THỨ TƯ SAU LỄ CHÚA HIỂN LINH NĂM A
Mc 6,45-52
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô
(Khi năm ngàn người đã được ăn no), 45 Chúa Giêsu liền giục các môn đệ xuống thuyền, qua bờ bên kia trước mà đến Bếtsai-đa, đang khi Người giải tán dân chúng.
46 Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện. 47 Chiều đến, thuyền đã ra giữa biển, còn Người thì một mình ở trên đất.
48 Khoảng canh tư đêm tối, Người thấy họ khó nhọc chèo chống vì ngược gió, Người đi trên mặt biển mà đến với họ, và Người muốn vượt qua trước họ.
49 Họ thấy Người đi trên mặt biển, thì tưởng là ma, nên la hoảng lên. 50 Vì ai nấy đều thấy Người và hoảng hốt, nên Người liền lên tiếng bảo họ rằng: “Hãy yên trí, chính Thầy đây, đừng sợ”.
51 Rồi Người lên thuyền họ, và gió im lặng. Tâm hồn họ lại càng sửng sốt hơn, 52 vì họ chưa hiểu gì về vấn đề bánh: lòng họ còn mù tối.
SUY NIỆM 1:
Sứ điệp: Giữa biển đời sóng gió, Chúa Giêsu vẫn hiện diện bên ta dù ta không thấy. Sự hoài nghi làm ta sợ hãi và chìm xuống biển sâu. Còn lòng tin sẽ giúp ta nhận ra Chúa và bước đi trong bình an.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, chẳng bao giờ Chúa bỏ các tông đồ một mình trong sóng gió. Chúa luôn có mặt chính lúc các ngài đang gặp thử thách. Chúa đến củng cố niềm tin các ngài: “Cứ yên tâm, Thầy đây, đừng sợ”.
Lạy Chúa, hôm nay con nhớ đến Giáo hội đang gặp những cơn sóng gió, những khủng hoảng, đang phải đương đầu với nhiều thế lực, những quyền bính, những phong trào: tất cả như những đợt sóng vùng lên đòi nhận chìm chân lý.
Con cũng nhớ đến những khủng hoảng của loài người trong xã hội hôm nay: khủng hoảng của gia đình và của chính bản thân con. Con đang bị vật nhào giữa biển đời đầy bất công, hận thù, con đang quay cuồng trong dòng sông gian nan vất vả, và linh hồn con đang thoi thóp giữa cơn sóng gào tội lỗi.
Con cầu nguyện cho những người đang gặp khủng hoảng về niềm tin. Xin Chúa giúp họ vượt thoát được những ngày đen tối của cuộc đời. Đặc biệt, đối với những kẻ đang chao đảo vì cuộc sống hôm nay, xin Chúa đoái thương giúp họ luôn vững tin vào Chúa và gặp được sự bình an trong tâm hồn.
Lạy Chúa, con vẫn tin tưởng Chúa không bao giờ bỏ rơi con. Xin Chúa đến nâng đỡ để con đi trọn hành trình trần gian trong bình an của Chúa. Xin an ủi và giúp con vượt qua những đau khổ. Xin cho con nhận ra Chúa vẫn ở bên con và cho con biết tin tưởng vào tình Chúa yêu thương. Lạy Chúa, niềm tin vào Chúa sẽ là sức mạnh và bình an cho con luôn mãi. Amen.
Ghi nhớ: “Họ thấy Người đi trên mặt biển”.
