THỨ SÁU TUẦN VI PHỤC SINH NĂM A

Ga 16,20-23a

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan

20Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.

21Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đến giờ của mình; nhưng sinh con rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra trong thế gian.

22Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được.

23Ngày ấy, anh em không còn phải hỏi Thầy gì nữa. Thật, Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy.

 

SUY NIỆM 1: THEO CHÚA

Tâm trạng lo buồn và vui mừng của người phụ nữ trước và sau khi sinh con, được Đức Giêsu dùng để báo cho các môn đệ Ngài biết họ cũng sẽ có tâm trạng như vậy.

Trước khi bước vào cuộc tử nạn, Đức Giêsu đã nói với các môn đệ: “Anh em sẽ khóc lóc và than van”. Lời tiên báo này nhắc cho các môn đệ về thử thách họ sẽ phải trải qua trong cuộc khổ nạn và chịu chết trên thập giá của Đức Giêsu. Chúa bị bắt, các ông chạy tán loạn. Chúa bị treo trên thập giá và an táng trong mồ, các ông lo sợ, ẩn mình trong phòng, đóng kín cửa; vài người khác còn thất vọng bỏ về quê. Làm môn đệ của Đấng bị đóng đinh không phải là chuyện dễ dàng: “Ai muốn theo Thầy thì hãy vác lấy thập giá mình hằng ngày mà theo Thầy”.

Và Đức Giêsu cũng loan báo về sự phục sinh của Ngài khi nói: “Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng”. Điều đó cho chúng ta thấy, phải qua khổ giá mới đạt tới vinh quang. Đó cũng chính là con đường mà các môn đệ Chúa sau này đã đi.

Trên con đường theo Chúa, chúng ta cũng sẽ gặp nhiều khó khăn, thử thách. Có thể từ những thế lực bên ngoài, nhưng cũng có thể ngay trong chính tâm hồn mỗi người. Nhưng nếu kiên tâm và can đảm vượt qua, chúng ta sẽ chiến thắng cùng với Đức Giêsu và đạt được niềm vui bất diệt.

Lạy Chúa, chúng con tin rằng những đau khổ, hy sinh, cố gắng trên con đường theo Chúa, là dấu hiệu loan báo niềm vui tràn đầy và hạnh phúc đời đời mà Chúa đã dành sẵn cho những ai bước theo Ngài.

Xin ban Thánh Thần Chúa xuống trên chúng con để Ngài thêm sức cho chúng con, giúp chúng con kiên tâm, bền chí mà vững bước vượt qua mọi gian lao thử thách mà theo Chúa đến cùng. Xin đừng để chúng con sống buông xuôi. Trái lại, xin cho chúng con biết lội ngược dòng để đến cùng Chúa là nguồn suối hạnh phúc đích thực. Amen.

Lm. Phanxicô Hoàng Trọng Tưởng

SUY NIỆM 2: ĐƯỢC MỜI GỌI THEO ĐƯỜNG THẬP GIÁ CHÚA MỖI NGÀY

Câu chuyện

Người thanh niên hỏi Giuse thành Arimathê, người đã táng xác Chúa Giêsu: “Bây giờ ngôi mộ ông cho mượn đã được trả lại. Ông định làm gì với ngôi mộ đó?”.

Giuse nhìn anh một lúc rồi nói: “Khi nghe Ngài sống lại, tự nhiên là tôi chạy đến mộ. Ngài không còn ở đó. Ngài đã trả lại ngôi mộ cho tôi. Nên điều tôi sẽ làm sau đó là: Tôi đặt một ghế băng dưới gốc cây, đối diện với ngôi mộ trống. Buổi chiều, tôi tới ngồi đó và suy nghĩ: “Giêsu Nadarét đã ngủ trong ngôi mộ này và Thiên Chúa đã cho Ngài sống lại từ cõi chết. Giuse Arimathê cũng sẽ nằm trong ngôi mộ này, và điều Chúa sẽ làm cho ta là gì?”. Chúa Giêsu đã nói: “Ta sống và ngươi sẽ sống”. Tôi có thể tin vào lời đó”.

