THỨ NĂM TUẦN XXVII THƯỜNG NIÊN NĂM C

Lc 11, 5-13

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô Theo Thánh Luca

5Người còn nói với các ông: Ai trong anh em có một người bạn, và nửa đêm đến nhà người bạn ấy mà nói: Bạn ơi, cho tôi vay ba cái bánh, 6vì tôi có anh bạn lỡ đường ghé lại nhà, và tôi không có gì dọn cho anh ta ăn cả7mà người kia từ trong nhà lại đáp: Xin anh đừng quấy rầy tôi: cửa đã đóng rồi, các cháu lại ngủ cùng giường với tôi, tôi không thể dậy lấy bánh cho anh được ?’ 8Thầy nói cho anh em biết: dẫu người kia không dậy để cho người này vì tình bạn, thì cũng sẽ dậy để cho người này tất cả những gì anh ta cần, vì anh ta cứ lì ra đó.

9Thế nên Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. 10Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho. 11Ai trong anh em là một người cha, mà khi con xin cá, thì thay vì cá lại lấy rắn mà cho nó ? 12Hoặc nó xin trứng lại cho nó bò cạp ? 13Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt của lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao ?”

 

SUY NIỆM 1: DỤ NGÔN “NGƯỜI BẠN QUẤY RẦY”

A. Hạt giống...

1. Dụ ngôn này được đặt tên là “người bạn quấy rầy”

- “Quấy rầy” vì đến gõ cửa ban đêm để vay bánh: việc này khiến chủ nhà bị mất ngủ. Và nếu chủ nhà thức dậy thắp đèn lên, rồi lấy bánh, rồi mở cửa, rồi nói chuyện... thì sẽ làm cho vợ con của ông cũng mất ngủ luôn. Bởi thế, chủ nhà đã nói vọng ra lời từ chối. Nhưng người bên ngoài cứ vừa gõ cửa vừa kêu mãi.

- Nhưng người đứng bên ngoài ấy lại là một “người bạn”. Bạn bè thì phải thương yêu nhau và tương thân tương trợ nhau, nhất là trong những khi gặp khó như trường hợp này.

Việc chủ nhà cuối cùng đã cho anh bạn vay bánh có thể vì một trong hai lý do: cho để khỏi bị quấy rầy nữa; cho vì tình bạn. Theo cách diễn tả của dụ ngôn thì người đó đã làm vì lý do thứ nhất. Nếu làm vì lý do thứ hai thì việc cho sẽ có ý nghĩa hơn. Nhưng dù sao thì cuối cùng anh bạn đứng ngoài đã đạt được điều mình xin, và lý do là nhờ anh kiên trì.

2. Sau khi kể dụ ngôn, Chúa Giêsu lý luận theo kiều a fortiori (huống chi): người đời dù quen hành động theo lý do ích kỷ (để khỏi bị quấy rầy) thế mà cũng phải chịu thua sự kiên trì của người xin. Huống chi Thiên Chúa vốn tốt lành quen đối xử với chúng ta theo tình thương. Bởi thế nếu ai kiên trì cầu xin với Chúa thì chắc chắn sẽ được nhậm lời.

B.... nẩy mầm.

1. Tại sao Chúa muốn chúng ta cầu xin cách kiên trì? Vì “Chúa muốn chúng ta ý thức của Ngài cho hay sẽ cho phải được tiếp nhận xứng đáng với tấm lòng. Của cho phải tương xứng với tấm lòng (...) Hơn thế nữa, Chúa muốn tăng đức tin của người cầu xin” (Trích “TMCGK ngày trong tuần”)

2. “Một đứa bé nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ. Ngày kia bị bệnh nặng phải vào nhà thương. Các bác sĩ cho biết em phải qua một cuộc phẫu thuật. Trước khi cho thuốc mê, các bác sĩ cho em biết em sẽ ngủ một giấc dài. Nghe đến ngủ, em bé đã xin quì gối cầu nguyện và kết thúc bằng lời “Xin Chúa cho con chóng lành bệnh”. Sau đó em nằm xuống và xin bác sĩ tiến hành giải phẫu.. Hôm sau thức dậy câu hỏi đầu tiên của em là “Thưa bác sĩ, cháu có lành bệnh không?” Bác sĩ nhìn em bé cảm động nói “Cháu hãy để cho Chúa liệu.... Điều bác tin chắc là lời cầu nguyện của cháu có hiệu nghiệm: cháu đã cứu được một người là chính bác. Từ lâu bác không còn đến nhà thờ, không nhớ đến Chúa. Nhưng hôm qua khi cháu cầu nguyện sốt sắng, Chúa đã đánh động bác. Sáng nay bác đã đến nhà thờ xưng tội, rước lễ...” (Trích “Mỗi ngày một tin vui”).