TGM Giuse Nguyễn Năng
SUY NIỆM 2: KHÔNG CÓ CHỖ CHO SỢ HÃI TRONG TÌNH YÊU CHÂN THẬT
Thánh Gioan trong bài đọc 1 hôm nay, tiếp tục đề tài về mối liên hệ giữa đời sống yêu thương và việc ở lại trong Thiên Chúa mà chúng ta đã nghe trong những ngày vừa qua. Tuy nhiên, Thánh Gioan đưa luận chứng xa hơn. Ngài khẳng định rằng: nếu chúng ta sống yêu thương, chúng ta sẽ làm cho người khác “nhìn thấy” Thiên Chúa: “Thiên Chúa, chưa ai được chiêm ngưỡng bao giờ. Nếu chúng ta yêu thương nhau, thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo” (1Ga 4:12). Tình yêu của Thiên Chúa chỉ nên hoàn hảo khi chúng ta diễn tả tình yêu đó qua đời sống yêu thương người khác. Hơn nữa, tình yêu khi đạt đến hoàn hảo sẽ giúp chúng ta mạnh dạn đối diện với Chúa trong ngày phán xét, vì Thiên Chúa phán xét chúng ta dựa trên tình yêu. Như Thánh Gioan Thánh Giá nói rằng: “Khi cuộc đời xế bóng, chúng ta sẽ bị phán xét trên tình yêu.” Một điều thật thách đố mà Thánh Gioan đưa ra cho chúng ta là nếu muốn mạnh dạn trong ngày phán xét, chúng ta phải trở nên giống Chúa Giêsu: “Căn cứ vào điều này mà tình yêu đã nên hoàn hảo với chúng ta: đó là chúng ta được mạnh dạn trong ngày phán xét, vì Đức Giê-su thế nào thì chúng ta cũng như vậy ở thế gian này” (1Ga 4:17). Liệu chúng ta có làm được điều này không? Hãy luôn nhớ rằng: “Ơn của Ta luôn đủ cho con” (2Cor 12:9).
Bài Tin Mừng hôm nay được ba Thánh sử tường thuật lại: Maccô (6:45-52), Mátthêu (14:22-33) và Gioan (Ga 6:16-21). Cả ba đều trình bày trình thuật đi trên mặt nước ngay sau phép lạ hoá bánh ra nhiều. Còn Luca không có trình thuật việc đi trên mặt nước, nhưng ngay sau phép lạ hoá bánh ra nhiều là lời tuyên xưng đức tin của Phêrô khi Chúa Giêsu hỏi các môn đệ Ngài là ai. Ba bản văn có những điểm giống và khác biệt nổi bật sau đây: (1) Trong Tin Mừng của Mát-thêu, các tông đồ “chủ động” lên thuyền “qua bờ bên kia” trong khi Ngài ở lại giải tán đám đông; trong Tin Mừng của Maccô, Chúa Giêsu “bắt” các môn đệ xuống thuyền “đi trước Ngài đến Bếtxaiđa trong khi Ngài giải tán đám đông; trong Tin Mừng của Gioan, chúng ta không tìm thấy chi tiết các tông đồ rời Chúa Giêsu ngay sau phép lạ, nhưng đến “chiều hôm đó,” họ xuống thuyền và đi đến Caphanaum; (2) Trong Tin Mừng của Maccô và Gioan, Chúa Giêsu đi trên mặt nước một mình; còn trong Tin Mừng của Mat-thêu, sau khi thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển, Phêrô cũng xin Ngài để được đi trên mặt biển để đến với Ngài; (3) Chúa Giêsu lên thuyền trước khi thuyền đến bờ và biển lặng được thuật lại trong Tin Mừng của Maccô và Mát-thêu, còn trong Tin Mừng của Gioan không có chi tiết này vì thuyền đã đến bến; (4) cả ba Tin Mừng thuật lại sự sợ hãi của các môn đệ khi thấy Chúa đi trên mặt nước để đến với họ; (5) phản ứng của các môn đệ trong Tin Mừng của Mátthêu là quỳ lạy và tuyên xưng Ngài là Con Thiên Chúa (14:33), trong tin mừng của Máccô là bàng hoàng sửng sốt, vì lòng các ông còn chai đá (6:51-52), Tin Mừng của Gioan không thuật lại gì về phản ứng của các môn đệ. Còn nhiều chi tiết giống và khác biệt khác, tuy nhiên, chúng ta chọn những chi tiết nổi bật trên để giúp chúng ta hiểu rằng các Thánh sử trình bày cùng sự kiện về Chúa Giêsu, nhưng “thích nghi” nó với bối cảnh của cộng đoàn của mình. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng: Chúa nói với tất cả chúng ta, nhưng ý nghĩa của lời Ngài phải được “nhập thể” trong chính bối cảnh sống của mỗi người chúng ta.