Suy niệm

Bằng hình ảnh tâm trạng vui buồn của người phụ nữ trước và sau lúc sinh con được Ðức Giêsu dùng để báo cho các môn đệ về cuộc khổ nạn và phục sinh của Ngài. Qua đó Ngài khẳng định: xuyên qua thập giá đau khổ, mới đến vinh quang phục sinh.

Như hai môn đệ ngay trong ngày Chúa Phục sinh, bước nhanh trên con đường hướng về Emmaus, một làng cách Giêrusalem chừng 11 cây số. Họ buồn sầu chán nản và than thở: “Chúng tôi đã hy vọng chính Ngài sẽ giải thoát dân Israel! nhưng”... (x. Lc 24,13-25), Chúa Giêsu Phục sinh mà họ không nhận ra, qua Kinh Thánh bắt đầu từ ông Môisê, tới các ngôn sứ, đã giải thích: “Ðấng Thiên Sai đã chẳng phải chịu những hình khổ ấy trước khi bước vào vinh quang của Ngài sao?” (x. Lc 24,26-27). Qua đó, Ngài đã tỏ cho chúng ta thấy rõ mầu nhiệm sự chết và sự sống là nền tảng của cuộc sống của người tin vào Ngài.

Người môn đệ Chúa Kitô, cũng được mời gọi bước trên con đường thập giá theo Chúa trong cuộc sống mỗi ngày. Chúng ta cũng sẽ đối diện với thử thách gian nan đau khổ đó là hành trình thập giá, nhưng nếu chúng ta kiên tâm và can đảm vượt qua trong niềm tin vào Đấng Phục Sinh, chúng ta sẽ chiến thắng cùng với Ðức Giêsu và đạt được niềm vui vĩnh cửu.

Thật thế, chỉ có Ngài, Đấng đã chết và phục sinh mới có thể đem lại ý nghĩa cho đời sống của những ai đang mệt mỏi, buồn rầu và tuyệt vọng… Hai địa điểm “ưu tiên” chúng ta có thể gặp gỡ Đấng Phục Sinh để biến đổi đời sống mình: Lời Chúa và Thánh Thể” (Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI).

Ý lực sống:

“Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” (Ga 16,20).

Lm Nguyễn Vinh Sơn SCJ

 

SUY NIỆM 3: BUỒN VUI CỦA NGƯỜI KITÔ HỮU

1. Chúng ta tiếp tục Suy niệm về những buồn vui của người Kitô hữu.

Chúa Giêsu đã có một nhận xét rất cụ thể và rất hay về vấn đề này: “Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đã đến giờ của mình; nhưng khi sinh rồi thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã được sinh ra trong thế gian” (Ga 16,21). Đây là một kinh nghiệm cụ thể về việc cưu mang sinh sản. Chúa muốn mời gọi mỗi người chúng ta phải trải qua cưu mang và sinh sản ấy.

“Bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em không ai lấy mất được” (Ga 16,22).

Cách đây không lâu, tạp chí Truyền giáo có đăng một mẫu chuyện ngắn về một bé gái Phi Châu đã chết vì bệnh bạch hầu lúc 13 tuổi. Khi xem lại các đồ dùng quen thuộc của em, cha mẹ em đã đọc được những dòng nhật ký cuối cùng, của em như sau:

“Lạy Chúa, con đang được giải thoát. Trong bóng tối dày đặc của khổ đau và buồn chán, con thoáng thấy bàn tay Chúa đang vẫy gọi con. Nó vụt qua như một tia lửa yếu ớt nhưng cũng đủ chiếu sáng và sưởi ấm lòng con và chẳng ai dành dật được nó khỏi con”.

