THỨ SÁU TUẦN IV MÙA CHAY NĂM A

Ga 7,1-2.10.25-30

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gioan

1 Khi ấy, Chúa Giêsu đi lại trong xứ Galilêa; Người không muốn đi lại trong xứ Giuđêa, vì người Do Thái đang tìm giết Người.

2 Lúc đó gần đến lễ Trại của người Do Thái.

10 Nhưng khi anh em của Người lên dự lễ rồi, thì Người cũng đi, nhưng không đi cách công khai, mà lại đi cách kín đáo.

25 Có một số người ở Giêrusalem nói: “Đây không phải là người họ đang tìm giết sao?

26 Kìa ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách đã nhận ra ông ta là Đấng Kitô?

27 Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất thân từ đâu. Còn khi Đấng Kitô tới, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu”.

28 Vậy lúc bấy giờ Chúa Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, Người lớn tiếng nói rằng: “Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực ra, có Đấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài.

29 Riêng Ta, Ta biết Ngài, vì Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”.

30 Bởi thế họ tìm cách bắt Chúa Giêsu, nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người.

 

SUY NIỆM 1: TA BỞI NGÀI, CHÍNH NGÀI SAI TA

Câu chuyện

Năm 1958, sau khi Đức Giáo hoàng Piô XII qua đời, các báo chí mô tả ngài như một ngôi sao sáng chói đã lịm tắt, vì ngài xuất thân từ một gia đình quý tộc, hấp thụ một nền văn học uyên thâm và đã để lại bao nhiêu công trình lớn lao cho hậu thế, và cho Giáo hội.

Cơ Mật Viện đã bầu Đức Giáo hoàng Gioan XXIII lên kế vị. Giáo hoàng này xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, với hình dáng mập mạp, quê mùa, chất phác. Người ta bảo, đây chỉ là vị Giáo hoàng chuyển tiếp cho một vị Giáo hoàng khác có tầm cỡ như vị tiền nhiệm của ngài. Nhưng có ngờ đâu con người khiêm tốn, bình dân, giản dị và vui tươi ấy đã thu hút mọi người. Và nhất là với Công đồng Vaticanô II mà ngài đã triệu tập, Giáo hoàng Gioan XXIII đã trở thành một “siêu sao” của thời đại, vượt trội hơn các vị tiền nhiệm của mình.

Suy Niệm

Người Do Thái chỉ biết lý lịch trần thế của Ðức Giêsu: Con bác thợ mộc Giuse và bà Maria, xuất thân từ làng Nadarét miền Galilêa. Nhưng căn tính của Ngài không chỉ thuộc về Nadarét, Ngài là Đức Kitô đến từ Thiên Chúa Cha. Người Do Thái không biết Chúa Cha như Chúa Giêsu nhận định: “Ðấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài”. Cho nên, họ không tin nhận Đức Giêsu Kitô. Ngài đến từ Thiên Chúa Cha nên biết Cha, và Ngài là Ðấng Thiên Sai của Cha: “Ta biết Ngài, vì Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”.

Biết Thiên Chúa Cha và biết Con Cha cùng Ngài sống trong Thiên Chúa, là đích điểm cuộc đời mỗi người Kitô hữu sống trên trần gian là cuộc lữ hành trở về với Ngài. Ðể biết Thiên Chúa, chúng ta phải chuyên cần tìm hiểu, gặp gỡ lắng nghe Ðức Giêsu trong Thánh Kinh, Ngài là Đấng trung gian với Cha, dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần: “Xin cho con biết con, xin cho con biết Chúa” (Thánh Augustinô).

Ý lực sống: “Xin cho con chỉ khao khát một mình Chúa, quên đi chính bản thân, yêu mến Chúa và làm mọi sự vì Chúa…” (Thánh Augustinô).

Lm. Nguyễn Vinh Sơn SCJ

 

SUY NIỆM 2: KHÓ TIN VÀO CHÚA GIÊSU, VÌ SAO?

1. Cuộc tranh luận giữa Chúa Giêsu và những người Pharisêu đã kéo dài rất dai dẳng nhưng vẫn chưa có hồi kết thúc và xem chừng sự đối kháng càng ngày càng quyết liệt hơn. Lý do nào đã khiến họ khó tin vào Chúa Giêsu như thế? Thưa, chính là vì họ tưởng họ biết quá rõ về Thiên Chúa và Đấng Messia của Người. Họ tưởng họ biết rành Thánh Kinh, biết luật Môisen là đã biết tất cả. Những gì ở ngoài cái khung hiểu biết đó thì họ đều coi là sai lạc, là từ Satan.

