THỨ SÁU TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN NĂM A
Mt 25,1-13
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu
1 “Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể.2 Trong mười cô đó, thì có năm cô dại và năm cô khôn.3 Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo.4 Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo.5 Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả.6 Nửa đêm, có tiếng la lên: “Chú rể kia rồi, ra đón đi!”
7Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn.8 Các cô dại nói với các cô khôn rằng: “Xin các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em tắt mất rồi!” 9Các cô khôn đáp: “Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn.”10 Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại.11 Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: “Thưa Ngài, thưa Ngài! mở cửa cho chúng tôi với!”12 Nhưng Người đáp: “Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô là ai cả!”13 Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.
SUY NIỆM 1:
Giá xăng dầu đang tăng với tốc độ chóng mặt. Thế nhưng, người ta vẫn phải bấm bụng mua để sử dụng, bởi vì không có xăng dầu, thuyền bè, xe cộ, máy bay, nhà máy… trở thành đống sắt vụn. Xăng dầu quan trọng trong nền kinh tế thế giới, Xăng dầu cũng quan trọng không kém trong đời sống đạo, như Chúa so sánh trong dụ ngôn hôm nay. Năm cô trinh nữ khôn và năm cô dại có rất nhiều điểm giống nhau: cùng đi đón chàng rể; cũng ngủ gà ngủ gật như nhau vì chú rể đến chậm. Tuy nhiên, khôn và dại khác nhau ở chỗ này: có mang chai dầu dự trữ hay không. Như vậy, khôn và dại chỉ cách nhau trong gang tấc, khác nhau ở tầm nhìn hướng về tương lai, ở việc biết nhớ đến mục đích cuối cùng của mình. Chúng ta mãi mãi là những trinh nữ dại khờ nếu chỉ biết có cuộc sống hiện tại, không khôn ngoan chuẩn bị “chai dầu dự trữ” cho mục tiêu cuối cùng của cuộc đời.
Trong Hội Thánh, vẫn có những cô khôn và cô dại, có những người đèn đã hết dầu từ lâu… Cần chăm chút cho ngọn đèn đời mình. Cần nuôi dưỡng nó bằng thứ dầu của tình yêu bao dung, của niềm hy vọng vững vàng, của niềm tin sắt đá. Cần châm thêm dầu mỗi ngày…
Thánh Gioan Thánh Giá nhắc nhở: Ngày cuối đời, chúng ta sẽ bị xét xử về tình yêu. Vì thế, chai dầu phải dự trữ có “thương hiệu” là Dầu Tình Yêu. Mỗi ngày hãy rót vào chai dầu Tình Yêu ấy vài giọt lời nói dịu dàng, vài giọt hành vi tha thứ, vài giọt nghĩa cử bác ái, vài giọt hy sinh quên mình, và đừng quên vài giọt nụ cười thật tươi nữa!
Hãy xem lại chai dầu Tình Yêu của mình đang thiếu thứ dầu nào, để chăm chút rót vài giọt mỗi ngày.
Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
SUY NIỆM 2:
Ý nghĩa quan trọng của dụ ngôn tiệc cưới là phải có sự chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc ra đi ắt phải có của kiếp người là rời bỏ chốn dương gian để vào Nước Trời.
Qua dụ ngôn, Chúa hé mở hai chân lý về Nước Trời
– Hạnh phúc Nước Trời là được sống với Chúa.
Hình ảnh con người sống với TC được diễn tả thật sinh động qua hình ảnh đám cưới. Cưới ai là cho người ấy được ngang hàng, được chung hưởng địa vị, chia sẻ quyền lợi. Chúa đến cưới lấy con người, cho con người được vào sống trong nhà Chúa, được chia sẻ hạnh phúc với Chúa.
– Điều kiện để vào Nước Trời.