Đến đây, chúng ta tập trung vào một vài điểm mà chúng ta có thể rút ra để làm kim chỉ nam cho ngày sống của chúng ta từ lời Chúa ngày hôm nay. Chúng ta thấy, sợi chỉ nối cả hai bài đọc hôm nay đó chính là đề tài “sợ hãi.” Trong bài đọc 1, Thánh Gioan nhắc nhở chúng ta rằng: Không có chỗ cho sợ hãi trong tình yêu. Nếu còn sợ hãi, tình yêu của chúng ta chưa đạt đến mức hoàn hảo vì “Tình yêu không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi, vì sợ hãi gắn liền với hình phạt, và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo” (1Ga 4:18). Điều này cho thấy lý do tại sao các môn đệ vẫn còn sợ hãi trong bài Tin Mừng hôm nay, vì họ “chưa yêu Chúa đủ” vì “lòng họ vẫn còn chai đá.” Sợ hãi làm cho các môn đệ không nhận ra Chúa Giêsu, hay đúng hơn bóng tối và giông tố của biển cả che mờ hình bóng quen thuộc của người Thầy mới làm phép lạ mà họ đã chứng kiến. Bóng người thầy thân thương đầy uy quyền trở thành “bóng ma.” Trong cuộc đời của chúng ta cũng vậy, nhiều khi bị sóng gió cuộc đời xô đẩy, chúng ta cũng không nhận ra Chúa Giêsu đang đến bên chúng ta. Ngài muốn bước vào chiếc thuyền cuộc đời chúng ta, nhưng chúng ta cũng tưởng Ngài là “bóng ma” và không dám mời Ngài lên thuyền. Trong những lúc chèo chống với bão tố phong ba, chúng ta phải luôn nhớ những lời thật thân thương Chúa Giêsu chiếm trọn con tim của chúng ta: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mc 6:50). Còn lời an ủi và yêu thương nào hơn những lời này khi đối diện với khó khăn và đau khổ trong cuộc sống!
Điểm thứ hai chúng ta có thể rút ra là thái độ của Chúa Giêsu sau khi làm phép lạ hoá bánh ra nhiều: “Sau khi cho họ đi, Người lên núi cầu nguyện” (Lc 6:46). Điều chúng ta học nơi Chúa Giêsu ở đây là: Sau khi thành công trong công việc, đừng ở lại trong chiến thắng vinh quang của mình, vì như thế chúng ta sẽ dễ dàng trở nên tự mãn và kiêu ngạo. Hãy tìm giờ thinh lặng với Chúa, và chúng ta sẽ trở nên khiêm nhường, vì chúng ta sẽ khám phá ra mình chỉ là những đầy tớ vô dụng, chỉ làm những gì chúng ta phải làm (Lc 17:10). Hơn nữa, chính trong cầu nguyện, chúng ta có sự hiệp thông với người khác. Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy rằng: Chính trong lúc cầu nguyện, Chúa Giêsu thấy các môn đệ đang cần đến mình vì “các ông phải vất vả chèo chống vì gió ngược” (Lc 6:48). Thật vậy, cầu nguyện làm cho chúng ta nhạy cảm hơn với nhu cầu của người khác. Cầu nguyện làm cho con tim của chúng ta trở nên cảm thông hơn và sẵn sàng hơn, vì khi chúng ta cầu nguyện, con tim của chúng ta sẽ chỉnh lại nhịp đập để có cùng nhịp đập với con tim của Chúa, Đấng luôn chạnh lòng thương xót trước đám đông như chiên không người chăn dắt.