3. “Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì hãy được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho “. (Lc 11,9)

Nhiều lần tôi cầu nguyện với Chúa. Và nhiều lần cảm thất trống vắng. Bao mơ ước với lời cầu không được nhận lời. Nhiều biến cố trong cuộc đời là những thất bại. Và tôi thầm nghĩ: Chúa thật xa vời. Hình như Ngài đã bỏ tôi. Nhưng hôm nay ngồi nhìn lại chính mình. Tôi cảm nhận Chúa luôn ở với tôi. Điều tôi tưởng như là thất bại, chỉ vì tôi:

Chưa đặt niềm tin nơi Ngài;

chưa kiên nhẫn với việc ngài trao;

chưa kiên trì gõ cửa và tìm kiếm ý Ngài trong đời tôi.

Vì tôi, chỉ thấy thành quả đạt được là của bản thân hơn là Hồng Ân của Ngài.

Lạy Chúa, Chúa thật kiên nhẫn với con. Xin cho con đừng bao giờ nản lòng trước những thất bại, nhưng

biết kiên nhẫn tìm kiếm và gõ cửa cho đến khi được Hồng Ân của Ngài. Amen. (Hosanna).

Lm Carôlô Hồ Bạc Xái

 

SUY NIỆM 2: DỤ NGÔN NGƯỜI BẠN QUẤY RẦY

1. Sau khi dạy các môn đệ cầu nguyện theo kinh Lạy Chúa. Đức Giê-su còn đưa ra dụ ngôn “người bạn quấy rầy” để khuyên chúng ta hãy kiên tâm cầu nguyện. Theo dụ ngôn ấy,việc chủ nhà cuối cùng đã cho anh bạn vay bánh có thể vì một trong hai lý do: cho để khỏi bị quấy rầy hoặc cho vì tình bạn. Theo cách diễn tả của dụ ngôn thì người đó đã làm vì lý do thứ nhất. Nếu làm vì lý do thứ hai thì việc cho sẽ có ý nghĩa hơn. Nhưng dù sao thì cuối cùng anh bạn đứng ngoài đã đạt được điều mình xin và lý do là nhờ anh kiên trì.

2. Một trong những đặc điểm của nền văn minh cổ xưa nhất chính là sự kiên trì cầu nguyện. Tất cả những lời cầu nguyện được tìm thấy trong nền văn minh đó, đều là những kinh cầu được lặp đi lặp lại. Lời cầu nguyện đối với người xưa là cả một công trình lâu dài. Khi người Ai cập thời cổ tống táng người chết dọc theo bờ sông Nil, họ thường cho xây cất những đền thờ bên cạnh để đêm ngày cầu nguyện. Nếu người chết là một nhân vật quan trọng, sẽ có những tư tế ngày đêm túc trực trong đền thờ để cầu nguyện, có khi lời cầu nguyện này kéo dài hàng thế kỷ (R.Veritas).

3. Chúa Giê-su dạy chúng ta kiên trì cầu nguyện, vì Thiên Chúa không là Đấng sợ bị quấy rầy, Ngài luôn lắng nghe chúng ta trong từng giây phút. Nơi Thiên Chúa không có tình trạng hồ sơ ứ đọng. Mỗi lần cầu xin, mỗi nhu cầu của chúng ta đều được Chúa lắng nghe với tất cả yêu thương trân trọng. Thật ra, trước khi chúng ta mở miệng kêu xin, Chúa đã biết rõ nhu cầu chúng ta và Ngài ban ơn trước khi chúng ta cầu xin. Chúng ta hãy cầu nguyện và cầu nguyện luôn bởi vì lời cầu nguyện gia tăng lòng tín thác và đó chính là sự đáp trả của Chúa, còn ân ban nào cao cả hơn. Cầu nguyện do đó cũng là xin ơn phó thác nơi Chúa. Thiên Chúa có chương trình cho chúng ta, hãy cầu nguyện cho chương trình chúng ta, hãy cầu nguyện cho chương trình ấy được thực hiện để trong mọi sự Danh Chúa được cả sáng, ý Chúa được thể hiện (Mỗi ngày một tin vui).