Một lý do khác nữa khiến các Thượng tế, luật sĩ và Pharisêu muốn tìm cách "hạ" Chúa Giêsu là vì Ngài là một cái gai, là chứng nhân cho sự thật làm cho họ khó chịu. Nhiều lần Chúa đã công khai vạch trần những sai trái và những việc làm giả đạo đức của họ trước mặt dân chúng. Vì sợ uy tín của mình vì thế mà bị giảm sút nên họ quyết tâm "thanh toán" Chúa.

2. Những người Do Thái ngày xưa là như vậy. Ngày nay, nhiều người cũng chẳng khác gì. Họ cũng muốn dẹp bỏ những người làm họ khó chịu. Lý do là vì những người này không giống họ, dám nói ra những chỗ yếu kém của họ, có một đời sống tốt hơn họ: Sự hiện diện của những người này làm họ bị lu mờ! Cái thói ghen ghét ở đời thì thời nào cũng có. Và cũng vì thói ích kỷ đó mà cuộc sống của con người trên trái đất này gặp không biết bao nhiêu là khổ đau.

Sáng ngày 19 tháng 3 năm 1994, tại phòng thánh nhà thờ xứ Casandi Pinsepê, gần thành Napoli miền trung nước Italia, cha Giuse Daiana đã bị sát hại bởi hai phát súng do bọn bất lương Camara bắn thẳng vào mặt đang lúc ngài sửa soạn cử hành thánh lễ kính thánh Giuse bổn mạng.

Cha Daiana là một linh mục trẻ mới ba mươi sáu tuổi. Tuy bị các băng đảng bất lương đe dọa, cha vẫn hăng say với sứ mệnh tông đồ của cha. Vào dịp lễ Giáng Sinh năm 1991, cùng với các cha xứ khác trong vùng Casatano cha đã ký tên gia nhập vào hội quyết tâm chống lại mọi hình thức tội phạm bất lương, nhất là bọn Camara, những kẻ dã man đang gây tang tóc khắp miền đó.

Trước cái chết của cha Daiana, trong bài giảng lễ an táng, Đức Cha Lorenso Chiaradinali - Giám mục giáo phận Avesa đã tóm tắt sứ mệnh tông đồ của Cha như sau: "Đau khổ và tin tưởng. Một cái nhìn xuống đất nơi thân xác đẫm máu của cha an nghỉ và một cái nhìn hướng thẳng lên cao nơi có Đấng đã chết trên Thập Giá, nhưng đã chiến thắng hận thù và sự chết. Môi trường tông đồ của cha đầy khó khăn vì những hình thức vô luân đồi bại, những tổ chức bất lương và những sức mạnh dã man nấp sau bóng tối. Sứ mệnh tông đồ của cha là sứ mệnh bẻ gẫy xiềng xích của tội ác để xây dựng công bằng và tình thương. Hoạt động tông đồ của cha bắt đầu từ công tác giáo dục đức tin, nỗ lực sống chứng tá Kitô, bảo vệ quyền lợi của người tha hương, nâng đỡ tinh thần, an ủi các bệnh nhân, và nhất là huấn luyện tuổi trẻ qua các sinh hoạt hướng đạo".

Tinh thần hăng say và lòng quả cảm của cha Daiana đã cống hiến cho giới trẻ một lý tưởng cao thượng. Ngài đã biết gieo niềm vui và hy vọng nơi tâm hồn các bệnh nhân, biết chinh phục thiện cảm của giới trẻ bằng nụ cười dễ mến. Ngài cũng có tài hướng dẫn tinh thần, làm thay đổi các tâm hồn tận thâm sâu.

Với cái chết thảm thương của cha Daiana, bạo lực đã chạm tới bàn thánh. Bàn thờ của người tín hữu được dựng lên để tưởng nhớ cái chết của Chúa Kitô, Đấng đã chấp nhận chết vì tình yêu nhân loại. Cái chết của một linh mục cũng tương tự như thế. Đức Thánh Cha Gioan - Phaolô II đã nói về cái chết của cha Daiana như sau: "Như người công chính bị ngã gục, như tiếng kêu hùng hồn của lời tố cáo tội ác đã bị im bặt, như ngọn đèn sáng đã tắt lịm đi".