Thông thường, đau khổ được coi là hình phạt dành cho những kẻ gây ra tội ác. Nếu hình phạt chưa đến với họ, thì đời con đời cháu sẽ phải gánh chịu: “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”, “Cha ăn nho xanh, con ghê răng” (Ed 18,2).

Chúa Giêsu đã có cái nhìn lạc quan hơn về đau khổ. Với Ngài, đau khổ không hướng về quá khứ, nhưng mở cửa cho tương lai. Con người không tuyệt vọng trong đau khổ, nhưng hy vọng vui mừng vì thành quả của đau khổ.

2. Trước nỗi buồn của các môn đệ vì sự ra đi của Ngài, Chúa mời gọi các ông đừng lắng đọng trong buồn phiền khổ sầu, nhưng hướng về niềm vui tương lai.

Lời nhắn nhủ của Chúa xưa cho các tông đồ cũng là lời được gửi đến cho mỗi người Kitô hữu chúng ta hôm nay: Nếu chỉ ngồi đó mà than trách hoặc đặt câu hỏi thì đau khổ vẫn mãi còn đó nhưng nếu biết hướng về Thập Giá, chúng ta sẽ khám phá ra ý nghĩa và giá trị của đau khổ. Thập Giá sẽ là ánh sáng soi đường chúng ta trong những tăm tối cuộc đời, và qua Thập Giá, chúng ta sẽ tới được Ánh Sáng.

Tại một miền quê bên Mỹ vào thời lập quốc, có hai anh em nhà kia bị bắt quả tang vì tội ăn trộm cừu. Dân trong làng đã mở tỏa án để xét xử.

Sau khi nghị án, mọi người đồng ý cho khắc trên trán của mỗi tội nhân hai chữ viết tắt S.T có nghĩa là “kẻ ăn trộm”.

Một trong hai người ăn trộm không chịu nổi sự xỉ nhục đã trốn sang một vùng khác để quên đi dĩ vãng của mình. Nhưng anh ta không thể xóa nhòa được hai chữ viết tắt trên trán. Bất cứ người nào gặp anh ta, họ cũng tra hỏi anh ta về ý nghĩa của hai chữ ấy. Lại một lần nữa không chịu nổi sự nhục nhã, anh ta lại rời bỏ nơi mình đang cư ngụ để tiếp tục sống lang thang. Cuối cùng, vì mòn mỏi trong cay đắng anh ta đã bỏ mình nơi đất khách quê người.

Nếu người anh đã bị xỉ nhục gặm nhấm đến nỗi phải chạy trốn suốt cả cuộc đời thì người em lại tự nhủ:

“Tôi không thể bỏ trốn chỉ vì tội ăn trộm mấy con cừu. Tôi phải ở lại đây và tôi phải tái tạo sự tin tưởng nơi những người chung quanh cũng như nơi chính mình”.

Với quyết tâm đó, anh ta đã ở lại trong xứ sở của mình. Không bao lâu anh đã xây dựng được một sự nghiệp lớn và tạo được danh thơm tiếng tốt cho chính mình.

Nhưng dù năm tháng có qua đi, hai chữ S.T vẫn còn ghi trên trán anh. Ngày kia, có người lạ mặt hỏi một cụ già về ý nghĩa của hai chữ ấy. Cụ già suy nghĩ một lát rồi trả lời:

- Tôi không nhớ rõ lai lịch của hai chữ ấy. Nhưng cứ nhìn vào cuộc sống của người đó, tôi nghĩ rằng, hai chữ ấy có nghĩa là “Thánh thiện”

Một thi sĩ Ấn Độ đã viết:

“Hãy tin nơi bạn, vì bạn là hình ảnh của Thiên Chúa.

Hãy tin ở ngày hôm nay, vì mỗi phút chứa đựng một dịp may để phụng sự Chúa.

Hãy tin ở những người chung quanh mình, vì bạn hữu là điều quan trọng cho một cuộc sống hạnh phúc.

Hãy tin ở hiện tại, vì hôm qua đã qua đi và ngày mai sẽ không bao giờ đến.