4. Kiên trì  là một đức tính quan trọng cho sự thành công trong cuộc sống. Trong cầu nguyện cũng thế, cầu nguyện cũng đòi hỏi sự kiên trì, nhẫn nại để thể hiện sự ý thức giá trị của điều mình xin. Nhưng trong thực tế, có những người vẫn cầu nguyện hoài mà sao không thấy Chúa nhận lời, phải chăng Chúa Giê-su đã dối gạt chúng ta. Nhưng sở dĩ, chúng ta cầu nguyện mà chưa được là do hai nguyên nhân. Thực ra khi chúng ta cầu nguyện thì Thiên Chúa đã nhận lời, nhưng vì ích lợi chúng ta nên Ngài còn trì hoãn và chưa để nó thành sự. Hai là lòng chúng ta chưa đủ kiên trì trước sự trì hoãn của Chúa (5 phút mỗi ngày).

5. Một ngày nọ, thánh Clément Hofbauer vào một quán ăn để xin tiền giúp trẻ mồ côi. Thấy vậy, có một người chửi bới và nhổ vào mặt ngài. Ngài lặng lẽ lau mặt và nói: ”Đấy là phần ông cho tôi, còn phần cho các em cô nhi đâu”? Cảm phục trước sự kiên trì của thánh nhân, ông xin lỗi và dốc hết túi tiền tặng ngài.

Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi vì bị con cái quấy rầy bằng những lời van xin khẩn nguyện. Bởi vì, Ngài là Thiên Chúa yêu thương nhân từ. Thiên Chúa biết chúng ta cần gì là tốt cho chúng ta. Ngài luôn sẵn sàng ban những ơn cần thiết để nâng đỡ và giúp chúng ta vượt thắng cám dỗ. Vì vậy, chúng ta hãy chạy đến với Ngài, kiên trì cầu nguyện để xin Ngài cứu giúp. Nhờ đó, chúng ta có những ân sủng cần thiết để đi trọn hành trình theo Chúa và gắn bó mật thiết hơn với Ngài.

6. Có người thắc mắc: “Thiên Chúa đã biết tất cả mọi sự trước khi chúng ta cầu xin, tại sao Đức Giê-su còn nhắc bảo chúng ta: “Hãy xin, hãy tìm, hãy gõ”? Ba động từ như ba lệnh truyền lặp đi lặp lại. Đành rằng Chúa thông biết mọi sự, cần gì phải xin, phải tìm, phải gõ? Thánh Au-gút-ti-nô giải thích: ”Hãy xin Ngài sẽ cho. Những điều Ngài cho, Ngài chưa cho ngay để càng làm tăng thêm ước muốn của chúng ta và làm tăng giá trị cho của Ngài ban cho”.

Chúng ta có thể thêm vào lời thánh Au-gút-ti-nô: Phải kiên trì khi cầu xin để tăng thêm ước muốn của chúng ta, và cũng là để tăng thêm giá trị ơn Ngài sẽ ban. Nếu chúng ta chưa nhận được điều mình xin, thì không phải là Chúa không sẵn sàng ban ơn, nhưng có thể điều cầu xin ấy không ích lợi cho linh hồn chúng ta; hoặc Ngài muốn dành cho chúng ta một ơn lớn lao hơn. Cho dù sự đáp trả của Chúa không như lòng chúng ta mong ước hay không đúng lúc chúng ta mong đợi, thì đó cũng là bởi sự khôn ngoan và lòng yêu thương của một người Cha đầy lòng nhân ái.