Chúa muốn mọi người được chia sẻ hạnh phúc với Chúa nên cả mười cô trinh nữ đều được tuyển chọn để đi đón chàng rể, nhưng ai có đủ điều kiện mới được vào. Những người chong đèn sáng là những người tha thiết yêu mến Chúa nên chăm lo thực hành lời Chúa, biểu lộ lòng yêu mến Chúa bằng những việc làm cụ thể. Còn những người đèn tắt là những người tuy cũng muốn vào dự tiệc cưới nhưng không chịu chuẩn bị. Họ là những người tin theo phong trào, giữ đạo theo dư luận, có tên trong sổ rửa tội, nhưng đời sống hoàn toàn như người không có đức tin. Họ là những người mang đèn mà không mang dầu theo, nên sẽ mãi mãi là người đến sau, mãi mãi phải đứng bên ngoài, suốt đời hối tiếc. Vì ngày hôm qua đã đi xa rồi !
Thứ đến, khoảng cách giữa khôn và dại:
Trong ngôn ngữ đời thường, khôn và dại là hai tính từ chỉ hai tình trạng đối lập nhau. Tuy vậy, để kết luận một người nào đó khôn hay dại lại không dễ dàng chút nào. Một người buổi sáng khôn ngoan bỗng buổi chiều trở thành dại khờ vì có hành vi không tốt. Ranh giới giữa khôn và dại thật mỏng manh, khoảng cách giữa dại và khôn thật gần gũi. Vì thế mà cổ nhân dạy: “Khôn ba năm dại một giờ”, hay “Kiếm củi ba năm thiêu rụi một giờ”. Một hành vi sai trái có thể làm cho người khôn nên dại; một cử chỉ khôn ngoan có thể biến người dại nên khôn.
Cơ hội vào Nước Trời sẽ không có trong tầm tay của những kẻ lười biếng và thiếu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Kẻ lười biếng và thiếu trách nhiệm không những bị mọi người loại trừ mà ngay cả cánh cửa sự sống đời sau cũng khép lại và từ chối họ. Do đó, sự khôn ngoan luôn đòi hỏi chúng ta phải tỉnh thức trong mọi sự, không để lịm tắt ngọn lửa yêu thương trong cuộc đời.
Vậy chúng ta có thể châm dầu cho nhau được không?
Có phải là quá ích kỷ lắm không, khi mà 5 cô khôn lại không chia sẻ dầu thắp sáng cho các bạn mình?
Xin thưa: nếu là chuyện đèn dầu bình thường thì đúng là ích kỷ. Nhưng đây là những hình ảnh tượng trưng cho phần rỗi đời đời nên nó không có nghĩa là ích kỷ, mà chỉ là sự tự do lựa chọn hay cố tình chối bỏ. Không ai có thể quyết định thay cho ai về sự lựa chọn cuối cùng này. Bao lâu trời còn sáng, người ta còn có thể làm xoay chuyển tình thế, nhưng khi đã tối đêm thì khó có thể làm được việc gì nữa. Thiên Chúa là ánh sáng, ai cố tình che chắn ánh sáng thì đương nhiên sống trong bóng tối. Thiên Chúa là Tình yêu, và tình yêu thì không bao giờ cưỡng bức. Thiên Chúa làm tất cả những gì có thể làm, song con người từ chối đến kỳ cùng thì đó ngoài ý muốn của Thiên Chúa.
Người ta cứ tự hỏi: Bao giờ chàng rể đến? Bình dầu thì cứ vơi dần! Màn đêm buông xuống, đôi mắt cũng nặng trĩu theo! Chờ đợi bao giờ cũng mệt mỏi căng thẳng! Vẫn biết rằng đèn cháy sáng thì dầu cũng cạn. Tình yêu chờ đợi mãi cũng mòn mỏi, lời kinh có khi cũng phôi pha, tay đàn có lúc cũng quên mất nốt nhạc. Làm thế nào để tỉnh táo?
Hãy dùng nước tăng lực là Bí tích Thánh Thể. Nơi đó, chúng ta không chỉ nhận được dầu ân sủng, mà còn được trao ban chính mình Người làm của ăn, để chờ đợi Người dẫn đưa ta vào tiệc cưới Nước Trời.
