THỨ SÁU TUẦN IX THƯỜNG NIÊN NĂM A

Mc 12,35-37

 

 Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

35 Khi ấy, Chúa Giêsu cất tiếng giảng dạy trong đền thờ rằng: “Sao các luật sĩ lại nói Ðấng Cứu Thế là con vua Ðavít ?36 Vì chính Ðavít được Chúa Thánh Thần soi sáng đã nói: Thiên Chúa đã phán cùng Chúa tôi rằng: “Con hãy ngồi bên hữu Cha, cho đến khi Cha đặt các kẻ thù con làm bệ dưới chân con”.37Chính Ðavít gọi Người là Chúa, thì sao Người lại có thể là Con Ðavít được ?” Và đám dân chúng thích thú nghe Người nói.

SUY NIỆM 1: THIÊN TỬ GIÊSU KITÔ

Theo Cựu Ước, dân Israel xem vua Đavít như là tiền ảnh của Đấng Mêsia, Đấng Kitô. Đến thời Tân Ước, họ vẫn hiểu Đấng Kitô như là một vị lãnh đạo thuần túy về chính trị, nên họ không chấp nhận Đức Giêsu, người Nadarét là Đấng làm trọn lời hứa cho nhà Đavít mà ngôn sứ Nathan đã tiên báo (x. 2 Sm 7,5-17).

Do đó, trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã phần nào mặc khải về căn tính thần linh cũng như nguồn gốc loài người của Ngài qua một câu hỏi: “Chính vua Đavít gọi Đấng Kitô là Chúa Thượng, thì Đấng Kitô lại là con vua ấy thế nào được?” (Mc 12,37).

Câu hỏi đó đã gợi cho họ một sự thích thú khi nghe, thì chắc chắn nó sẽ tiếp tục dẫn dắt họ, cách riêng những người muốn tin theo Ngài, khám phá và tìm gặp được một Đấng Kitô thực sự, theo nghĩa thiêng liêng.

Quả thật, về nguồn gốc loài người, Đức Giêsu thuộc dòng dõi hoàng gia, vì là con vua Đavít, vị vua nổi tiếng của dân Israel. Về nguồn gốc thần linh, Ngài là Con Thiên Chúa, là Ngôi Lời có từ lúc khởi đầu (x. Ga 1,1); vì lẽ này, nên vua Đavít đã gọi Ngài là Chúa Thượng.

Do đó, Lời Chúa hôm nay giúp ta xác tín mạnh mẽ hơn nữa về căn tính thần linh cũng như sứ vụ cứu chuộc loài người của Đức Giêsu. Ngài là Con Thiên Chúa uy linh và cao cả, nhưng vì yêu thương nhân loại tội lỗi, Ngài đã vào trần gian, mặc lấy xác phàm để dám sống và chết vì ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con luôn xác tín cách chắc chắn rằng Ngài là Chúa của lòng con. Và xin cho ta luôn biết dâng lên Ngài tâm tình thờ lạy và tri ân hết lòng.

Lm. Giuse Trần Thanh Hải, SVD

SUY NIỆM 2: ĐẤNG KITÔ LÀ CHÚA 

Đức Giêsu không chối mình là con vua Đavít, vì theo bản tính nhân loại, Người xuất hiện từ dòng dõi Đavít. Nhưng ở đây, Đức Giêsu cho thấy, Người vượt xa hơn tước hiệu ấy, vì Người còn là Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Thế, nên vua Đavít lại phải gọi Người là Chúa. Điều đó cho thấy Đức Giêsu từ địa vị Thiên Chúa, Chúa các chúa, Người đã tự hạ, để chia sẻ kiếp người nhỏ bé thấp hèn, để cảm thông thực sự với những khốn khó và yếu đuối của chúng ta.

Sau những câu hỏi mà các đối thủ đưa ra để cài bẫy, thì giờ đây, Đức Giêsu kết thúc cuộc tranh luận bằng cách tự đặt câu hỏi ngược lại về nguồn gốc của mình, cho các người luật sĩ và biệt phái.