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng, SDB
SUY NIỆM 3:
Sau bữa tiệc hào phóng, các môn đệ chưa kịp tận hưởng sự ngọt ngào thành công ngoạn mục của Thầy, thì Chúa Giêsu buộc họ xuống thuyền qua bờ bên kia; còn Ngài thì lên núi cầu nguyện. Như vậy, xem ra các môn đệ ‘gắn bó với’ tiếng tăm; Thầy của họ lại ‘gắn bó với’ Cha trên trời.
Cảm xúc của những thành công tức thời không làm dao động đời sống nội tâm của Chúa Giêsu; những lời tung hô và những tràng vỗ tay không làm trệch hướng đôi mắt tâm hồn Ngài vốn luôn quy hướng về ánh mắt Chúa Cha. Với Chúa Giêsu, điều an ủi và nâng đỡ cốt lõi cho tâm hồn Ngài không phải là kết quả huy hoàng gặt hái trong việc tông đồ, nhưng là sự nhiệm hiệp với Cha. Vì thế, dù kết quả sứ vụ có thế nào đi nữa, dễ hay khó, được hay mất, nội tâm của Chúa Giêsu vẫn quân bình; bởi lẽ, động lực bên trong của Ngài vẫn chỉ là một, đó là Chúa Cha. Tinh thần bền bỉ và ý chí kiên định của Ngài không dựa trên những kết quả nhất thời, nhưng dựa trên sự bình an và niềm vui sâu sắc khi ‘gắn bó với’ Cha, thuộc trọn về Cha.
Chúa Giêsu đã bảo vệ cái không gian linh thánh này thật chặt chẽ trong trái tim Ngài bằng một yếu tố then chốt, đó là thời gian. Dành thời gian cho việc cầu nguyện là xây dựng bức tường bảo vệ nơi tôn nghiêm của Thiên Chúa trong tâm hồn mình; thời gian dành riêng cho Chúa là yếu tố tạo nên cơ hội cho việc xây dựng Nước Trời trong tâm hồn mỗi người; cùng lúc, thiết lập Nước Trời chung quanh mình. Từ đó, những gì đã xảy ra trong cuộc đời, thành công hay thất bại; tung hô hay dè bĩu; vỗ tay hay ném đá… tất cả đều là những gì thuộc về bên ngoài, sẽ trôi qua; có thể rất hời hợt, cũng có thể rất viển vông và cũng rất mực phù hoa. Thế nhưng, một điều căn bản còn lại, không bao giờ mất, đó là tấm lòng yêu mến của người con, yêu mến của người môn đệ. Ý thức được điều này, như Chúa Giêsu, chúng ta sẽ ôm lấy những gì là vĩnh cửu, là tự hiến và hoàn hảo trong tình yêu khi chỉ lưu tâm đến việc sống một đời sống ‘gắn bó với’ Thiên Chúa.
Đó là lý do Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện sau phép lạ hiển hách của Ngài. Còn các môn đệ thì sao? Tin Mừng nói, Chúa Giêsu buộc họ xuống thuyền; bởi lẽ, họ đang ‘gắn bó với’ tiếng tăm, với những lời khen. Hụt hẫng, tiếc nuối, họ phải rời bỏ đám đông, ra đi và phải vượt biển đêm khuya; không những thế, họ còn phải lao đao vì ngược gió và lại một phen thất kinh hồn vía khi thấy Thầy đi trên mặt nước, tiến về phía họ khiến họ tưởng là ma. Phản ứng bàng hoàng đó cho thấy, một khi não trạng vụ lợi, cầu danh dấy lên; khi mà ‘tinh thần thế tục’ bắt đầu nhen nhúm, khi tâm con người ‘vọng động’… thì bấy giờ, người ta sẽ đánh mất bình an để từ đó, khó lòng nhận ra những thực tại thánh thiêng chung quanh mình; bằng chứng là cả khi Thầy đang hiện diện ở đó, các môn đệ cũng tưởng là ma; và này, những biến cố xảy ra với họ luôn luôn là ngược gió, chướng khí; và tha nhân lúc bấy giờ, cũng toàn là những con người trái ý.