Lm. Phaolô Phạm Công Phương
SUY NIỆM 3: DỤ NGÔN MƯỜI CÔ TRINH NỮ
1. Nước Thiên Chúa được ví như bữa tiệc cưới, mà trong đó chỉ những ai có thái độ tỉnh thức và sẵn sàng mới có cơ hội được chú rể là Đức Giêsu dẫn vào đồng bàn với Người trong vương quốc vĩnh cửu. Hình ảnh năm cô khôn và năm cô khờ cùng cầm đèn đi đón chàng rể, nhưng khác nhau ở chỗ là cô khôn mang đèn mang thêm dầu, còn cô dại thì mang đèn không dầu, là hình ảnh tiêu biểu của hai kiểu sống đạo của chúng ta hôm nay. Chúng ta cùng chung đức tin (là cùng tin có Chúa và Chúa sẽ đến) như ai cũng mang theo đèn, nhưng khác nhau ở chỗ có thực hành đời sống đức tin hay không, hay là tin nơi đầu môi chót lưỡi, còn cuộc sống thì vô thần, tựa như cái đèn rỗng ruột, không còn tỏa sáng mà đã tắt ngấm tối thui từ khi nào.
2. Chúng ta có thể hiểu qua dụ ngôn này: Chàng rể đặc biệt chính là Chúa Kitô, mười trinh nữ phù dâu là toàn thể nhân loại, được Thiên Chúa yêu thương và đón mời vào dự tiệc cưới Nước Trời, dầu và đèn là các điều kiện cần có để tham dự tiệc cưới. Mười cô phù dâu, có năm cô khôn và năm cô dại. Đó là hình ảnh con người, có người khôn, có người dại. Khôn hay dại là căn cứ vào thái độ họ có biết sẵn sàng hay không.
Năm cô khôn ngoan cũng ngủ như năm cô khờ dại, thế mà được coi là có thái độ tỉnh thức, bởi vì tuy ngủ nhưng họ đã chuẩn bị sẵn sàng những thứ cần thiết. Như thế, tỉnh thức không phải là lúc nào cũng lăng xăng làm việc, tỉnh thức không phải là không được nghỉ ngơi. Tỉnh thức là chu toàn trách nhiệm: khi trách nhiệm chưa xong thì phải lo cho xong, khi đã xong rồi thì có quyền ngơi nghỉ.
3. Chúng ta cũng thấy Đức Phật dạy các môn đệ mình :”Phải trấn tĩnh cho tâm thanh tịnh để mà giác thức”.
Trong cuộc sống, không phải lúc nào chúng ta cũng có một tâm trạng an tĩnh để mà suy xét mọi điều, bởi vì có rất nhiều mối bận tâm, lo toan, tính toán đang xâm chiếm tâm trí ta hằng ngày. Trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay, đang khi các trinh nữ ngủ thiếp đi, thì có tiếng hô to : “Chú rể kia rồi, ra đón đi”. Thế nhưng, trong số mười cô chờ đợi chàng rể, chỉ có năm cô đem đủ dầu mà thôi. Năm cô này được gọi là “những người khôn ngoan” vì họ đã biết lo liệu, tính toán trước sự việc.
Qua câu chuyện này, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy luôn sống với thái độ sẵn sàng, vì Người có thể đến bất cứ ngày nào, giờ nào. Như năm cô khôn ngoan đã chuẩn bị đầy đủ dầu, chúng ta hôm nay cũng được mời gọi chuẩn bị tâm hồn đón Chúa bằng đời sống đức tin, đức ái và đầy công phúc.