Hôm nay Đức Giêsu đặt vấn đề với các luật sĩ về thần tính của Người: “Chính vua Đavít gọi Đấng Kitô là Chúa Thượng, thì Đấng Kitô lại là con vua ấy thế nào được?” Khi nói thế, Đức Giêsu muốn gợi mở cho họ biết rằng: Người chỉ là con vua Đavít về phần xác, còn về phần thiêng liêng thì người là Con Thiên Chúa và là Chúa Thượng của vua Đavít.

Đức Kitô là Thiên Chúa thật và cũng là người thật. Đó là lòng tin kiên vững của Kitô giáo. Quá nhấn mạnh đến thiên tính mà bỏ quên nhân tính, hoặc ngược lại, đều là những sai lầm tai hại. Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật, như lời thánh Gioan: “Từ khởi thuỷ đã có Lời, và Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Lời là Thiên Chúa”. Nhưng Lời đã thành xác phàm và sống giữa nhân loại, để cứu độ con người và nâng con người lên địa vị con cái Thiên Chúa. Nói theo thánh Irênê: “Thiên Chúa đã làm con người để con người được trở thành con Chúa”. Thật là vinh dự cho con người.

Với tước hiệu là con vua Đavít như dân chúng đã xưng hô Người trong ngày lễ Lá khi Người vào đền thờ, hay người mù thành Giêricô cũng đã kêu lên: “Lạy Con Vua Đavít, xin thương xót con”. Đức Giêsu không bao giờ từ chối tước hiệu này, nhưng tước hiệu đó chưa diễn tả đủ về Người. Vì thế, để kiện toàn những lời đã hứa với Đavít, Đức Giêsu tuyên bố mình còn lớn hơn Đavít, Người là Chúa của Đavít. Đavít chỉ là một chủ chiên của dân Chúa, còn Đức Giêsu mới chính là chủ chiên thật, hiền lành, thí mạng sống cho cả Đavít. Rồi đây người ta sẽ thấy Đấng là con Đavít sẽ trở lại ngày phán xét.

Nhìn ngắm Chúa Giêsu là Chúa của Đavít:

Chúa Giêsu là con vua Đavít, chúng ta có thể nhận thấy và kiểm chứng được, vì Chúa Giêsu đã trở nên người như mọi người chúng ta qua mầu nhiệm Nhập thể; nhưng Chúa Giêsu là Chúa của Đavít, chúng ta không thể nhìn thấy bằng con mắt xác thịt được mà chỉ nhìn thấy qua con mắt đức tin thôi.

Trước những dấu chỉ diễn tả các thực tại thuộc bình diện đức tin, chúng ta phải mở rộng con mắt đức tin để đón nhận. Điều này cũng đòi hỏi chúng ta phải vận dụng đức tin, cậy, mến để tham dự các việc phụng vụ nhất là phụng vụ bí tích.

Trong cuộc sống hôm nay nơi con cái của Giáo hội, vẫn không thiếu những con người đủ mọi tầng lớp, luôn thích một Giáo hội quyền lực, giàu có, oai phong; thích một Giáo hội được củng cố bằng quyền lực… Không những thế, mà nhiều người đã áp dụng quan điểm đó ngay trong suy tư, nơi hành vi và lối sống của mình.

Những lúc như thế, chúng ta hãy cẩn trọng vì đây không phải là đường lối của Thiên Chúa, mà đường lối của những người luật sĩ giả hình, biệt phái vụ lợi và nhóm Sađốc không niềm tin và phe Hêrôđê ham quyền.

Truyện: Đức Giêsu thật là Con Thiên Chúa

Ngày quân đội Liên Xô vào chiếm thủ đô Hungary, một viên sĩ quan trẻ dáng vẻ hung hãn, đầy tự đắc của kẻ chiến thắng đã đến gặp vị linh mục. Viên sĩ quan chỉ cây thánh giá treo trên tường và nói: “Ông biết không? Cái đó là sự dối trá của các linh mục bầy ra, để làm mê hoặc đám dân nghèo, và giúp những kẻ giàu dễ dàng kìm hãm họ trong cảnh ngu dốt. Bây giờ chỉ có ông với tôi. Ông hãy thú nhận với tôi rằng ông không bao giờ tin ông Giêsu là Con Thiên Chúa”.