Một trong những bài kiểm tra các phi hành gia phải trải qua, đó là họ phải làm gì khi gặp sự cố. Khi sự cố xảy ra, câu hỏi đầu tiên họ phải đặt ra là, “Có phải vật này đang bay đúng hướng không?”. Nếu câu trả lời là có, thì sẽ không có nguy hiểm ngay lập tức, họ không cần phải phản ứng thái quá. Khi Apollo 12 cất cánh, nó bị sét đánh; bảng điều khiển bắt đầu phát sáng với các tín hiệu màu cam và đỏ. Lập tức, phi hành đoàn bị cám dỗ “Làm một điều gì đó!”; thế nhưng, ‘Pete’ Conrad, phi công trưởng đã hét lên, “Có phải vật này vẫn bay đúng hướng?”; hai phi hành gia khác trả lời “‘Yes!’, nó đang hướng tới mặt trăng!”, và theo đèn tín hiệu, họ tuần tự giải quyết từng vấn đề. Appolo 12 đã thành công trong lần đáp xuống mặt trăng lần thứ hai của con người.
Anh Chị em,
Trong mọi cảnh huống cuộc đời, không cần đợi đến khi các sự cố xảy ra, nhưng sẽ rất hữu ích nếu chúng ta luôn tự hỏi, “Tôi đang ‘gắn bó với’ cái gì? Tôi đang bay đúng hướng?”. Những câu hỏi thường xuyên này sẽ giúp chúng ta định hướng cuộc sống một cách đúng đắn, thiết lập một trật tự ưu tiên trong đời sống mình; đồng thời, biết điều chỉnh mỗi khi trệch hướng, khi không còn ‘gắn bó với’ Chúa; tắt một lời, khi chúng ta mất bình an, chạy theo hư danh… chỉ vì thiếu cầu nguyện.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin đừng để thế gian mê hoặc con bởi những tung hô của nó; xin cho con chỉ biết làm vui lòng Chúa, và một chỉ ‘gắn bó với’ Ngài”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
SUY NIỆM 4:
Tin mừng hôm nay, thánh Mác-cô thuật lại, sau khi làm phép lạ hoá bánh ra nhiều để nuôi đám đông dân chúng, Chúa Giêsu bảo các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước còn Ngài thì lên núi cầu nguyện.
Khi thấy các ông chèo chống vất vả trong đêm tối và bị sóng đánh vì ngược gió, khoảng canh tư đêm đó, Chúa đi trên mặt biển mà đến với họ.
Khi trông thấy Chúa, họ hoảng hốt tưởng là thấy ma, họ liền la lên, nhưng Đức Giêsu liền trấn an họ rằng: “cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ”.
Sở dĩ các ông hoảng sợ là vì các ông thiếu lòng tin. Hình ảnh con thuyền lênh đênh trên biển cả là hình ảnh con thuyền Giáo hội lênh đênh trên vương quốc của tử thần. Vì theo quan niệm của người Do thái, biển cả là nơi giam giữ hung thần ác quỷ. Việc các môn đệ chèo lái con thuyền đi vào biển cả trong đêm tối là hình ảnh Giáo hội đối diện với nguy hiểm trên hành trình dương thế. Trên con thuyền lúc đó lại vắng bóng Chúa cho tới khi Chúa đi trên mặt biển mà đến với các ông.
Trong cuộc sống của mỗi người chúng ta, không thiếu những lúc chúng ta phải đối diện với những nguy hiểm, khi rơi vào bóng tối của sự thiếu hiểu biết về giáo lý của Chúa hay rơi vào bóng tối của tội lỗi… Những lúc như thế, ta hãy xin Chúa đến trợ giúp chúng ta, để Ngài xua tan nỗi sợ hãi ra khỏi chúng ta để giúp ta có đủ sức mạnh mà vững tay chèo lái con thuyền vượt biển trần gian mà tiến về bờ bến bình an là hạnh phúc Nước Trời mai sau. Amen.
