn biết bơi thì phải nhảy xuống nước, không thể vừa khô ráo trên bờ lại biết bơi. Cầu nguyện cũng như học gia chánh, muốn thực tập làm các món ăn thì phải lăn vào bếp. Cầu nguyện cũng giống như việc chăm sóc mảnh vườn, muốn có hoa đẹp thì phải trồng, phải vun xới, phải có nắng, phải tưới nước và phải chăm làm cỏ. Cầu nguyện không phải là một đề tài để bàn luận, nhưng là một thực tại để sống. Chúa Ki-tô là thầy dạy chúng ta, và tất cả chúng ta đều là học trò trong “lớp cầu nguyện”. Muốn có một đời sống sung mãn trong Chúa Kitô, chúng ta phải cầu nguyện (Thanh Thủy, Con đường tình yêu, tr 197).

5. Chiêm ngắm một ngày sống của Chúa, chúng ta được mời gọi sống như Ngài. Cuộc sống người Kitô hữu không thể chỉ có những khoảnh khắc dành cho Chúa trong Thánh lễ hay kinh nguyện, mà còn phải trải dài qua những sinh hoạt và gặp gỡ hằng ngày trong cuộc sống. Người Ki-tô hữu phải biết thống nhất đời sống bằng cách biến những giây phút hoạt động thành một cuộc gặp gỡ thân tình với Chúa.

Thường người ta quan niệm rằng làm việc và cầu nguyện là hai việc khác nhau, có khi đối chọi nhau. Thực ra, với lòng yêu mến, chúng ta có thể biến tất cả công việc làm của chúng ta thành kinh nguyện. Như thế, suốt ngày làm việc của chúng ta là một lời kinh nguyện dâng lên Chúa. Cần nhất ban sáng khi thức dậy, chúng ta đã dâng lên Chúa mọi công việc trong ngày, thì mọi việc trong một ngày có thể trở thành kinh nguyện liên miên.

6. Truyện: Cầu nguyện và làm việc.

Một ông cụ già dẫn một thanh niên xuống thuyền của mình. Thuyền này có hai mái chèo đề chữ “cầu nguyện”, một chiếc khác có đề hai chữ “làm việc”.

Người thanh niên nói kháy cụ già:

– Ông cụ ơi, chèo thế này chậm lắm. Người đã làm việc thì không cần cầu nguyện nữa (có ý nói: chỉ cần chèo một chiếc chèo có chữ “làm việc” thôi).

Ông cụ không nói gì, chỉ buông chiếc chèo có hai chữ “cầu nguyện” ra thôi, rồi cứ chèo chèo một chiếc có hai chữ “làm việc” kia.

Ông cụ cứ cố sức chèo nhưng thuyền không đi được bước nào, chỉ quay tròn đi thôi.

Thấy thế người thanh niên kia mới hiểu rằng, ngoài chiếc chèo làm việc ra, còn cần phải có chiếc chèo cầu nguyện nữa, thuyền mới đi được.

Lm. Giu-se Đinh Lập Liễm

 

SUY NIỆM 4:

Tin mừng hôm nay, thánh Mác-cô thuật lại: sau Khi rời khỏi hội đường Capharnaum, Chúa Giêsu đến nhà ông Simon để chữa bệnh cho bà mẹ vợ ông, vì bà đang lên cơn sốt nặng.

Lúc mặt trời lặn, người ta còn đưa đến cho Chúa tất cả những người đau yếu, mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền để xin Người cứu chữa. Người đã đặt tay trên các bệnh nhân và chữa lành cho họ.

Đau khổ, bệnh tật… tất cả đều là sự dữ và nó không xuất phát từ Thiên Chúa. Nó tạo ra sự bất hạnh cho con người. Chúa thấu hiểu nỗi thống khổ đó, nên Người đã chữa lành cho họ, để giải thoát họ và vực dậy niềm tin cho họ.

Qua việc chữa lành cho bà mẹ vợ của Simon và chữa lành các bệnh tật cho dân chúng, Chúa cũng muốn chúng ta noi gương bắt chước Người, chữa lành những những thói hư tật xấu cho anh em mình. Chữa lành những vết thương gây đau khổ trong tâm hồn anh em bằng sự quảng đại tha thứ, bằng việc khuyên bảo, động viên, đặc biệt là bằng lời cầu nguyện để giúp tội nhân thoát khỏi lối sống bất nhân, tội lỗi.

Bởi vì, trong Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy một ngày bận rộn với biết bao nhiêu công việc, nhưng Chúa vẫn dành thời giờ cầu nguyện để sống mối hiệp thông với Chúa Cha để kín múc nguồn sức mạnh thiêng liêng, đồng thời để tìm biết và thực hiện thánh ý Chúa Cha.

Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta cũng phải vất vả để kiếm kế sinh nhai. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta bỏ qua việc cầu nguyện với Chúa.

Ước gì mỗi người chúng ta hãy học nơi Chúa, biết dành thời giờ cho Chúa để sống mối hiệp thông với Ngài. Đừng ai viện lý do bận rộn công việc mà bỏ qua việc cầu nguyện. Vì cầu nguyện là hơi thở của linh hồn, là sự sống còn của đời sống thiêng liêng và là mối dây liên kết với Thiên Chúa. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta đừng bao giờ quên bổn phận với Thiên Chúa và bổn phận với tha nhân. Amen.

Lm. Phêrô Mai Viết Thắng

 

SUY NIỆM 5: SỐNG HIỆP THÔNG NHƯ CHÚA

Bài Tin Mừng hôm nay trình thuật cho chúng ta về những hoạt động chính yếu trong một ngày sống của Chúa Giê-su, qua đó, cho chúng ta biết ba điều về Chúa.

Thứ nhất, sứ vụ quan trọng nhất của Chúa Giê-su là rao giảng và chữa lành. Ngài rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa và chữa lành các vết thương thể lý cũng như tinh thần cho những người tin.

Thứ hai, Chúa Giê-su luôn hiệp hành cùng với các môn đệ, Ngài luôn mở ra và sẵn sàng cho các cuộc gặp gỡ để loan báo tin vui và chữa lành các vết thương.

Thứ ba, Chúa Giê-su luôn quân bình giữa hoạt động và cầu nguyện. Ngài bắt đầu ngày mới với những giây phút tĩnh lặng cầu nguyện thân tình với Chúa Cha.

Trong tinh thần của năm “củng cố tình hiệp thông,” Lời Chúa hôm nay cũng mời gọi mỗi người chúng ta áp dụng ba điều vào trong cuộc sống hằng ngày:

Thứ nhất, Chúa Giê-su luôn hiện diện và hiệp hành với chúng ta, hãy mở rộng tâm hồn để gặp gỡ Ngài trong cuộc sống thường ngày.

Thứ hai, củng cố tình hiệp thông mời gọi chúng ta phải luôn mở ra, sẵn sàng cho các cuộc gặp gỡ, để cùng nhau lắng nghe, cùng nhau thực thi thánh ý Chúa.  

Thứ ba, noi gương Chúa Giê-su, chúng ta tập có một nếp sống quân bình hằng ngày, có giờ làm việc thì cũng có giờ tĩnh lặng cầu nguyện với Chúa.

Lm. Giu-se Tạ Minh Quý