Vị linh mục cười và từ tốn trả lời: “Ông bạn ơi, tôi tin thật đấy, vì đó là sự thật”.

Viên sĩ quan quát lớn: “Ông đừng có lừa dối tôi, cũng đừng diễu cợt tôi!” Nói thế rồi anh ta rút súng ra, chĩa vào đầu linh mục và hăm dọa: “Nếu ông không nhận rằng đó chỉ là sự dối trá, thì tôi bắn ông chết”.

Vị linh mục điềm tĩnh trả lời: “Tôi không thể nói như thế, vì không đúng. Đức Giêsu thật là Con Thiên Chúa”.

Nghe thế, viên sĩ quan vất súng xuống nền nhà, chạy đến ôm chầm lấy vị linh mục. Anh ta vừa khóc vừa nói: “Đúng thế! Tôi cũng tin như vậy. Nhưng tôi không thể tin rằng có người dám chết vì đức tin, cho tới hôm nay. Tôi xin cám ơn ngài. Ngài đã củng cố lòng tin của tôi. Ngài đã chứng minh cho tôi thấy rằng vẫn có người dám chết cho Đức Kitô”.

 Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

 

SUY NIỆM 3:

Bối cảnh của bài Tin Mừng hôm nay, có lẽ là bài giảng của Chúa Giê-su trong đền thờ, sau khi dân Do-thái vừa hát thánh vịnh 109 (110), thánh vịnh về sự phong vương:

“Sấm ngôn của ĐỨC CHÚA

ngỏ cùng Chúa Thượng tôi:

Bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị,

để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con…”

Thật vậy, nhân dịp này, Chúa Giê-su muốn đặt vấn đề về niềm tin vào Đấng Messia mà dân Do-thái mong đợi, sự thật về Đấng ấy không chỉ là một con người thuộc dòng dõi Đa-vít, mà còn có nguồn gốc thần linh, là Đức Chúa.

Đây là đoạn Tin Mừng làm cốt lõi cho những suy tư thần học trong những thế kỷ đầu, về Chúa Giê-su có hai bản tính trong một ngôi vị.

1. Chúa Giê-su là con vua Đa-vít.

Khi nói con vua Đa-vít, chúng ta cần phân biệt ý nghĩa Thánh Kinh, có ít nhất ba cách hiểu: Con ruột (Salomon con Đa-vít…), con nuôi (Môi-sê con của công chúa…), con cháu (thuộc dòng tộc) và con theo tính cách đặc biệt (Gio-an và Gia-cô-bê “con của sấm sét”, Barnaba “con sự an ủi…”). Niềm tin của người Do-thái vào Đấng Messia là con vua Đa-vít đương nhiên là theo nghĩa thứ ba (con thuộc dòng dõi).

Hình ảnh Đa-vít, vị vua lý tưởng, đã đi vào lòng dân tộc Do-thái cộng thêm với lời các ngôn sứ khiến cho họ vẫn mong đợi một Đấng Cứu Thế xuất thân từ dòng tộc Đa-vít. Chính vì người Do-thái chỉ dừng lại ở nguồn gốc nhân loại của Đấng Ki-tô, nên họ chỉ lo tìm kiếm những gì mà Luật và các ngôn sứ nói Đấng Ki-tô đến từ dòng tộc Đa-vít, đồng thời từ sự mong đợi đó, họ quan niệm về một Đấng Ki-tô phải là vua kế vị Đa-vít, đánh đông dẹp bắc, lên ngôi hiển trị và nâng tầm quốc gia họ lên vị thế cường quốc. Như thế, khi đi tìm một Đấng Ki-tô theo ý họ, thì cũng đồng thời tìm kiếm những lời Thánh Kinh nói có lợi và phù hợp với quan niệm của họ, và vì vậy mà bỏ quên những điều khác Thánh Kinh nói về Đấng Ki-tô, làm sai lệch niềm tin về một Đấng Ki-tô đích thực.

Không hơn người Do-thái xưa, ít nhiều chúng ta cũng từng tìm kiếm một Chúa Giê-su Ki-tô theo sở thích của mình, một Thiên Chúa đầy tính nhân loại thỏa mãn ước vọng của chúng ta. Từ đó chúng ta chỉ lo cho cái phần thể xác mà quên đi phần linh hồn là phần chia sẻ bản tính Thiên Chúa nơi mình.