7. Truyện: Một em bé cầu nguyện.

Một đứa bé nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ. Ngày kia bị bệnh nặng phải vào nhà thương, các bác sĩ cho biết em phải qua một cuộc phẫu thuật. Trước khi cho thuốc tê mê, các bác sĩ cho em biết em sẽ ngủ một giấc dài. Nghe nói đến ngủ, em bé đã xin quì gối cầu nguyện và kết thúc bằng lời: ”Xin Chúa cho con chóng lành bệnh”. Sau đó em nằm xuống và xin bác sĩ tiến hành giải phẫu.

Hôm sau thức dậy câu hỏi đầu tiên của em là: ”Thưa bác sĩ, cháu có được lành bệnh không”? Bác sĩ nhìn em bé và cảm động nói: ”Cháu hãy để Chúa liệu… điều bác tin chắc là lời cầu nguyện của cháu có hiệu nghiệm, cháu đã cứu được một người là chính bác: từ lâu bác không còn đến nhà thờ, không nhớ đến Chúa, nhưng hôm qua khi cháu cầu nguyện sốt sắng, Chúa đã đánh động bác; sáng nay, bác đã đến nhà thờ xưng tội, rước lễ, bác tin chắc Chúa đã nhận lời cháu, cháu đừng lo, hãy phó thác cho Chúa”.               

Lm Giu-se Đinh Lập Liễm

 

SUY NIỆM 3: “ANH EM CỨ XIN THÌ SẼ ĐƯỢC”

Mỗi chúng ta, từ khi sinh ra cho đến giờ, ít là một lần đã từng cầu xin ai đó về điều gì. Có thể là lời cầu xin về một sự giúp đỡ, một sự cảm thông, hay một sự tha thứ… Có thể lời khẩn cầu của chúng ta được nhận lời nhưng cũng có thể không. Với những kinh nghiệm đời thường đó, chúng ta cùng nhau suy tư đôi nét về câu nói của Chúa Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay: “Anh em cứ xin thì sẽ được”.

“Anh em cứ xin thì sẽ được”. Bởi vì chúng ta đang cầu xin một vị Thiên Chúa quyền năng, là Đấng tạo thành trời đất muôn vật. Ngài là Cha của chúng ta đang ngự ở trên trời. Ngài luôn quan tâm, dủ lòng thương xót đến chúng ta. Chúa Giê-su đã dạy khi cầu nguyện anh em hãy gọi Thiên Chúa là Cha. Chúng ta có một người Cha, và chúng ta được trở thành con của Ngài. Nhờ liên kết mật thiết với Chúa Giê-su, Con một duy nhất của Chúa Cha, chúng ta được sống trong tình con cái với Thiên Chúa. Giờ đây, mối liên hệ thân tình Cha – con sẽ giúp chúng ta cầu nguyện với Ngài với một tâm tình gần gũi, thân thiện. Và khi chúng ta xin Chúa Cha điều gì nhân danh Chúa Giê-su, Ngài sẽ đoái thương nhận lời chúng ta.

“Anh em cứ xin thì sẽ được” và anh em xin với lòng kiên trì. Chúng ta cũng noi theo cách mà người bạn quấy rầy đã làm để có được những điều anh ta cần trong đoạn Tin Mừng hôm nay. Không phải chỉ cầu nguyện ban ngày, mà cả ban đêm. Không chỉ cầu nguyện khi chúng ta vui, hạnh phúc, nhưng cả khi đau khổ, khi mà chúng ta thấy mình bị bỏ rơi và có cảm tưởng rằng Chúa không nhận lời cầu xin của chúng ta. Thiên Chúa là Cha yêu thương và muốn những điều tốt lành đến với chúng ta hơn bất kỳ ai khác.

“Anh em cứ xin thì sẽ được”. Nhưng liệu có phải tất cả mọi điều chúng ta xin từ Chúa Cha, Ngài sẽ ban cho chúng ta? Thánh Au-gus-ti-nô trả lời không và ngài cố gắng đưa ra những lời giải thích:

Thứ nhất, những lời khẩn cầu của chúng ta sẽ không được Chúa nhận lời khi mà chúng ta còn đang là những người không tốt, ích kỷ, không có lòng vị tha: nếu chúng ta không chấp nhận lời cầu xin của người khác đối với chúng ta thì Thiên Chúa cũng sẽ không nhận lời cầu xin của chúng ta. Trong kinh Lạy Cha mà Chúa Giê-su dạy các môn đệ, Ngài cũng khẳng định rằng nếu chúng ta không tha thứ những lỗi lầm của anh chị em thì Thiên Chúa cũng sẽ không tha tội cho chúng ta.

