THỨ SÁU TUẦN V PHỤC SINH NĂM A

Ga 15,12-17

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan

12Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. 13Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.

14Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. 15Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm.

Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.

16Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em.

17Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.

  

SUY NIỆM 1: NHƯ THẦY YÊU THƯƠNG

Đơn sơ, rõ ràng và cụ thể. Đó là Lời Chúa. Là Luật Chúa. Là Luật Mới: Yêu Thương. Đơn sơ vì vắn gọn và tập trung vào một điểm. Rõ ràng vì ai cũng hiểu được và làm được. Cụ thể vì chính Chúa đã thực hành trước khi truyền dạy cho ta. Yêu thương nhưng phải yêu thương như Chúa yêu thương. Có 3 điểm.

Chúa nâng ta lên. “Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết”. Tôi tớ được nâng lên ngang hàng với chủ nhân. Môn sinh được nâng lên thành bạn hữu của Thầy. Ở mức cao nhất. Vì được cùng Thầy chia sẻ tâm tư tình cảm. Kể cả chương trình hành động.

Chúa chết vì ta. “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình”. Chúa đã làm như vậy.

Chúa tuyển chọn và sai ta đi. “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái”. Đó là tình bạn ở mức độ cao. Tin tưởng. Đồng hoá. Coi người bạn là đại diện cho mình. Cũng như Chúa Cha và Chúa Con là một.

Thật đáng mừng. Vì các môn đệ và các tín hữu đầu tiên đã thực hành Giới Luật Yêu Thương của Chúa. Đã coi nhau là bạn hữu. Kể cả người dân ngoại. “Thánh Thần và chúng tôi đã quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác ngoài những điều cần thiết”. Đã hi sinh tính mạng cho nhau. “Ông Ba-na-ba và ông Phao-lô, những người đã cống hiến cuộc đời vì danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta”. Vì anh em mà chấp nhận hiểm nguy, kể cả hi sinh tính mạng. Đã tin tưởng, cắt đặt và sai đi. Cộng đoàn đặt tay sai Ba-na-ba và Phao-lô đi. “Vì thế, chúng tôi đã đồng tâm nhát trí quyết định chọn một số đại biểu, và phái họ đến với anh em”.

Các ngài đã thực hành Giới Răn Mới của Chúa. Vì thế cộng đoàn tràn đầy niềm vui: “họ vui mừng vì lời khích lệ đó”. Ta hãy Yêu Thương Như Chúa. Sẽ được niềm vui. Và đem niềm vui cho mọi người.

 TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

 

SUY NIỆM 2: KITÔ HỮU PHẢI YÊU MẾN NHAU

Hôm nay, chúng ta suy niệm về việc Kitô hữu phải yêu mến nhau.

1. Những tiếng “Yêu thương”, “Tình gia đình”, “Huynh đệ”, “Chia sẻ”, “hiệp thông”…là những từ ngữ được nói quá nhiều nhưng nhiều khi chỉ là sáo ngữ, rỗng tuếch, ngôn hành tương phản. Chính chúng ta cũng rất nhiều lần nói như thế. Ước gì từ nay chúng ta nói những chữ ấy một cách thật lòng, nhất là nói với những người cùng niềm tin, cùng lý tưởng với chúng ta.

2. “Điều Thầy truyền dạy cho anh em là hãy yêu thương nhau” (Ga 15,17).

Chúa muốn thế, nhưng hình như còn rất nhiều người chưa sống được như thế.

Đây là một câu chuyện đã xảy ra ở bên Trung quốc, một quốc gia có truyền thống của Đạo Khổng, đạo luôn khuyên dạy mọi người hãy sống với nhau như anh em một nhà (tứ hải giai huynh đệ).

Mỗi năm, cứ vào khoảng từ 23 tháng chạp đến tết, là đất Trung Quốc nhộn nhịp hẳn lên vì đó là thời gian chuẩn bị cầu Phúc. Năm đó, trong khoảng thời gian này, Lỗ Tấn gặp thím Tường Lâm cứ lang thang ở ngoài đường giữa lúc trời lạnh giá. Thím là một nông dân cần cù. Chồng trước thì chết sớm, chồng sau chết vì thương hàn, thằng con nhỏ thì bị chó sói vồ… Dân chúng đã không thương thì chớ lại còn bày chuyện nói rằng, mai sau thím sẽ bị cưa đôi để chia cho hai con ma chồng. Bị dân làng nghĩ như thế cho nên thím luôn phải sống trong sợ hãi. Ai cũng nói thím là đồ ô uế. Chủ nhà không cho thím sờ tay vào các lễ vật, dù đó chỉ là cái chân đèn… Sống trong hoàn cảnh như thế, thím từ từ suy sụp và sinh hoảng loạn. Rồi một hôm kia thím bỏ nhà ra đi.