4. Trong bài Tin Mừng này có một chi tiết hơi lạ là khi 5 cô khờ dại thấy đèn mình hết dầu, họ đã đến xin dầu nơi 5 cô khôn ngoan. 5 cô khôn ngoan này mỗi cô có cả một bình dầu đầy ắp thế mà lại không chia sẻ cho 5 cô kia. Có phải là quá ích kỷ không? Thưa, nếu là chuyện dầu đèn bình thường thì đúng là ích kỷ. Nhưng đây là những hình ảnh tượng trưng cho phần rỗi đời đời nên nó không có nghĩa là ích kỷ. Bởi vì đối với phần rỗi đời đời của mỗi người, nói cách khác, đối với chuyện công đức và tội lỗi thì không ai có thể chia cho ai và cũng không ai có thể xin ai được. Anh bạn tôi chết, tôi thương anh ta lắm nhưng tôi không thể chia cho anh những công lao phúc đức của tôi, tôi cũng không thể xin Chúa san sẻ cho tôi gánh chịu dùm một số tội lỗi của anh (Giải thích của Carôlô).
5. Đời người là một cuộc đợi chờ, và đợi chờ nào cũng bao hàm tình yêu trong đó, bởi vì con người chỉ hết lòng đợi chờ mong mỏi người nào hay điều gì mình hết lòng yêu thương hay quý chuộng. Người mẹ chờ đợi đứa con sắp ra đời bằng cách chuẩn bị tất cả những gì cần thiết để bao bọc săn sóc con mình ; một người chờ đợi bạn đến thăm bằng cách chuẩn bị thật chu đáo để đón tiếp bạn.
Chúng ta mong đợi Chúa đến. Nhưng khi nào Ngài đến, chúng ta không biết. Có điều chắc chắn là Ngài sẽ đến trong một cuộc viếng thăm thân tình, bởi vì chỉ những người thân tình mới dành cho nhau những cuộc viếng thăm bất ngờ (Mỗi ngày một tin vui).
6. Tóm lại, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta ý thức về giờ của từng cá nhân mình phải ra trước tòa Chúa. Đó là lúc được phân định dứt khoát và vĩnh viễn, nên không còn cơ hội để lựa chọn về phần rỗi của mình nữa. Vì thế, chúng ta phải luôn tỉnh thức và sẵn sàng, bởi sự lỡ làng trong công ăn việc làm chúng ta có thể bắt đầu lại và có thể sửa chữa được. Nhưng sự lỡ làng trong giờ cuối cùng của cuộc đời sẽ không còn cơ hội để làm lại và lúc đó sẽ hư mất đời đời.
7. Truyện : Thái độ của mỗi người.
“Bạn sẽ làm gì nếu bạn biết rõ bạn chỉ sống đúng một ngày nữa thôi” ? Đó chính là câu hỏi của một nhà giáo đã đặt cho 625 học sinh người Đức trong 12 trường, và có kết quả :
20% được hỏi liền trả lời : Chúng tôi sẽ dùng thời cơ còn lại để uống say sưa, hút ma túy, để vui chơi cho thỏa thích.
Cuối cùng một nữ sinh 18 tuổi trả lời rằng : Tôi sẽ dùng thời gian còn lại để chuẩn bị cho giờ cuối cùng của tôi. Tôi sẽ dành buổi tối cuối cùng để gặp Chúa và cảm tạ Chúa đã ban cho tôi một đời sống hạnh phúc và đầy đủ.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
SUY NIỆM 4: KHÔN NGOAN
Bài Tin Mừng hôm nay đề cập đến chuyện “khôn – dại” trong cuộc sống qua dụ ngôn mười cô trinh nữ. Qua đó, Chúa muốn dạy các Kitô hữu sự khôn ngoan trong việc tìm kiếm Nước Trời.
Theo văn hóa Do Thái, hôn lễ được tổ chức vào ban đêm, có lẽ xuất phát từ việc tránh cái nắng nóng của sa mạc. Và vì không biết chính xác giờ phút chú rể đến, nên mọi người phải tỉnh thức và chờ đợi. Tin Mừng Mátthêu cho biết cả mười cô đều chờ đợi, nhưng chỉ có năm cô được coi là sẵn sàng khi chuẩn bị cả đèn và dầu.