Thứ hai, Thiên Chúa sẽ không thỏa mãn những lời cầu xin của chúng ta nếu chúng ta xin những điều xấu, nghĩa là những điều đó có thể là tốt dưới cái nhìn của chúng ta, của thế gian nhưng không phải trong con mắt của Thiên Chúa. Chúa Giê-su khẳng định rằng Thiên Chúa luôn ban cho chúng ta những điều tốt lành, nhưng Người không nói đó là những điều mà chúng ta đã xin hay ít ra chúng ta coi đó là tốt.

Thứ ba, nếu cách chúng ta xin không đúng thì Ngài cũng sẽ không nhận lời. Có ai khẩn cầu lên Chúa nhưng lại thiếu đi niềm tin, cậy, mến vào Ngài? Có ai cầu nguyện nhưng với sự hời hợt, thiếu kiên trì rồi sau đó lại đi trách Chúa đã không đoái nhìn?

Thưa anh chị em, Chúa Giê-su là mẫu gương về cầu nguyện và Người đã dạy chúng ta phải cầu nguyện thế nào. Hiệp ý với Người, chúng ta cùng dâng lên Chúa Cha những lời nguyện xin tha thiết. Ngài sẽ ban Thánh Thần, Đấng soi sáng cho mỗi người biết phân định và nhận ra điều nào là cần thiết cho đời sống Đức Tin hôm nay. Đây là điều mà Chúa Cha muốn ban cho con cái của Ngài.

Lm. Gioan Trần Văn Viện 

SUY NIỆM 4: CHO HIỂN VINH DANH NGÀI

“Ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho!”.

“Niềm tin không hoạt động trong ‘lãnh địa khả thi’ của con người; ở đó, con người làm được mọi sự và Thiên Chúa chẳng có chút vinh quang nào! Niềm tin chỉ bắt đầu khi sức mạnh của con người kết thúc, và Thiên Chúa có thể bắt đầu ra tay! Bởi lẽ, Ngài là tất cả, và tất cả cho hiển vinh danh Ngài!” - George Mueller.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay làm sáng tỏ ý tưởng của Mueller! Chúa Giêsu nói, “Ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho!”. Không ít người hiểu sai những lời này! Tại sao? Bởi lẽ, cầu nguyện trước hết và trên hết là ‘cho hiển vinh danh Ngài!’.

Một số người nghĩ chúng ta phải cầu nguyện và cầu nguyện nhiều hơn; để cuối cùng, Chúa sẽ nhậm lời. Số khác cho rằng, điều này có nghĩa là Chúa sẽ không nhậm lời nếu chúng ta cầu nguyện thiếu chăm chỉ. Số khác nữa lại nghĩ, bất cứ điều gì Chúa cũng sẽ ban, nếu chúng ta cứ tiếp tục kiên trì cầu xin. Vậy mà không phải thế!

Chắc chắn, chúng ta cần cầu nguyện chăm chỉ và thường xuyên! Nhưng “Tôi nên cầu xin điều gì?”. Đây là chìa khoá! Vì Chúa sẽ không ban những gì chúng ta cầu, bất kể chúng ta cầu bao lâu và chăm chỉ đến đâu nếu điều đó không nằm trong ý muốn của Chúa! Ví dụ, ai đó bệnh nặng và việc người ấy lìa thế là một phần trong ý muốn của Ngài, thì tất cả những lời cầu trên thế gian cộng lại vẫn không thay đổi mọi thứ. Thay vào đó, ở trường hợp này, chúng ta cầu nguyện để mời Chúa vào cuộc hầu biến nó thành một cuộc ‘tạm biệt’ đẹp đẽ và thánh thiện. Vì vậy, vấn đề không phải là cầu xin cho đến khi thuyết phục được Chúa như một đứa trẻ ‘mè nheo’ mẹ cha; nhưng đúng hơn, phải cầu nguyện cho một điều và duy chỉ một điều, là ‘cho hiển vinh danh Ngài!’.