Lỗ Tấn nhìn thấy tóc thím trắng xóa, tay thím xách cái làn tre, trong có cái bát mẻ không đựng gì, còn tay kia thì cầm cây gậy trúc đầu toe tóe, lang thang trên đường, miệng lẩm bẩm gọi tên con mình. Không chịu nổi tiết trời lạnh lẽo, thím nằm chết trên một đống tuyết vào lúc giao thừa đến, pháo nổ vang trời. Các gia đình giàu có mở cửa ra, thấy vậy, không những đã không thương còn quát lên: “Tại sao chết vào lúc tao đang cầu phúc?”.

Vâng! nếu chúng ta không cẩn trọng có thể cũng có lúc chúng ta cũng chẳng kém ác tâm vô cảm như thế với những anh chị em của chúng ta.

+ Trái lại, nếu người ta biết yêu thương nhau thực sự như Chúa mong muốn, thì hạnh phúc chẳng cần đi tìm, tự nhiên nó sẽ đến.

Một vị đạo sĩ kia kể rằng, ngày nọ, ông từ trên núi cao đầy băng tuyết đi xuống với một người Tây Tạng. Dọc đường, ông gặp một người ngã quỵ trên băng tuyết, ông nói với người Tây Tạng đồng hành:

- Chúng ta mau lại giúp đỡ người gặp nạn đó!

Nhưng người Tây Tạng trả lời:

- Không ai bắt buộc chúng ta phải giúp đỡ kẻ khác, khi mà chính mạng sống của chúng ta đang bị giá lạnh đe dọa.

Nhưng vị đạo sĩ nói:

- Dù chúng ta có phải chết vì lạnh đi nữa thì chúng ta cũng nên chết vì đã giúp người khác, đó là điều tốt đẹp hơn.

Nói rồi vị đạo sĩ chạy lại vác người bị nạn lên vai và khệ nệ đem người đó xuống núi, trong khi người Tây Tạng đã bỏ xuống trước. Đi được một quãng, vị đạo sĩ thấy người bạn đồng hành người Tây Tạng đang nằm dài trên tuyết bất động. Thì ra, anh ta mệt quá, ngồi nghỉ và bị lạnh cóng chết lúc nào không biết, còn vị đạo sĩ vì phải hết sức vác người bị nạn nên cơ thể nóng lên thêm, nhờ đó mà ông đã thoát chết vì lạnh.

3. Chúa còn nói: “Không có tình yêu nào lớn hơn bằng tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình” (Ga 15,13).

Yêu thì phải hy sinh. Một vị Giám mục kia nói: “Tình yêu không có hy sinh là tình yêu giả. Và hy sinh không vì tình yêu là hy sinh thừa”.

Hồi còn học ở Tiểu chủng viện, tôi có được xem một cuốn phim mà nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ nội dung của nó. Cuốn phim có tựa đề là “Anh phải sống”. Nội dung cuốn phim nói về việc hai vợ chồng nọ quá nghèo, nên phải đi kiếm củi trên ngàn để bán lấy tiền nuôi con. Hôm đó trên đường về, họ gặp trời giông bão. Họ bị nước cuốn trôi đi. Họ bám được vào một khúc cây nhưng khúc cây quá nhỏ chỉ đủ cho một người bám. Họ không thể kéo dài mãi tình trạng hai người cùng bám vào khúc cây này. Kéo dài thêm thì sẽ chết cả hai. Trước tình trạng đó, đòi hỏi họ phải có một sự lựa chọn. Người chồng bảo người vợ hãy bám vào khúc cây, vì “em phải sống để lo cho các con”. Người vợ cũng bảo người chồng “anh phải sống”. Cuối cùng, người vợ buông tay, tự tìm lấy cái chết cho mình, để nhường sự sống lại cho chồng và cho con.

Vâng, yêu thương là hy sinh, yêu thương chính là quên mình.

Hãy biết yêu như Chúa để chúng ta được xứng đáng là môn đệ của Ngài: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là các con yêu thương nhau”. (Ga 13,35).

