THỨ SÁU TUẦN VII PHỤC SINH NĂM A

Ga 21,15-19

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan

15Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giêsu hỏi ông Simôn Phêrô: “Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có mến Thầy hơn các anh em này không ?” Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.”

Đức Giêsu nói với ông: “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.” 16Người lại hỏi: “Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có mến Thầy không ?” Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy.”

Người nói: “Hãy chăn dắt chiên của Thầy.” 17Người hỏi lần thứ ba: “Này anh Simôn, con ông Gioan, anh có yêu mến Thầy không ?” Ông Phêrô buồn vì Người hỏi tới ba lần: “Anh có yêu mến Thầy không ?”

Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy.” Đức Giêsu bảo: “Hãy chăm sóc chiên của Thầy.

18Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn.”

19Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: “Hãy theo Thầy.”

 

SUY NIỆM 1:

Trình thuật Tin Mừng hôm nay ghi lại câu chuyện thân mật rất riêng giữa Chúa Giêsu và vị tông đồ niên trưởng là Phêrô với câu hỏi: “Này anh Simon, con ông Gioan, anh có mến Thầy hơn các anh em này không?

Tin mừng hôm nay cho thấy việc Chúa Giêsu trao ban cho Phêrô cơ hội thứ hai.

Thật thế, trong Bữa Tiệc ly trước khi chịu khổ hình, Chúa Giêsu đã tuyên bố với các môn đệ: “Tất cả các con sẽ bị vấp ngã vì Ta trong đêm nay”. Nghe thế, Phêrô phản đối và quả quyết: “Cho dù tất cả vấp ngã vì Thày, con sẽ không vấp ngã bao giờ”, nhưng rồi chỉ vài giờ sau đó ông đã nhát đảm chối Thày đến ba lần. Trước đây câu hỏi này của Thầy quá đơn giản vì rất nhiều lần Phêrô tuyên xưng lòng tin vào Thầy, nhưng giờ đây sau ba lần chối Chúa, ông đã phần nào ý thức được sự yếu đuối của mình nên trả lời đầy vẻ khiêm tốn: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy”.

Người ta thường nói: yêu là tín nhiệm, là tin tưởng, là ủy thác; yêu là bao dung, quảng đại và tha thứ. Đức Giêsu đã rất yêu Phêrô và Ngài cũng rất hiểu Phêrô. Ngài hiểu Phêrô không nói dối khi ông tuyên bố sẵn sàng sống chết vì Ngài; nhưng ngài cũng thấu hiểu sự yếu đuối mong manh của con người. Nếu chỉ dựa vào sức mình, con người chẳng làm được chuyện gì.

Ba lần hỏi dẫn đến ba câu trả lời cùng một nội dung, nhưng không phải là để bù đắp cho ba lần chối Thày trước đây, mà là một đòi hỏi tiên quyết là tuyên xưng lòng yêu mến. Sau đó, Chúa đã trao cho Phêrô nhiệm vụ chăn dắt Giáo Hội, Phêrô đã sống đến tận cùng cơ hội thứ hai và đã sẵn lòng chết vì niềm tin của mình.

Hình ảnh Phêrô cũng là hình ảnh của chính chúng ta.

Cũng như thánh Phêrô, mỗi người Kitô hữu cũng được Chúa trao sứ mệnh mục tử trong phạm vi và khả năng của mình: là cha xứ đối với giáo xứ, là cha mẹ đối với con cái, là anh chị đối với đàn em, là người trên đối với người dưới, là người giàu đối với người nghèo, là người khoẻ mạnh đối với người yếu đau… Mỗi người  chúng ta đều có sứ mệnh của người mục tử. Chúa tin tưởng  và trao phó sứ mệnh cho chúng ta, dù Chúa biết rõ chúng ta  đã từng phạm tội, chỉ là kẻ tài hèn sức mọn. Nhưng trước  hết, Chúa vẫn đòi ta phải có lòng yêu mến và sự hy sinh.