Như vậy, lời cầu không nhằm thay đổi ý định của Thiên Chúa, mà nhằm biến đổi chúng ta, hầu cho phép mỗi người chấp nhận tất cả những gì Ngài mời gọi. Đây là công việc của Chúa Thánh Thần! “Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?”. Chính Thiên Chúa Cha - theo Phaolô - là “Đấng đã rộng ban Thần Khí cho anh em và thực hiện những phép lạ giữa anh em” - bài đọc một; cũng là “Đấng đã viếng thăm dân Người!” - Thánh Vịnh đáp ca.

Kính thưa Anh Chị em,

“Ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho!”. Đức Phanxicô nói, “Thiên Chúa kiên nhẫn hơn chúng ta. Ai gõ cửa trái tim Ngài bằng niềm tin và sự kiên trì, sẽ không thất vọng. Ngài luôn đáp lại, luôn luôn! “Cha” biết rõ “con” cần gì! Sự nài nỉ là cần thiết không phải để thông báo cho Ngài hay thuyết phục Ngài; đúng hơn, để ‘nuôi dưỡng ước muốn’ và ‘sự mong đợi’ trong chúng ta. Cả khi mọi thứ dường như vô ích, Thiên Chúa dường như câm điếc hoặc dường như bạn đang lãng phí thời gian; cả khi thiên đàng bị che phủ, đức tin dường như là một ảo tưởng, một cuộc đấu tranh vô ích… trong những khoảnh khắc đó, thực hành cầu nguyện có nghĩa là chấp nhận cuộc đấu tranh này, một cuộc đấu tranh ‘cho hiển vinh danh Ngài’. Đây là công trình của Chúa Thánh Thần!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con thường ‘thầm cầu’ cho hiển vinh danh con, nên con hoài công, kiệt sức. Dạy con định hướng lại mỗi ngày, tất cả ‘cho hiển vinh danh Ngài!’”, Amen.

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 

SUY NIỆM 5: CẦU XIN CHÚA CÁCH KIÊN TRÌ

1. Tại sao Chúa muốn chúng ta cầu xin cách kiên trì? Vì “Chúa muốn chúng ta ý thức của Ngài cho, hay sẽ cho, phải được tiếp nhận xứng đáng với tấm lòng. Của cho phải tương xứng với tấm lòng. Hơn thế nữa, Chúa muốn tăng thêm đức tin của người cầu xin” (Trích “TMCGK ngày trong tuần”)

Một đứa bé nọ có thói quen đọc kinh trước khi đi ngủ. Ngày kia nó bị bệnh nặng phải vào nhà thương. Các bác sĩ cho biết em phải qua một cuộc phẫu thuật. Trước khi cho thuốc mê, các bác sĩ cho em biết em sẽ ngủ một giấc dài. Nghe đến ngủ, em bé đã xin quì gối cầu nguyện và kết thúc bằng lời: - Xin Chúa cho con chóng lành bệnh.

Sau đó, em nằm xuống và xin bác sĩ tiến hành giải phẫu.

Hôm sau thức dậy, câu hỏi đầu tiên của em là: - Thưa bác sĩ, cháu có lành bệnh không?

Bác sĩ nhìn em bé cảm động nói:

- Cháu hãy để cho Chúa liệu.... Điều bác tin chắc là lời cầu nguyện của cháu có hiệu nghiệm: cháu đã cứu được một người là chính bác. Từ lâu bác không còn đến nhà thờ, không nhớ đến Chúa. Nhưng hôm qua khi nhìn cháu cầu nguyện sốt sắng, Chúa đã đánh động bác. Sáng nay bác đã đến nhà thờ xưng tội, rước lễ...” (Trích “Mỗi ngày một tin vui”).

2. “Thầy bảo anh em: anh em cứ xin thì hãy được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho” (Lc 11,9).

Vâng, phải xin, phải tìm, phải gõ cửa. Xin một cách kiên trì, tìm một cách kiên trì, gõ cửa cũng phải kiên trì.