Lm Giuse Đinh Tất Quý

 

SUY NIỆM 3: YÊU NHƯ CHÚA YÊU

Không ai sống được mà không yêu, không nhớ không thương một kẻ nào”. Yêu và được yêu là lẽ sống của con người, khi không có điều này, thì cuộc sống trở nên buồn tẻ, vô nghĩa. Thế nhưng trong thực tế, có khi chúng ta lại dễ yêu một cách mù quáng yêu cuồng sống vội, yêu vị kỷ, phiến diện. Chẳng hạn, cha mẹ yêu con nhưng không quan tâm lắng nghe tiếng lòng của con, thương con theo kiểu con muốn gì cũng được, thích gì cũng chiều. Ngoài xã hội, người ta thương nhau bằng cách kết phe, kết đảng, tâng bốc nịnh hót, bao che cho nhau, để được an toàn, để kiếm tiền bạc địa vị chứ chưa chắc đã có tình thương yêu  chân thật.

Vậy thì, yêu như Chúa đã yêu nghĩa là thế nào? 

Thưa, là yêu cách quảng đại: vô vị lợi, yêu cho đến cùng, yêu đến độ sẵn sàng hiến mạng vì người mình yêu, yêu vì hạnh phúc của tha nhân và đem ơn cứu độ cho tha nhân: “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình”. Chúa đã yêu thương chúng ta bằng tình yêu lớn lao như vậy đó và Chúa dạy chúng ta hãy yêu như Ngài.

Vào năm 1995, xảy ra một trận động đất lớn chưa từng có ở Kôbê, nước Nhật, cả một thành phố hầu như đổ nát. Thiệt hại về người và của rất lớn, đến nỗi các đội cứu hộ phải làm việc suốt ngày đêm để lôi ra khỏi những đống gạch vụn vô vàn người thiệt mạng, người bị thương.

Trong tai họa vô cùng khủng khiếp ấy, người ta lại khám phá ra một câu chuyện hết sức cảm động, mà tiếng vang của nó còn mạnh hơn cả sức chấn động của cơn động đất.

Đến ngày thứ hai của cuộc tìm kiếm, dưới tòa nhà đổ nát, đội cứu hộ đã tìm được hai người vẫn còn sống sót: Đứa con nhỏ khoảng mấy tháng tuổi vẫn còn thoi thóp còn người mẹ đã hoàn toàn bất tỉnh.

Sau khi cấp cứu cho hai mẹ con vượt qua cơn thập tử nhất sinh, các nhà báo đã phỏng vấn người mẹ:

– Làm thế nào mà cả hai mẹ con chị có thể sống được hai ngày dưới đống gạch vụn ấy? Chị đáp:

– Tuy bị chôn vùi dưới tòa nhà đổ nát, nhưng may mắn có một cái đà đã che chắn cho mẹ con tôi. Sau vài tiếng đồng hồ thì con tôi quá đói vì hai bầu sữa của tôi cháu đã uống cạn. Tôi liền mò mẫm trong bóng tối và đụng phải một vật sắc bén. Tôi liền vồ lấy và rạch một đường nơi cổ tay, đẩy miệng con tôi vào cho cháu mút dòng máu nóng. Cháu yên lặng được vài tiếng thì cơn đói lại cào cấu, và cháu lại gào lên khóc. Tôi liền rạch thêm một đường nữa nơi cổ tay bên kia, đưa vào miệng cháu. Sau đó, tôi không còn biết gì nữa?

– Thế chị không nghĩ rằng làm như thế thì chị sẽ chết hay sao?

– Tôi không hề nghĩ đến cái chết của mình, mà chỉ nghĩ làm cách nào cho con tôi được sống.

Vâng, câu chuyện ấy cho thấy : tình yêu hy sinh quên mình, sẵn sàng hiến dâng mạng sống của người mẹ dành cho đứa con đã phản ánh sâu sắc lời Chúa truyền dạy chúng ta: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12).

Xin Chúa giúp chúng con biết yêu thương hết mọi người, trong tinh thần khiêm tốn, vị tha như Chúa đã yêu chúng con. Amen. 

Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

 

SUY NIỆM 4:  CÁC CON HÃY YÊU MẾN NHAU

Thiên Chúa là tình yêu (1Ga 4, 8), vì thế mà Chúa dạy chúng ta trong cuộc sống đời này là chúng ta hãy yêu thương nhau. Chúng ta hãy yêu thương nhau, bởi đây là lệnh truyền của Chúa. Lệnh truyền buộc chúng ta phải thực hiện chứ không phải như lời khuyên để rồi chúng ta có thực hiện hay không là tùy ý chúng ta: “Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: Ðây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con” (Ga 15, 12). Đàng khác, vì đây là lệnh truyền cho nên nó rất quan trọng với chúng ta, nó là cuộc sống của chúng ta, nó làm nên bản chất của người tín hữu chúng ta là tình yêu, do vậy mà thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã nói ngài là tình yêu của Chúa.