Hãy tin ở tình yêu của Chúa, vì Ngài tha thứ cho bạn và bạn cũng hãy tha thứ cho chính mình”.

Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về chúng ta, và Ngài mời gọi chúng ta cũng đừng thất vọng về mình. Mỗi may mắn là dịp để chúng ta cảm tạ và chúc tụng Chúa. Mỗi thất bại và đau khổ là khởi đầu cho một nguồn ơn dồi dào hơn. Bởi vì trong tất cả mọi sự, Thiên Chúa luôn yêu thương ta. Amen.

Lm Giuse Đinh Tất Quý

 

SUY NIỆM 4: KHÔNG AI LẤY ĐƯỢC NIỀM VUI CỦA CHÚNG TA

Chúng ta khóc là do buồn phiền sầu muộn, và vì sầu buồn phiền muộn nên chúng ta khóc. Trong Tám Mối Phúc Thật, Chúa có nói: “Thứ ba ai khóc lóc ấy là phúc thật, vì chứng sẽ được an ủi vậy” (Mt 5, 5).

Chúa tạo dựng nên chúng ta là để chúng ta được hưởng hạnh phúc chứ không phải để chúng ta khổ đau, khóc lóc, buồn sầu. Buồn sầu, khóc lóc do tội lỗi, do con người chúng ta tạo ra cho nhau. Chúng ta là con cái của Chúa, chúng ta không được làm khổ người anh chị em của chúng ta. Chúng ta phải luôn đem niềm vui cho người khác chứ không phải đem lại nỗi buồn cho họ. Cho nên, khi chúng ta ở nơi đâu trong trời đất này, chúng ta sẽ là niềm vui cho chỗ đấy. Như vậy, chúng ta phải sống theo ý Chúa thì lúc đó chúng ta sẽ là niềm vui, hạnh phúc cho người khác. Người trần gian không giống như chúng ta đâu. Họ luôn gây khổ đau, buồn sầu cho người khác, vì họ không sống theo như ý Chúa muốn. Nhất là họ sẵn sàng đạp lên người khác, vì danh lợi thú, vì những ai dám đụng đến quyền lợi của họ.

Mặc cho lòng người không ai dò thấu, mặc cho người trần gian có gây ra baođau khổ cho chúng ta khi chúng ta sống theo thánh ý của Chúa. Chúng ta hãy đón nhận, không một chút than van, kêu ca, oán hờn trách móc, không manh động dã tâm mưu mô xảo quyệt trả thù. Nếu họ có vả má bên này, chúng ta cũng đưa má bên kia cho họ luôn. Nếu họ kiện đoạt áo ngoài, chúng ta cũng đưa luôn áo trong luôn. Ai xin thì hãy cho, đừng có đòi lại …(xLc 6, 27 – 35). Vì rồi mọi sự sẽ qua đi, Chúa vẫn ở với chúng ta, nâng đỡ chúng ta, ủi an chúng ta và ban cho chúng ta có niềm vui sau này. Chính các tông đồ ngày xưa cũng như thế. Khi Chúa chịu chết, các ngài phải lẫn trốn vì sợ người Do Thái bắt bớ, giết chết các ngài như Chúa. Khi Chúa về trời, các ngài vâng theo lệnh truyền của Chúa ra đi rao giảng Tin Mừng khắp nơi, các ngài bị người đời ghen ghét, bách hại, giết chết, các ngài chấp nhận với một lòng tha thứ cho người làm hại các ngài và bây giờ các ngài đang hưởng niềm vui đời đời trên thiên đàng. Niềm vui này, không ai lấy được của các ngài, vì Chúa đã ban để thưởng công lòng trung thành của các ngài với Chúa: “Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: Thật, Thầy bảo thật các con: các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui. Người đàn bà khi sinh con thì lo buồn, vì giờ đã đến, nhưng khi đã sinh con rồi, thì bà mừng rỡ, không còn nhớ đến cơn đau, bởi vì đã có một người sinh ra đời. Các con cũng thế, bây giờ các con buồn phiền, nhưng Thầy sẽ gặp lại các con, và lòng các con sẽ vui mừng, và niềm vui của các con không ai sẽ lấy mất được. Và trong ngày đó các con sẽ không còn hỏi Thầy điều gì nữa” (Ga 16, 20 – 23a).