Cha Daiana đã chết nhưng cái chết của cha đã không vô ích hay uổng phí. Ngài đã ngã xuống và được chôn vùi trong lòng đất. Thân xác của ngài chẳng khác gì hạt giống được mục nát đi để đem lại một mùa gặt phong phú hơn, mùa gặt của công lý, của an bình và của tình thương. Thật vậy, mấy hôm trước khi bị ám sát, khi trả lời cho một hướng đạo sinh đến để bày tỏ cho ngài biết về nguyện vọng muốn được theo đuổi ơn gọi linh mục, cha Daiana đã nói với anh: "Nếu thực sự con muốn trở thành linh mục, con phải luôn nhớ rằng, con sẽ phải trả giá rất đắt, nếu không thì con nên gột bỏ ước nguyện đó đi"

Và sau đó, khi đứng trước thi hài cha Daiana, cậu hướng đạo sinh ấy đã thành thật nói: "Nếu trước kia tôi còn do dự nghi ngờ thì giờ đây trước sự việc vừa xảy ra hôm nay và trước cái chết của cha Daiana tôi đã có một xác tín mới: Tôi phải trở thành linh mục".

Lạy Chúa, xin cho con trở nên chứng nhân cho Chúa. Amen.

Lm. Giuse Đinh Tất Quý

 

SUY NIỆM 3DÂN DO THÁI TÌM CÁCH BẮT CHÚA

Trong khoảng thời gian lúc này, Chúa là tâm điểm các dư luận, bàn tán của dân chúng. Sở dĩ Chúa như là tâm điểm lúc này đây là do những người biệt phái, luật sỹ, trưởng tế, kỳ lão gây ra: “Có một số người ở Giêrusalem nói: Đây không phải là người họ đang tìm giếtsao? Kìa ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách đã công nhận ông ta là Đấng Kitô? Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất thân từ đâu. Còn khi Đấng Kitô đến, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu” (Ga 7, 25 – 27). Họ gây ra vì lý do họ thù ghét Chúa, truy nã, tìm cách giết Chúa, và họ đã tạo sự ồn ào về Chúa trong dân: “Chúa đi lại trong xứ Galilêa, vì người Do Thái đang tìm giết Chúa” (Ga 7, 1). Và hiện tại, dân chúng theo Chúa nghe Chúa rao giảng Tin Mừng, chứng kiến Chúa làm các phép lạ ban ơn cho họ thật là đông đảo. Đây là một nỗi khiếp sợ quá lớn, quá hãi hùng đối với họ, lòng họ không được bình an chút nào.

Lúc đầu, Chúa cũng muốn lánh đi một nơi khác để cho Chúa được an toàn, nhưng dịp lễ trọng đại này, những người bà con thân thuộc, quen biết của Chúa cũng như dân chúng đi Giêrusalem dự lễ rất đông, Chúa cũng đi tham dự. Nhân cơ hội này, Chúa xuất hiện công khai và nói rõ ràng cho dân chúng trong đền thờ biết rằng Chúa chính là Thiên Chúa thật, để rồi họ không phải ngờ vực đặt nghi vấn, dự luận, bàn tán nữa. Chúa làm như thế, vì Chúa muốn mọi người hãy tin vào Chúa vì thời gian Chúa còn ở lại trần gian chẳng bao lâu nữa, Chúa sẽ đi vào cuộc khổ nạn, chịu chết và sống lại để cứu con người chúng ta: “Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực ra có Đấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài. Riêng Ta, Ta biết Ngài, và Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta” (Ga 7, 28 – 29). Do đó, con người chúng ta ngày ấy càng tin vào Chúa càng sớm càng tốt, cả con người chúng ta ngày hôm nay cũng thế, để rồi chúng ta sớm được hiệu quả của lòng Chúa thương xót, của ơn cứu độ qua cái chết và sự sống lại của Chúa.

Liền sau đó, những người biệt phái, luật sỹ ghét Chúa ghê gớm, nhưng chẳng làm gì được Chúa, vì giờ Chúa chưa đến, cho nên Chúa vẫn rao giảng Tin Mừng, vẫn làm phép lạ cứu dân chúng (Ga 7, 30).

Lạy Chúa, chúng con biết rằng trong những ngày này, Chúa Cha luôn ở bên Chúa để nâng đỡ Chúa, để Chúa chu toàn sứ mạng Chúa Cha trao phó, vì do con người ngày đó chống đối, phá phách, khủng bố, uy hiếp Chúa quá nhiều. Bên cạnh đó, chúng con cũng cần phải nổ lực cố gắng hơn nữa trong đời sống đức tin bằng cách chúng con gia tăng lời cầu xin Chúa cho những anh chị em tội lỗi, khô khan, nguội lạnh, biếng nhác sớm ăn năn trở vế với Chúa. Đồng thời chúng concố gắng hy sinh hãm mình làm nhiều hơn nữa các việc lành phúc đức, chấp nhận những tai ương, hoạn nạn, đau đớn, bệnh tật như là các thánh giá Chúa gởi đến trong tinh thần bằng lòng, vui nhận để theo Chúa, để an ủi, làm vơi đi một phần nhỏ nhoi trong cuộc khổ nạn mà Chúa chấp nhận như con chiên hiền lành bị đi làm thịt vì yêu thương chúng con. Amen.