Câu hỏi dành cho Phêrô năm nào bây giờ Chúa Giêsu cũng hỏi mỗi người chúng ta: Con có mến Thầy không ? Lấy gì để đo lường lòng mến của chúng ta đối với Chúa. Chúng ta đặt lòng tin mến của mình nơi Chúa thì ít nhưng nơi tạo vật thì nhiều. Chúng ta đã đặt lòng tin vào tiền bạc, giàu sang, danh vọng, địa vị chức tước, vào một đam mê lệch lạc hoặc những thú vui bất chính…Mỗi ngày chúng ta hãy cật vấn lòng yêu mến của mình đối với Chúa.

Chấp nhận theo Chúa là chúng ta phải chấp nhận đi vào đường hẹp, chấp nhận lội ngược dòng. Vì đường cứu độ không phải là con đường của dễ dãi nhưng là con đường từ bỏ. Vì có hạnh phúc nào mà không dệt từ những đau khổ, có vinh quang nào mà không phải đi qua thập giá. Nhưng người theo Chúa phải luôn xác tín dù đường đời có đau khổ cũng là đau khổ có Chúa. Dù tình yêu có trắc trở gian nan cũng là vẫn là những ân ban huyền nhiệm để ta được lớn lên, được hiệp thông trong Tình Yêu của Chúa.

Ước gì lời Chúa hôm nay giúp chúng ta khám phá ra lòng nhân từ vô biên của Chúa, để chúng ta luôn khiêm nhường chỗi dậy sau mỗi lần sa ngã, và xin Chúa ban cho chúng ta trung thành với ơn Chúa cho đến cùng.

Lm. Phaolô Phạm Công Phương

 

SUY NIỆM 2:

Mỗi người chúng ta, dù già dù trẻ, thì cũng đã trải qua một thời gian sống ở trần gian. Và thời gian đã qua đó, chúng ta đã có một chọn lựa cho cuộc sống. Nhưng nếu bây giờ Chúa cho chúng ta có cơ hội chọn lựa lại, có lẽ nhiều người chúng ta sẽ quyết định chọn lựa một lối sống khác.

Tin Mừng hôm nay, chúng ta cũng thấy Chúa Giêsu trao cho Phêrô một cơ hội thứ hai. Bởi vì trong bữa tiệc ly, khi Chúa Giêsu tiên báo: “Đêm nay tất cả chúng con sẽ vấp phạm vì Thầy” thì Phêrô đã quả quyết: “Dù tất cả vấp phạm vì Thầy thì con cũng không bao giờ vấp phạm”. Nhưng rồi chỉ vài giờ sau đó,ông đã cương quyết chối bỏ Chúa, mà còn chối đến ba lần. Hôm nay, sau khi phục sinh, Chúa Giêsu đã cho Phêrô một cơ hội thứ hai: “Phêrô, con có mến ta không?” Phêrô đã học được bài học của quá khứ nên không còn dám tự cao tự đại nữa, nhưng đáp lại một cách rất khiêm tốn: “Lạy Thày, Thày biết mọi sự, Thày biết là con mến Thày.” Sau đó Chúa Giêsu đã trao cho Phêrô nhiệm vụ chăn dắt Giáo hội. Và Phêrô đã tận dụng cơ hội thứ hai này để sống hết mình cho nhiệm vụ mới được giao.

Thiên Chúa luôn sẵn sàng cho chúng ta cơ hội thứ hai, không phải một lần mà là nhiều lần. Có điều nhiều khi chúng ta giới hạn lòng nhân từ của Thiên Chúa cho nên không xin Ngài cơ hội khác. Đó là sự khác biệt giữa Giuđa và Phêrô: Cả hai cùng phản bội Chúa Giêsu trong cùng một ngày. Nhưng Giuđa không xin cơ hội thứ hai nên đã thất bại. Còn Phêrô đã tin vào lòng nhân từ của Chúa nên đã được Chúa cho một cơ hội thứ hai để làm lại cuộc đời.

Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta ý thức hơn về lòng nhân từ tha thứ của Chúa để dễ dàng đón nhận những cơ hội thứ hai để làm lại cuộc đời.

Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

 

SUY NIỆM 3:

Tin mừng hôm nay thánh Gioan thuật lại việc Chúa Giêsu thẩm vấn Phêrô để trao cho ngài sứ vụ chăn dắt đoàn chiên của Chúa.