Nhà văn Nga Maxime Gorki đã thuật lại một câu chuyện rất đẹp để dạy con người về việc này:

Thuở ấy, có một vị sĩ quan cao cấp nhưng rất độc ác tên là Gordien. Ông ta thường tróc nã và tàn sát những người ngay lành. Người mà Gordien ghét nhất là nhà tu hành Mirone, một ẩn sĩ đầy bác ái, làm việc thiện mà không bao giờ sợ hãi và luôn cầu nguyện.

Vị tướng Gordien gọi tên đầy tớ trung thành của ông là Yvan Le Guerrier, sai anh này đi sát hại nhà ẩn sĩ Mirone, chặt đầu vị ẩn sĩ đem về cho chó của vị tướng đánh chén.

Yvan đến gặp nhà ẩn sĩ, rút gươm ra khỏi bao da và chùi thanh gươm vào áo choàng của mình.

- Hỡi đạo sĩ Mirone, tôi đến đây để giết ông. Thế nhưng, trước khi lưỡi gươm của tôi chạm vào ông, tôi cho ông cầu nguyện với Thiên Chúa lần chót. Ông hãy cầu cho ông, cầu cho tôi, cầu cho cả nhân loại. Sau đó tôi sẽ chặt đầu ông!

Nhà tu hành Mirone liền quỳ xuống trước một gốc cây sồi và mỉm cười nói với Yvan:

- Yvan, anh sẽ phải đợi lâu lắm đó, vì lời cầu nguyện cho nhân loại sẽ rất dài. Hay hơn cả, là anh hãy giết tôi ngay bây giờ đi, để khỏi phải chờ lâu vô ích.

Nghe vậy, Yvan chau mày và đáp:

- Không được, tôi đã nói gì là không được rút lời lại. Tôi đợi cho đạo sĩ cầu nguyện xong cho dù có lâu một thế kỷ cũng được!

Nhà ẩn sĩ cầu nguyện cho đến chiều tà. Rồi từ chiều tà cho đến bình minh hôm sau. Người tiếp tục cầu xin, rồi từ bình minh đến hoàng hôn ông vẫn say sưa cầu khẩn. Rồi mùa hè qua đến mãi mùa xuân, lời cầu của ông không hề ngưng một phút. Rồi mùa này đến mùa nọ, năm này đến năm khác, Mirone vẫn cầu xin. Cây sồi mọc lên cao gần tới chân mây. Một khu rừng rậm mọc lên từ những hạt sồi rụng xuống. Nhưng lời cầu xin của nhà tu sĩ vẫn chưa ngừng. Cho đến ngày hôm nay, vị ẩn sĩ vẫn mấp máy những lời xin cứu độ, xin Thiên Chúa thương xót nhân loại, xin Đức Nữ Đồng Trinh cứu giúp loài người.

Thời gian trôi qua, Yvan vẫn đứng nguyên bên cạnh nhà ẩn sĩ. Thanh gươm của y đã rỉ sét hết và sắp tan thành cát bụi. Áo mũ của y rơi từng mảnh. Xuân qua đông lại, Yvan vẫn đứng đó. Các bầy chó sói và gấu đi ngang qua cũng chẳng thèm nhìn đến anh.

Nhưng lời cầu nguyện của vị ẩn sĩ lão thành cho những người tội lỗi là chúng ta đây vẫn tuôn chảy, vì con người vẫn còn phạm tội. Lời cầu khẩn đó tuôn ra như một dòng sông tưới mát mặt địa cầu, ưu ái và dịu dàng như lòng từ bi của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, Chúa đã chịu chết và sống lại,

xin dạy chúng con biết chiến đấu

trong cuộc chiến mỗi ngày

để được sống dồi dào hơn.

Chúa đã khiêm tốn và kiên trì

nhận lấy những thất bại trong cuộc đời

cũng như mọi đau khổ của Thập Giá,

xin biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách

chúng con phải gánh chịu mỗi ngày,

thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến

và trở nên giống Chúa hơn.

Xin dạy chúng con biết rằng

chúng con không thể nên hoàn thiện

nếu như không biết từ bỏ chính mình

và những ước muốn ích kỷ.

Ước chi từ nay,

không gì có thể làm cho chúng con

khổ đau và khóc lóc

chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa Phục Sinh.

Amen. (Mẹ Têrêsa Calcutta).

Lm Giuse Đinh Tất Quý