Lm. Micae Võ Thành Nhân

 

SUY NIỆM 4:

Tin mừng hôm nay, thánh  Gioan thuật lại những người Do thái tìm cách giết Chúa Giêsu. Vì họ cho rằng; không những Chúa vi phạm luật ngày Sabát mà lại còn nói phạm thượng. Họ cho rằng Ngài là một con người bình thường như họ mà dám coi mình ngang hàng với Thiên Chúa và lại còn gọi Thiên Chúa là Cha của mình.

Họ cho rằng; họ biết rõ lai lịch, gốc tích của Chúa là con ông thợ mộc, con bà Maria, người làng Nazareth. Họ chỉ nhìn thấy nguồn gốc nhân loại mà không nhìn thấy nguồn gốc thần linh của Ngài. Nhưng cái biết của họ là chỉ một cái biết phiến diện và đầy khiếm khuyết.

Thiên Chúa hoá thân để gần gũi con người, để chia sẻ thân phận với con người và để cứu vớt họ. Nhưng đáng tiếc là người Do-thái quá đề cao, quá tự hào về sự hiểu biết của họ, nên họ không nhận ra Chúa và sứ mệnh cứu thế của Ngài. Vì không nhận ra Ngài là Đấng Thiên sai, nên họ đã không chấp nhận lại còn khép tội cho Ngài là lộng ngôn, là phạm thượng để rồi tìm cách giết Ngài. Nhưng giờ của Ngài chưa đến.

Biết Thiên Chúa và sống trong Thiên Chúa, đó là đích điểm cuộc đời mỗi người Kitô hữu chúng ta. Ðể biết Thiên Chúa là Cha chúng ta, chúng ta phải qua trung gian duy nhất là Chúa Giêsu. Ngài là con đường dẫn đến ơn cứu độ đời đời.

Mỗi người chúng ta phải chuyên cần tìm hiểu, gặp gỡ Chúa Giêsu trong Thánh Kinh, trong cuộc đời và sống theo sự hướng dẫn của Thánh Thần thì chúng ta mới có thể tin nhận Ngài là Đấng Cứu Thế.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta đừng bao giờ căn cứ bề ngoài mà đánh giá người khác. Hãy nhìn người khác với một cái nhìn siêu nhiên, một cái nhìn đức tin thì chúng ta sẽ không bị rơi vào tình trạng khinh thường hoặc kết án người khác. Như thế, ta sẽ nhìn thấy Chúa trong họ và họ chính là hình ảnh của Chúa và là anh em của chúng ta. Amen.

Lm. Phêrô Mai Viết Thắng

SUY NIỆM 5:TƯ TƯỞNG KẺ NGU SI

Kẻ ngu si tự nhủ: “Làm chi có Chúa Trời!” (Tv 53,1). Vì không tin có Thiên Chúa, nên kẻ ngu si mới ra hư đốn và làm những điều gian ác ghê tởm. Vì phủ nhận sự hiện hữu của Thiên Chúa nên kẻ ngu si trở nên mù quáng và không nhận biết ý định nhiệm mầu của Người. Chính vì điều này mà họ không chỉ khước từ mà còn tìm cách tiêu diệt Đức Khôn Ngoan của Thiên Chúa. Đức Khôn Ngoan không ngoài ai khác là chính Đức Giê-su Ki-tô, Đấng được Chúa Cha sai đến. Người bước vào thế giới của chúng ta để mang Thiên Chúa cho chúng ta. Người đến để đưa những kẻ đang ngủ mê trong bóng tối của sự ngu muội và gian ác bước vào ánh sáng huy hoàng của Đức Khôn Ngoan vĩnh cửu. Tuy nhiên, không phải tất cả đều muốn bước vào ánh sáng kỳ diệu ấy. Như thánh Gio-an công bố: “Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đên thế gian và chiếu soi mọi người. Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận (Ga 1,9-11). Thánh Gio-an chứng kiến sự ngu muội và cứng lòng nơi những người Do-thái, người mà không nhìn nhận Đức Giê-su là Con Thiên Chúa. Họ “tìm cách bắt Chúa Giê-su, nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người.” (Ga 7,30). Quả thật, “những kẻ làm điều ác, kẻ sống trên xương máu đồng bào ta, kẻ không cầu khẩn Thiên Chúa, há chẳng hiểu biết gì?” (Tv 53,5).

Lm. An-tôn Trần Văn Phú