Chúng ta yêu mến nhau theo mẫu gương tình yêu của Chúa, nghĩa là:

-Hy sinh mọi sự cho người mình yêu, cầu nguyện, giúp đỡ, cho đi, trao ban, chia sẻ, tha thứ, cảm thông…nhất là ngay cả mạng sống là quí giá nhất của đời người không gì sánh ví được, chúng ta cũng phải hy sinh cho anh chị em của chúng ta: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình” (Ga 15, 13).

-Khi thương nhau thì coi nhau, gọi nhau là bạn hữu. Bạn hữu được xem như là bạn nối khố, nghĩa thiết, bình đẳng, không được coi bạn mình là tôi tớ. Bởi vì chúng ta là tôi tớ tội lỗi, bất xứng, nô lệ mà Chúa thương chúng ta, Chúa bỏ qua tất cả để nâng chúng ta lên bạn hữu của Chúa, và tất cả những gì Chúa nghe biết nơi Chúa Cha, Chúa đều cho chúng ta biết để mà chúng ta sống tốt hơn: “Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền. Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết” (Ga 15, 14 – 15).

-Một khi là bạn hữu của nhau, chúng ta mong muốn cho bạn của mình gặp nhiều điều tốt đẹp, thành công trong cuộc sống. Chính Chúa thương chúng ta, Chúa luôn tạo điều kiện cho chúng ta làm việc thiện, việc lành, việc tốt. Đây là những hoa trái tồn tại cho phần rỗi linh hồn chúng ta sau này. Đặc biệt, vì chúng ta là thụ tạo bất toàn, chúng ta cần cầu xin Chúa thương chúng ta hơn. Do đó, nếu chúng ta cầu xin Chúa Cha nhân danh Chúa thì Chúa sẽ ban cho chúng ta. Nhưng để Chúa nhận lời thì chúng ta phải yêu thương nhau thì Chúa mới ban ơn cho: “Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi, và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều này là: các con hãy yêu mến nhau” (Ga 15, 16 – 17).

Lạy Chúa phục sinh của chúng con, xin Chúa ban ơn giúp chúng con ăn ở thế nào cho phù hợp với danh nghĩa là Kitô, là con cái của Chúa được Chúa cứu chuộc bằng giá máu của chính Chúa, đó là Chúa giúp con sống yêu thương nhau như Chúa đã truyền dạy chúng con hôm nay là thương người anh chị em mình như chính mình. Amen.

Lm. Micae Võ Thành Nhân

 

SUY NIỆM 5: YÊU NHƯ CHÚA YÊU 

Cuộc sống luôn cần có tình yêu, nếu không thì mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa, khô khan và nguội lạnh. Tình yêu sẽ lấp đầy mọi thứ và giúp con người làm được mọi sự. Tuy nhiên, chúng ta phải yêu thế nào thì mới cân xứng?

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta phải yêu thương nhau như Chúa đã yêu thương chúng ta. Bởi tình yêu của Thiên Chúa thật bao la, vĩ đại và không có gì ngăn cản được tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người. Khi tạo dựng vũ trụ vạn vật và con người, Thiên Chúa đã ban cho con người được làm chủ mọi loài trên trời dưới đất và ban cho con người được tham dự vào sự sống thần linh của Ngài. Hơn nữa, khi con người sa ngã phạm tội, Thiên Chúa đã không bỏ rơi. Ngài vẫn yêu thương và ban Đấng Cứu Thế là Đức Giêsu Kitô để cứu độ con người. Người đã đến thế gian, để thi hành thánh ý Chúa Cha và yêu thương tất cả mọi người, nhất là những người nghèo khổ, bệnh tật và tội lỗi. Cả cuộc đời của Đức Giêsu luôn sống cho tình yêu và chết cho tình yêu. Chính Người đã yêu thương trước để chúng ta tiếp bước theo sau. Vậy, chúng ta hãy yêu như Chúa đã yêu.

Chúng ta hãy hạ mình xuống ngang hàng với người mình yêu để cảm thông, chia sẻ như bạn hữu thân tình. Chúng ta hãy yêu cho đến cùng, yêu đến độ hiến mạng sống vì người mình yêu, như Chúa Kitô đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình. Chúng ta hãy yêu thương tất cả mọi người, cho dù người ấy là kẻ bách hại mình. Nếu chúng ta thực hiện được như vậy, chúng ta mới là môn đệ của Chúa. Ước gì qua Lời Chúa hôm nay, chúng ta nhận ra được thánh ý Chúa và thi hành điều Chúa truyền dạy.

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một trái tim biết yêu thương, để chúng con có thể yêu mọi người như Chúa đã yêu. Amen.

Tu sĩ Giuse Mai Văn Dương, SVD