Trong cuộc thẩm vấn đó Chúa Giêsu không hề hỏi Phêrô về trình độ học vấn, về trình độ chuyên môn hay về khả năng lãnh đạo của Phêrô, mà Ngài hỏi ông tới ba lần: “con có yêu mến Thầy không ?” Cuộc thẩm vấn này không hề giống bất cứ cuộc thẩm vấn để chiêu mộ đồ đệ hay tuyển chọn nhân sự ở trên đời này.

Điều đó cho thấy vai trò lãnh đạo của Giáo hội phải được xây dựng trên nền tảng của tình yêu Thiên Chúa. Bởi vì, Thiên Chúa là tình yêu và mọi lề luật của Thiên Chúa cũng được gồm tóm trong một giới răn yêu thương.

Ở đâu có tình yêu thương, ở đó có Thiên Chúa. Ở đâu có tình yêu ở đó có sự sống, vì tình yêu làm phát sinh sự sống. Chính vì thế mà Chúa không thẩm vấn Phêrô về trình độ học vấn hay khả năng lãnh đạo của ông mà Ngài thẩm vấn về tình yêu.

Chính vì được xây dựng trên nền tảng của tình yêu mà giáo hội của Chúa tồn tại vững bền mãi mãi. Không có thể chế chính trị nào trên thế giới này vững bền như Giáo hội của Chúa. Bởi vì, những thể chế ấy được xây dựng nền tảng trên sự thống trị mà thiếu vắng tình yêu, nên không thể nào tồn tại lâu bền như Giáo hội của Chúa.

Tạ ơn Chúa đã yêu thương chúng ta, cho chúng ta được sinh ra làm người, được làm con cái Chúa, làm con cái Giáo hội. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết vâng phục Hội thánh là mẹ chúng ta, đồng thời biết thể hiện tình yêu qua tinh thần của người con thảo với Chúa và với Giáo hội. Chúng ta cũng cầu nguyện cho đấng kế vị thánh Phêrô là Đức Giáo hoàng, để ngài luôn lãnh đạo, điều khiển, dẫn dắt Giáo hội theo đúng ý Chúa muốn. Amen.

Lm. Phêrô Mai Viết Thắng

SUY NIỆM 4: HÃY CHĂN DẮT CHIÊN CỦA THẦY

Phêrô đã bỏ lại phía sau những chiếc lưới cá của mình và từ bỏ mọi sự để theo Đức Giêsu trong suốt ba năm. Hơn nữa, Đức Giêsu đã chọn Phêrô là một trong nhóm Mười Hai sứ đồ mà Người giao phó nhiệm vụ loan báo Vương quốc Thiên Chúa. Với vai trò thủ lãnh, Phêrô là người đầu tiên tuyên xưng cách dứt khoát rằng Đức Giêsu là Đấng Mêsia và ngài được trao cho chìa khóa của Vương quốc ấy, tượng trưng cho vai trò lãnh đạo đặc biệt của ngài trong nhóm Mười Hai.

Đó là lý do tại sao câu hỏi “Anh có yêu mến Thầy không?” của Đức Giêsu dường như không thể hiện tính trí tuệ. Tất nhiên, Phêrô thương mến Đức Giêsu! Ngài từ một ngư phủ trở thành môn đệ, một môn đệ được tuyển chọn, là Giáo hoàng tiên khởi – chắc hẳn ngài sẽ là một mẫu hình của lòng trung thành!

Nhưng hạn từ “yêu mến” Đức Giêsu dùng ở đây khiến Phêrô ngập ngừng. Tin mừng Gioan sử dụng chữ agapao trong tiếng Hy lạp, mô tả tổng thể một tình yêu tự hiến, vô điều kiện — loại tình yêu tận hiến, hy sinh mà Đức Giêsu họa nên trong suốt cuộc đời của Người, nhất là trên thập tự. Vì thế, Đức Giêsu không hỏi Phêrô liệu ngài có yêu thương chỉ với tình cảm nơi con người bình thường.

Một từ Hy lạp khác, phileo, có xu hướng mô tả loại tình yêu đó – tình bạn hữu, dịu dàng nhưng không phải là tất cả. Thay vào đó, Phêrô được hỏi liệu ngài có yêu như Đức Kitô yêu hay không. Liệu Phêrô có yêu mến Đức Giêsu bằng tình yêu agape không?