2. Đức Ki-tô là Chúa Thượng.

Chúa Giê-su không muốn dân Do-thái cứ sai lạc mãi trong quan niệm trần thế, là chỉ lo tìm kiếm một Đấng Ki-tô theo nhân tính dựa theo những điều tiên báo trong Sách Thánh về Đấng Ki-tô thuộc dòng tộc Đa-vít, Người dùng đến lời Sách Thánh trong Thánh Vịnh 110 của chính lời từ miệng vua Đa-vít phát ra, để chứng minh Đấng Ki-tô có nguồn gốc thiên tính. Đấng Ki-tô được sinh ra từ dòng tộc Đa-vít, nhưng Người là Con Thiên Chúa có từ đời đời.

Chúa Giê-su không phủ nhận mình thuộc dòng tộc vua Đa-vít, nhưng Người muốn cho dân chúng tiến xa hơn trong mầu nhiệm Nhập Thể: Con Một Thiên Chúa đã xuống trần gian mặc lấy thân phận con người trong dòng tộc vua Đa-vít.

Mầu nhiệm Đấng Ki-tô vừa là Chúa lại vừa là người thật không dễ gì lãnh hội được, không riêng gì người Do-thái, mà ngay trong con cái Giáo hội Công giáo ở những thể kỷ đầu đã trở thành lạc giáo vì tín điều “một ngôi vị trong hai bản tính”. Vì thế, cần phải có một “cặp mắt” như Đa-vít, cặp mắt của đức tin được Thánh Thần chiếu rọi để nhận ra Đấng Ki-tô đích thực.

Danh xưng Chúa Giê-su Ki-tô mà Giáo hội Công giáo bắt đầu từ thời các tông đồ sử dụng, tự nó tuyên xưng một Thiên Chúa trong nhân tính Giê-su và thiên tính Ki-tô. Chúa Giê-su Ki-tô là Ngôi Hai Thiên Chúa từ đời đời, đã nhập thể và sinh ra trong dòng tộc Đa-vít, để nhờ cuộc Tử Nạn và Phục Sinh, Người làm cho bản tính nhân loại được thần hóa thông dự vào thiên tính của Người. 

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết tìm kiếm và tôn thờ một Chúa Giê-su Ki-tô đích thực, là một Thiên Chúa đã làm người mà cứu chuộc chúng con, để đang khi lo tìm kiếm những của nuôi thân xác thì cũng lo bồi bổ cho linh hồn, hầu mai ngày, chúng con được hưởng trọn vẹn niềm vui phục sinh với Chúa, khi Chúa cho thân xác loài người được sống lại trong ngày sau hết. Amen

Hiền Lâm

 

 SUY NIỆM 4: HIỂU ĐÚNG VỀ ĐẤNG KITÔ

Trong các bài Tin Mừng trước, chúng ta thấy Đức Giêsu luôn bị chất vấn bởi các người Pharisêu, Kinh Sư, phe Hêrôđê, nhóm Sa Đốc… Nhưng hôm nay, thánh sử Máccô lại cho thấy một tình thế ngược lại. Chính Đức Giêsu là người đứng lên chất vấn họ.

Khởi đi từ chỗ Ngài đặt vấn nạn về thân thế, nguồn gốc của mình: các Kinh Sư bảo Đấng Kitô là con vua Đavít, thế thì tại sao vua Đavít lại gọi Đấng ấy là Chúa Thượng tôi? (x. Tv 110,1). Không ai trả lời được, vì thế đám đông dân chúng lấy làm thích thú!

Qua câu hỏi đó của Đức Giêsu, Ngài không phủ nhận thân thế, vai trò của mình. Ngài cũng không từ trối tước hiệu con Vua Đavít. Nhưng dần dần, Ngài muốn cho mọi người hiểu về một Đấng Kitô chịu đau khổ, là tôi tớ của Giavê chứ không phải là một Đấng Kitô với mũ mão cân đai và đứng lên để làm chính trị như họ vẫn lầm tưởng!