Dụ ngôn cho thấy ranh giới “khôn – dại” ở đời khá mong manh, dường như ranh giới này chỉ được phân biệt qua việc chuẩn bị “dầu thắp”. Nói cách khác, chỉ cần ta chuẩn bị sẵn chút dầu thì được gọi là người khôn, trong khi thiếu chút dầu thì sẽ trở thành người khờ dại. Cách diễn tả của dụ ngôn về sự khôn ngoan đơn giản chỉ là việc chuẩn bị dầu đèn, nhưng trong đời sống đạo, khôn ngoan không phải là chuyện đơn giản như thế. Qua dụ ngôn trên, Chúa muốn dạy chúng ta sự khôn ngoan của Nước Trời: đó là sự khôn ngoan của chọn lựa và tỉnh thức. Sự khôn ngoan này được hiểu như là việc luôn tỉnh thức, sẵn sàng và luôn chu toàn bổn phận của giây phút hiện tại trong cuộc sống. Chu toàn bổn phận với một lòng Tin – Cậy – Mến sắt son. Để ngọn đèn Tin – Cậy – Mến này luôn cháy sáng, chúng ta luôn phải chuẩn bị và đổ thêm dầu. Đó là những hy sinh âm thầm cho tha nhân, là những từ bỏ ích kỷ cá nhân để cho hình ảnh Chúa luôn sáng tỏ trong ta.
Lạy Chúa Giêsu, trong đời sống hằng ngày, nhiều khi chúng con lơ là bổn phận, chúng con ngủ sâu giấc trong đam mê trần thế. Xin Chúa thức tỉnh chúng con để chúng con sẵn sàng chuẩn bị cho ngày Chúa đến viếng thăm.
Lm. Phêrô Hán Duy Hạp, SVD
SUY NIỆM 5: TÍCH CỰC SỐNG ĐỨC TIN
Ðời người là một cuộc đợi chờ và đợi chờ nào cũng bao hàm tình yêu trong đó. Ðợi chờ chính là một cuộc thử nghiệm tình yêu, bởi vì con người chỉ hết lòng đợi chờ mong mỏi người nào hoặc điều gì mà mình hết lòng yêu thương hoặc quí chuộng. Với ý nghĩa đó, đợi chờ phải là một cuộc chuẩn bị thực sự.
Dụ ngôn mười trinh nữ chờ đợi chàng rể đến lúc bắt đầu tiệc cưới mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay, làm nổi bật thái độ tỉnh thức đợi chờ, nghĩa là các trinh nữ hướng về chàng rể với tâm hồn yêu thương, với đèn dầu để cháy sáng.
Chúa Giêsu được mô tả qua dung mạo chàng rể và tiệc cưới là Nước Thiên Chúa. Chàng rể đến chậm và vào lúc bất ngờ, tức là việc Chúa Kitô đến trong vinh quang vào lúc cuối cùng lịch sử là điều bất ngờ, không ai có thể đoán trước được. Các trinh nữ được bước vào tiệc cưới với đèn cháy sáng. Ðèn cháy sáng là dấu chỉ của một đức tin sống động. Các trinh nữ khôn ngoan đã lãnh lấy và chu toàn trách nhiệm của mình để giữ đèn của mình được luôn cháy sáng, cho đến khi chàng rể là Chúa Kitô đến, dù chàng rể có đến chậm.
Những chi tiết của dụ ngôn cho hiểu thêm trách nhiệm của cá nhân trong việc giữ cho đèn đức tin được luôn cháy sáng. Mỗi Kitô hữu phải tích cực sống đức tin, chứ không thể vay mượn hay nhờ người khác làm thay được; mỗi Kitô hữu cần đến sự khôn ngoan của Thiên Chúa để vượt qua mọi thử thách trong cuộc đời, để luôn sống trong hy vọng, sống theo ánh sáng sự sống, chứ không bị mê hoặc bởi những cám dỗ của thời đại đã bị trần tục hóa và đầy tinh thần hưởng thụ.
Xin Chúa mở rộng đôi mắt chúng ta để nhận ra sự hiện diện của Chúa trong lịch sử. Xin ban sức mạnh để chúng ta chu toàn bổn phận cho phù hợp với thánh ý Chúa.
(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