Bấy giờ, Phêrô ngập ngừng. Ngài biết ngài không thể yêu bằng thứ tình yêu đó được. Ngài buồn rầu mong muốn mình có thể nói có, dù trước đây, lòng nhiệt thành chất phác có thể khiến ngài yêu thương như thế. Thực vậy, trước đó không lâu, trong Bữa Tiệc Ly, Phêrô thậm chí còn mạnh dạn cam kết bằng sự trung thành tuyệt đối của mình với Đức Giêsu: “Lạy Chúa, dầu có phải vào tù hay phải chết với Chúa đi nữa, con cũng sẵn sàng” (Lc 22,33). Thế nhưng về sau, sự chối bỏ ba lần đối với Đức Kitô vào đêm hôm ấy đã làm cho những thiếu sót của Phêrô trong tình yêu agape trở nên rõ ràng. Phêrô sợ hãi, phản bội Bạn Hữu của ngài ba lần, và quay đi khóc lóc cay đắng khi nhận ra những gì mình đã làm. Ngài đã nếm trải nỗi buồn cay đắng của sự yếu đuối và bất trung của mình.

Vì vậy, giờ đây, ta thấy một Phêrô khiêm tốn hơn nhiều qua cách khẳng định tình yêu của mình. Ngài thừa nhận với Đức Giêsu, “Lạy Chúa, Ngài biết con thương mến Ngài – phileo”. Như thể Phêrô đang nói: “Mọi người biết rằng, đối với Đức Giêsu, tôi thể hiện tình yêu agape đến mức độ nào. Anh em biết rằng tôi chỉ có thể thương mến anh em bằng tình yêu con người không hoàn hảo của tôi, là philia.”

Tuy nhiên, Đức Giêsu không đáp lời. Người hỏi lần thứ hai: “Anh có yêu mến – agapao – Thầy không? Một lần nữa, Phêrô khiêm nhường thừa nhận ngài chỉ có thể yêu mến Đức Giêsu bằng tình yêu nhân loại thấp hơn của mình: “Lạy Chúa, Ngài biết con thương mến Ngài – phileo.”

Cuối cùng, Đức Giêsu thay đổi câu hỏi. Người không hạ thấp tiêu chuẩn của tình yêu theo bất kì cách nào, nhưng Người hạ mình để gặp Phêrô nơi vị thế của ông. Người chấp nhận những gì Phêrô có thể trao tặng, ngay cả khi đó chỉ là thứ tình yêu thương yếu ớt của con người. Người dùng từ phileo: “Anh có thương mến – phileo – Thầy không?” Ở đây, Đức Giêsu tự đặt mình vào vị thế của Phêrô và không đòi hỏi ông ngay lập tức phải vươn tới. Và điều đó khích lệ Phêrô. Ngài đáp lại Đức Giêsu như thể muốn nói rằng: “Lạy Chúa, Ngài biết mọi sự. Ngài biết đây là tất cả những gì con có thể làm nơi chính con. Điều tốt nhất con có thể dâng hiến là tình yêu yếu đuối, phàm trần của con: philia – thương mến. Con ước con có thể làm được nhiều hơn, nhưng con khiêm tốn giao phó món quà bất toàn này cho Ngài.”

Đến đây, chúng ta thấy phần ngạc nhiên nhất của câu chuyện – và một trong số đó làm sáng tỏ câu chuyện của chính chúng ta với Chúa. Đức Giêsu chấp nhận tình yêu bất toàn nơi Phêrô và biến nó thành agape. Sau cùng, Phêrô tự giới thiệu mình với Đức Giêsu như ngài thực sự là – không phải trong cái nhìn sai lạc mà ngài có về chính mình trước đây hay theo cái lý tưởng mà ngài muốn sống như thế, nhưng trong sự thật về tính mỏng giòn của chính ngài. Và một khi Phêrô làm điều này, một khi ngài nói sự thật về chính mình – đơn giản rằng ngài không có khả năng yêu mến – agape ngay lúc này, thì một kỷ nguyên mới đang bắt đầu nơi tình bằng hữu của Phêrô với Đức Kitô. Đúng vào lúc này, Đức Giêsu đột nhiên bắt đầu nói về một Phêrô philia sẽ có ngày sống agape giống như chính Đức Kitô. Phêrô sẽ được thay đổi. Trái tim ngài sẽ được biến đổi. Đến một ngày, Phêrô sẽ thấy đôi tay mình dang rộng trên cây thánh giá, giống như của Đức Giêsu trong ngày thứ Sáu Tuần Thánh. Thật vậy, Đức Giêsu tiên báo việc Phêrô vị đóng đinh ở Rôma: “Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn. Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa.” (Ga 21,18-19).