Lm. Phêrô Mai Viết Thắng
SUY NIỆM 5:
Sợ hãi như là một bản năng sinh tồn, và hầu như không ai tránh khỏi. Bản tính tự nhiên con người “tham sống sợ chết” nên lo sợ đủ điều. Có người sợ sâu bọ, gián, chuột, rắn rết; có người sợ bóng tối, sợ hồn ma chước quỷ. Nói chung, sợ hãi xuất hiện khi ta cảm thấy nguy hiểm, nhưng cũng khiến ta cảnh giác hơn.
Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện việc các môn đệ Chúa Giêsu hoảng hốt sợ hãi trước sóng biển ba đào đe doạ cuốn trôi, nhất là giữa đêm khuya xuất hiện một bóng người từ xa đi tới trên mặt nước.
Câu chuyện “vượt biển” này được tiếp tục sau sự kiện Chúa Giêsu hoá bánh ra nhiều, các môn đệ ăn xong chưa kịp nghỉ đã bị Chúa hối thúc xuống thuyền vượt biển hồ Galilêa, còn Chúa Giêsu thì lại lên núi cầu nguyện.
Như vậy, sứ điệp Tin Mừng hôm nay là: Chúa không muốn các môn đệ an thân ỷ lại, hưởng thụ và ngủ quên trên sự tôn vinh của con người hoặc nhìn Chúa Giêsu dưới khía cạnh quyền năng sau sự kiện hoá bánh ra nhiều, Chúa cũng muốn môn đệ phải ra đi, bỏ lại tất cả, dám đương đầu với bão tố phong ba của biển đời. Đồng thời, Chúa muốn các môn đệ an tâm vì luôn có Chúa đồng hành.
Ở đây, chúng ta tập chú suy niệm tình huống mà các môn đệ phải vật lộn sinh tử giữa biển khơi, qua hai ý tưởng sau đây:
1. Biển đời sóng gió
Sự kiện sóng gió ập tới xô đẩy thuyền các môn đệ, không phải xảy ra giữa ban ngày mà là xảy ra giữa đêm tối. Theo Tin Mừng kể lại, thì trong suy nghĩ của các môn đệ lúc đó chỉ có chuyện ăn bánh vừa xong, chứ không nghĩ đến thầy Giêsu, vì không nghĩ đến Chúa nên khi thấy Chúa vẫn cứ tưởng là ma. Các môn đệ chưa thể tin nổi sự kiện quyền năng Chúa hoá bánh ra nhiều nên cũng chưa hiểu được quyền năng Chúa đang đi trên mặt nước mà đến với họ.
Đó là hình ảnh của biển đời và sự non kém của đức tin mỗi người chúng ta:
Sóng gió trên biển cuộc đời, sóng gió trên hành trình làm người, sóng gió trên hành trình làm môn đệ… là những đau thương mất mát, những thất bại ê chề, những hoạn nạn éo le, những cô đơn thất vọng; là những bủa vây của quyền thế danh lợi, của đam mê phóng túng; là những đêm tối đức tin, những bơ vơ lạc lõng, những thử thách bách hại… Sóng gió nào cũng làm lòng người hoang mang, hoảng sợ, chông chênh. Mặt nước của cuộc đời là sự mong manh của thân phận con người, mong manh như hoa cỏ, chỉ một cơn gió thoảng cũng chẳng còn; mong manh như giọt sương mai, vội biến tan khi bình minh thức giấc; mong manh như bình sành đặt trước gió, mới đó, nhưng có thể sẽ vỡ tan tành; mong manh của giới hạn của bản thân, sự bất trắc trong việc tuân giữ luật Chúa và Hội Thánh, sự tự do đầy nguy cơ có thể bị biến chất, những lối tính toán xoay xở theo kiểu của con người, những lời mời mọc ngọt ngào lao mình vào lối mòn hưởng thụ… tất cả làm cho người Kitô hữu lắm lúc hoang mang và mất phương hướng. Đến nỗi, không còn tin vào ai nữa, giống như các môn đệ Chúa đến đứng đó mà vẫn cứ hoài nghi là bóng ma.