Chính sự hiểu nhầm và mong ước phiến diện về Đấng Kitô, nên họ không thể chấp nhận Đấng ấy nằm ngoài khuôn mẫu của sự uy nghi, lộng lẫy, đánh đông dẹp bắc, quyền lực phi thường… Vì thế, khi Đức Giêsu đến, Ngài sống nghèo khó, không nhà không cửa, dạy con người ta hướng thiện, bác ái, bao dung, tha thứ thì họ đã không thể chấp nhận, và lẽ đương nhiên, họ tìm cách loại bỏ vì coi đó như là cái gai trong mắt và hòn đá cản lối đi.

Trong cuộc sống hôm nay nơi con cái của Giáo Hội, vẫn không thiếu những con người đủ mọi tầng lớp, luôn thích một Giáo Hội quyền lực, giàu có, oai phong; thích một Giáo Hội được củng cố bằng quyền lực… Không những thế, mà nhiều người đã áp dụng quan điểm đó ngay trong suy tư, nơi hành vi và lối sống của mình.

Những lúc như thế, chúng ta hãy cẩn trọng vì đây không phải là đường lối của Thiên Chúa, mà là đường lối của những Pharisêu giả hình, của Luật Sĩ vụ luật, những Sa Đốc không niềm tin và phe Hêrôđê ham quyền…

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con hiểu được Lời Chúa dạy để biết sống điều Chúa muốn. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

SUY NIỆM 5: ÐẤNG KITÔ LÀ CHÚA

Cuộc đối đầu trực diện giữa Chúa Giêsu và các đối thủ qua đi với việc họ không còn chất vấn Ngài nữa. Lúc này, tác giả Marcô lại nhớ thêm một cảnh, trong đó chính Chúa Giêsu là người chất vấn. Marcô không xác định rõ kẻ bị hỏi, chỉ ở cuối đoạn ông mới cho biết đông đảo dân chúng lắng nghe Ngài cách thích thú.

Trong lần chất vấn này, Chúa Giêsu đề cập đến tước hiệu mà các luật sĩ gán cho Ngài: con vua Ðavít. Một truyền thống Do thái xa xưa vẫn cho rằng Ðấng Kitô phải thuộc dòng dõi vua Ðavít (2V 7,14-17). Người ta cũng thường gọi Chúa Giêsu là “con vua Ðavít” (x. 10,48; 11,10). Nhưng chắc chắn Chúa Giêsu không tự xưng mình bằng tước hiệu này, vì nó quá hàm hồ, Ngài muốn tránh xa quan niệm về Ðấng Kitô theo kiểu chính trị. Ngài trưng dẫn Thánh vịnh 110, theo đó Ðấng Kitô vừa là con vua Ðavít, vừa được Ðavít gọi bằng “Chúa tôi”. Chính Kinh Thánh đã gán cho Ðấng Kitô một phẩm tính cao cả hơn con vua Ðavít và gọi bằng tước hiệu “Chúa”. Sau biến cố Phục Sinh, các Kitô hữu đã sử dụng Thánh vịnh 110 để tìm ra các tước hiệu bao hàm trọn vẹn tính cách của Chúa Giêsu: họ tuyên xưng Ngài thực sự thuộc đẳng cấp thần thánh: Ngài đã sống lại và được Thiên Chúa phong làm “Chúa”. Ngài lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa (Cv 2,34-36).

Ðức Kitô là Thiên Chúa thật và cũng là người thật. Ðó là lòng tin kiên vững của Kitô giáo. Quá nhấn mạnh tới thiên tính mà bỏ quên nhân tính, hoặc ngược lại, đều là những sai lầm tai hại. Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật, như lời thánh Gioan: “Từ khởi thủy đã có Lời, và Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Lời là Thiên Chúa”. Nhưng Lời đã thành xác phàm và sống giữa nhân loại để cứu độ con người và nâng con người lên địa vị con cái Thiên Chúa. Nói theo thánh Irênê: Thiên Chúa đã làm người để con người được trở thành Thiên Chúa.

Ước gì đó là niềm xác tín mà chúng ta mang trong lòng, diễn tả ra cuộc sống và sẵn sàng bảo vệ đến cùng.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)