Câu chuyện về sự biến đổi của Phêrô là câu chuyện mà Thiên Chúa muốn viết lên trong lòng các môn đệ. Đức Giêsu muốn gặp chúng ta ở nơi chúng ta, như chúng ta là, với tất cả nỗi sợ hãi, thương tích và tội lỗi của chúng ta, và biến đổi trái tim philia của chúng ta thành trái tim agape. Như Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI từng nhận định:

Từ ngày đó, thánh Phêrô “đi theo” Vị Thầy với sự nhận biết chính xác về sự mỏng giòn của chính ngài; nhưng sự hiểu biết này đã không làm ngài thất vọng. Thật vậy, ngài biết rằng mình có thể trông cậy vào sự hiện diện của Đấng Phục Sinh bên cạnh ngài. Từ lòng nhiệt thành chất phác chấp nhận ban đầu, trải qua những kinh nghiệm buồn sầu về sự chối bỏ và khóc lóc ăn năn, thánh Phêrô đã thành công khi phó thác bản thân cho Đức Giêsu, Đấng đã tự hòa mình với tình yêu yếu ớt của Phêrô. Và theo cách này, Người cho chúng ta thấy con đường, mặc dù ta vẫn còn những khuyết điểm. Chúng ta biết rằng Đức Giêsu tự hòa mình vào những yếu đuối của chúng ta. Chúng ta theo Người với khả năng yêu thương yếu ớt của mình và biết rằng Đức Giêsu thì nhân lành và Người đón nhận chúng ta.

Những gì Đức Giêsu đã làm đối với Phêrô thì Người cũng sẽ thực hiện nơi mỗi chúng ta – nếu chúng ta tập đi theo Người như một môn đệ.

Những cái thúc nho nhỏ từ Thiên Chúa, những cái thúc dục tinh tế của Thánh Linh là thời điểm Đức Giêsu mời gọi anh em hãy theo Người mỗi ngày một cách chặt chẽ hơn. Mặc dầu cái gọi của chúng ta không giống như khi Đức Giêsu bước vào phong thu thuế của Matthêu, Đức Giêsu, Anh sáng thế gian đã đến và âm thầm, nhỏ nhẹ gõ cửa tâm hồn chúng ta. Người muốn bước vào tâm hồn chúng ta, Người sẽ tỏa chiếu ánh sáng của Người vào cuộc đời chúng ta để níu kéo giữ chúng ta trong mối tương quan gần gủi hơn với Người, và chúng ta sẽ đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu để theo sát Người hơn trong tứ cách là môn đệ của Người. Đức Giêsu tìm kiếm những ai sẵn lòng thực thi điều Người muốn họ làm, nói những điều Người muốn họ nói, đi đến nơi Người muốn họ đi và từ bỏ bất cứ điều gì Người muốn họ từ bỏ.

Việc theo Đức Giêsu như một mộn đệ cho thấy một bước ngoặt trong cuộc đời cá nhân của mỗi người chúng ta- một bước đột phá lớn lao đối với quá khí và sắp xếp lại các việc ưu tiên để chỉ tập trung vào con người Đức Giêsu Kitô (nói như Thánh Phaolô: “ Tôi coi mọi sự là phan bón so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Giêsu Kitô- Chúa của tôi”. Những điều mà chúng ta từng cho là thật sự quan trọng, như tiền tài thành công, danh vọng vv,… thì giờ đây dưới lăng kính của Đức Giêsu chúng ta được mời gọi phải đặt tương quan của chúng ta với Ngài lên trên tất cả.