Phần chúng ta, một khi chúng ta sống như các tông đồ của Chúa, nghĩa là chúng ta chấp nhận những điều khổ đau, trái ý cực lòng ….được xem như là Chúa gởi đến, tuy chúng ta có buồn, nhưng chúng ta tin rằng những nỗi buồn sầu sẽ qua đi và Chúa ban niềm vui hạnh phúc cho chúng ta.

Lạy Đấng hằng sống vĩnh cửu của chúng con, xin Chúa cho chúng con và mọi người trên thế giới được hưởng niềm vui ơn cứu độ từ mầu nhiệm tử nạn và phục sinh của Chúa để chúng con vui vẻ và có nghị lực đón nhận những thánh giá Chúa gởi đến trong cuộc đời chúng con trong sự vâng phục và trung thành vác theo Chúa đến cùng. Amen.

Lm. Micae Võ Thành Nhân

 

SUY NIỆM 5: NỖI BUỒN TRỞ THÀNH NIỀM VUI 

“Nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui.” (Ga 16,20). Đó là lời Đức Giêsu nói với các môn đệ: một lời khích lệ, lời tiên báo, một lời hứa và cũng là lời bảo đảm chắc chắn qua đau khổ niềm vui sẽ đến.

Quả vậy, các môn đệ đã buồn phiền, khóc lóc, sợ hãi khi chứng kiến Thầy Giêsu chết. Tuy nhiên sau khi sống lại, Chúa đã hiện ra với các ông, trò chuyện, ban bình an và cùng bẻ bánh với các ông, lòng các ông đã tràn đầy hoan hỷ và bừng cháy. Sự vui mừng đó sẽ là niềm vui bất tận, không ai lấy mất được. Bởi niềm vui ấy bắt nguồn từ sâu thẳm của niềm tin: đó là sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời.

Chúng ta dễ dàng thấy, khi hai người yêu nhau, họ cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc khi hy sinh cho nhau, dù phải chịu thiệt thòi để cho người mình yêu được vui, được hạnh phúc. Cũng vậy, mỗi Kitô hữu khi cảm nhận được sự hiện diện của Chúa trong đời, thì dẫu gặp phải những thử thách gian nan, họ vẫn luôn cảm nhận được niềm vui và bình an. Chúng ta biết rằng, con đường theo Chúa chưa bao giờ là con đường thênh thang, đầy hoa thơm cỏ lạ, trải thảm lụa hồng, nhưng là một con đường có đủ cay, đắng, ngọt, bùi. Khi trải qua được những đắng cay của khó khăn, thử thách, nỗi buồn, thất bại thì quả ngọt bùi của niềm vui, vinh quang sẽ đến.

Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta nhìn vào những biến cố cuộc sống với cái nhìn đức tin và tình yêu. Vì chỉ trong đức tin và tình yêu, con người mới tìm thấy được ý nghĩa cao cả của những biến cố đó. Khi có đức tin và tình yêu, con người sẽ không ngần ngại trao ban và hy sinh cho người khác.

Lạy Chúa, tạ ơn Chúa đã luôn yêu thương và dìu dắt chúng con đi trong đường lối của Chúa. Xin cho chúng con tiếp tục vững bước theo Chúa dù gặp bất kỳ hoàn cảnh nào, vì chúng con tin rằng: những nỗi buồn hay thử thách đến với chúng con sẽ sớm biến thành vui mừng bất tận trong Ngài. Amen.

Tu sĩ Giuse Đinh Ngọc Hiển, SVD