Tại sao vậy?
Vì cũng như các môn đệ, trong tư tưởng lúc đó chỉ có chuyện “ăn bánh”, nghĩa là chỉ lo chuyện vật chất mà không nhớ đến Chúa, lo chống chọi bằng chính sức mình mà không có Chúa.
Vậy, hãy mau mời Chúa lên thuyền, là hãy mời Chúa vào trong cuộc đời chúng ta.
2. Mời Chúa lên thuyền
Tin Mừng kể lại, Chúa Giêsu đã trấn an: “Thầy đây đừng sợ”, rồi khi Ngài bước lên thuyền thì trời yên bể lặng.
Lời trấn an “Thầy đây đừng sợ” chúng ta chỉ gặp thấy hai lần trong các Tin Mừng, đó là lúc các môn đệ vật lộn giữa biển khơi và lúc sợ hãi thu mình trong nhà Tiệc Ly khi Chúa chịu chết: lần này thì vừa sợ sóng biển xô chết vừa sợ ma, còn lần cuối thì cũng sợ các thượng tế tìm giết và cũng “sợ ma” nữa. Hai sự kiện nói lên hai điều sợ căn bản của chúng ta là sợ bị người đời bách hại và sợ ma quỷ tấn công. Nhưng nếu có một đức tin đủ mạnh, thì chúng ta không sợ gì vì có Chúa luôn đồng hành với lời trấn an “có Thầy đây, đừng sợ”
Biển cả ở đây không chỉ là biển đời như đã nói ở trên mà còn là biểu trưng cho nơi ẩn náu của ma quỉ. Chúa Giê-su muốn chứng tỏ cho các môn đệ thấy rằng trong cơn gian nan hoạn nạn, Ngài luôn hiện diện: “Thầy đây, đừng sợ”. Một lời trấn an bảo đảm mạnh mẽ rằng Ngài luôn đồng hành với họ trên bước đường loan báo Tin Mừng, mặc dầu sóng biển ầm ầm, thủy triều sóng nước dâng cao… con thuyền có bị sóng đánh dập vùi, nhưng hãy yên tâm vì có Ngài ở bên.
Con thuyền của các môn đệ ngày xưa cũng chính là con thuyền cuộc đời của mỗi chúng ta hôm nay. Giữa bao sóng gió cuộc đời của kiếp người trong cuộc lữ hành đức tin.
Khi Đức Giêsu lên thuyền, gió liền lặng. Nếu trên cuộc đời của mỗi chúng ta có Chúa Giêsu, thì sự dữ, ma quỉ sẽ bị đẩy xa. Bởi khi sáng tới, thì tất yếu bóng tối sẽ bị đẩy lùi.
Chúa Giêsu luôn hiện diện để cùng đồng hành, chia sẻ và nâng đỡ chúng ta. Điều quan trọng là chúng ta có để cho Ngài lên “thuyền cuộc đời” chúng ta không? Có để cho Ngài ngự vào tâm hồn chúng ta không? Đặc biệt nơi Bí Tích Thánh Thể, Chúa Giêsu luôn chờ ta đến, để được Ngài nâng đỡ bổ sức cho.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa luôn hiện diện để cùng đồng hành, chia sẻ và nâng đỡ chúng con. Xin cho chúng con để cho Chúa lên “thuyền cuộc đời” chúng con, nghĩa là để cho Ngài ngự vào tâm hồn chúng con, hầu không có gì tách được chúng con ra khỏi tình yêu của Chúa. Amen.
Hiền Lâm