Trước khi giao sứ vụ cho Phê-rô, Chúa Giê-su cũng trắc nghiệm về tình yêu của thánh Phê-rô: “Con có yêu mến Thầy không”. Chúa biết chỉ có tình yêu thì Phê-rô mới có thể hoàn thành sứ vụ Chúa giao. Chỉ có tình yêu, thì Phê-rô mới vượt qua mọi trở ngại để sống hết mình vì Thầy Giê-su.

Quả thực, thánh Phê-rô đã đi đến cùng của tình yêu khi đối diện với mọi khó khăn, chấp nhận mọi cực hình kể cái cái chết thập tự giá. Ngài đã xin vâng trọn vẹn để thể hiện tình yêu trung kiên vào Thiên Chúa.

Đời người ky-tô hữu cũng chỉ chu toàn bổn phận ky-tô hữu khi có tình yêu với Chúa Ky-tô. Tình yêu phát xuất từ lòng biết ơn vì bao ơn lành Chúa ban cho chúng ta. Tình yêu phát xuất từ lòng tri ân vì Chúa luôn ân cần chăm sóc chúng ta, dù chúng ta không xứng đáng.

 Xin Chúa giúp chúng ta luôn thể hiện lòng yêu mến Chúa nồng nàn qua việc tuân giữ giới răn Chúa và rao truyền tin vui cho anh em. Amen.

Lm. Giacôbê, O.Cist                                                                

 

SUY NIỆM 5: YÊU MẾN THẦY KHÔNG? 

Cuộc đối thọai giữa Chúa Giêsu và ông Phêrô trong bài Tin Mừng hôm nay xảy ra sau khi Ngài đã sống lại từ cõi chết. Việc Chúa Giêsu hỏi ông Phêrô ba lần: “Phêrô con có yêu mến thầy không?” không hẳn là để đền bù ba lần ông đã từng chối Chúa trước đây. Nhưng có thể đây là cách mà Chúa muốn ông xác nhận và tái xác nhận tấm lòng yêu mến của ông sau những thất bại và những yếu đuối. Chúa Giêsu muốn ông bắt đầu một giai đọan mới, một tình yêu mến được ý thức hơn, tỉnh tảo hơn và quyết tâm hơn.

Trong đời sống đạo hay trong hành trình theo Chúa, yêu mến không phải là hai từ nói suông và trống rỗng, nhưng là một sự dấn thân với nhiều hy sinh và thách đố đi kèm. Ông Phêrô đã có những lần thậm chí thay mặt các đồng nghiệp để tuyên xưng: “Thầy là Đức Kitô con Thiên Chúa hằng sống”, có những lúc mãnh liệt ông đã dám xác tín: “Bỏ thầy chúng con biết theo ai, Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời”. Thế nhưng, đứng trước những đòi hỏi thực tế của lòng yêu mến, ông đã ngần ngại bước theo con đường hẹp của Thầy mình. Có nhiều lần ông đã can dán Thầy mình đi vào con đường khổ nạn, ông công khai chối bỏ Thầy. Không phải lúc nào ông cũng không sống được cái lòng yêu mến như ông mong muốn, nhưng có những giây phút sa sút so với sự hăng hái và quyết tâm ban đầu.

Đây cũng là những thất bại thường xảy ra đối với chúng ta trong tình yêu của chúng ta đối với Chúa. Biết bao lần chúng ta thấy rõ mình hèn yếu, nguội lạnh, hững hờ, và bất trung. Đã nhiều lần chúng ta nói yêu với Chúa một cách trống rỗng. Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy tình yêu là điều kiện duy nhất mà Chúa Giêsu đòi hỏi trước khi trao ban sứ vụ: “Phêrô con có yêu mến Thầy không? – Hãy chăn dắt đàn chiên của Thầy”.

Chúng ta hãy xin Chúa Thánh Thần ban thêm lòng yêu mến cho chúng ta, để chúng ta can đảm từ giã một quá khứ hèn nhát, trống rỗng và dám dấn thân hơn trong sứ vụ đặc biệt là loan báo Tin Mừng. Amen.

Tu sĩ Giuse Trần Minh Kiểm, SVD