THỨ NĂM TUẦN XXVI THƯỜNG NIÊN NĂM C

THIÊN THẦN HỘ THỦ - LỄ NHỚ

Mt 18,1-5.10

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mat- thêu

1Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” 2Đức Giêsu liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3và bảo: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. 4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. 5 “Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

10 “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết: các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

 

SUY NIỆM 1:


Giáo Lý Công Giáo dạy: “Sự hiện hữu của các hữu thể thiêng liêng không có thể xác, mà Thánh Kinh quen gọi là các thiên thần, là một chân lý Đức Tin. Thánh Kinh và Thánh Truyền đều nhất trí như thế” (số 328).

“Chân lý Đức Tin” thì vượt lý trí con người, ta chỉ có thể đón nhận được chân lý này với lòng khiêm tốn và tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa toàn năng, toàn tri, toàn thiện, luôn mạc khải cho ta những điều hữu ích.

Mạc khải không nói rõ Chúa dựng nên thiên thần vào lúc nào. Mạc khải cho ta biết “mục đích Chúa dựng nên thiên thần để sai đi giúp đáp vì phần ích những kẻ sẽ thừa hưởng ơn cứu độ” (Dt 1,14).

Cụ thể như thiên thần Gabriel mang sứ điệp Truyền Tin (x Lc 1,19.26); một đạo binh các thiên thần trên Thiên Quốc hát mừng trong đêm Giáng Sinh (x Lc 2,9-14); các thiên thần còn báo tin Chúa Giê-su Phục Sinh (x Mt 28,5t) và thông báo cho các môn đệ Đức Giê-su hiểu biết ý nghĩa việc Chúa Giê-su Thăng Thiên (x Cv 1,10t). Thiên thần còn có sứ mệnh phụ tá Đức Ki-tô Giê-su trong việc cứu độ nhân loại, các thiên thần chăm sóc, gìn giữ loài người (x Cv 12,15) và mỗi người Công Giáo (những kẻ bé mọn) được các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng Thánh Nhan Chúa Cha (x Mt 18,10: Tin Mừng), để dâng lên Thiên Chúa lời kinh của các thánh (x Kh 5,8; 8,3), cùng dẫn đưa linh hồn người công chính vào Thiên Đàng (x Lc 16,22).

Có một mối dây liên lạc mật thiết nối kết Phụng Vụ trần thế với Phụng Vụ Thiên Quốc: trên trời các thiên thần cử hành Phụng Vụ vĩnh cửu (x Kh 4,8-11), mà Phụng Vụ Giáo Hội ở trên dương thế cũng cùng hiệp thông, như trong kinh Vinh Danh và trong kinh Tiền Tụng.

Tuy vậy, các thiên thần không được phúc ngắm nhìn Lời Thiên Chúa (x 1Pr 1,12). Cụ thể ngôn sứ Isaia vào Đền Thờ thấy thiên thần Sêraphim chầu hầu bên Hòm Bia Thiên Chúa, phải lấy hai cánh che mặt (x Is 6,2); và Chúa cũng không bao bọc một thiên thần nào, Ngài chỉ bao bọc dòng giống Abraham: những người tin tưởng tuyệt đối vào Lời Thiên Chúa để hành động (x Dt 2,16).

Có loại thiên thần ánh sáng (Lucipher) đã kiêu ngạo tức khắc bị lãnh án phạt: “Hỡi tinh tú rạng ngời, con của bình minh,chẳng lẽ ngươi đã từ trời sa xuống rồi sao? Này, kẻ chế ngự các dân tộc, ngươi đã bị hạ xuống đất rồi ư? Chính ngươi đã tự nhủ: "Ta sẽ lên trời: ta sẽ dựng ngai vàng của ta trên cả các vì sao của Thiên Chúa; ta sẽ ngự trên núi Hội Ngộ, chốn bồng lai cực bắc.Ta sẽ vượt ngàn mây thẳm, sẽ nên như Đấng Tối Cao." Nhưng ngươi lại phải nhào xuống âm phủ, xuống tận đáy vực sâu” (Is 14,12-15). Chính Chúa Giê-su cũng đã xác định như vậy: “Ta đã thấy satan như chớp nhoáng tự trời sa xuống” (Lc 10,18).

Satan có nghĩa là địch thủ; hoặc quỷ có nghĩa là kẻ vu khống, nó hiện diện như cùng với các thiên thần tốt lành tại triều đình Thiên Chúa, chu toàn nơi tòa án Thiên Quốc một nhiệm vụ giống như một biện lý công cộng, có bổn phận bắt người trần thế phải tôn trọng công lý và quyền lợi của Thiên Chúa. Tuy nhiên, dưới chiêu bài phục vụ Thiên Chúa, chúng ta nhận ra nó là kẻ lừa gạt muốn lôi kéo người ta không còn tin vào Thiên Chúa nữa (x Giop 1-3). Nó đội lốt hình con rắn ghen với hạnh phúc của loài người (x St 2,24), vì nó rất thông minh và khôn khéo, dụ dỗ được nguyên tổ loài người làm theo ý nó thì tốt hơn là làm theo ý Chúa (x St 3). Như thế vài trò cốt yếu của nó là cám dỗ, cố gắng xúi giục người ta phạm tội (x 1Tx 3,5; 1Cr 7,5), và như thế đặt loài người chống lại Thiên Chúa (x Cv 5,3), nhưng nó thường xuất hiện dưới dạng phản Ki-tô (x 2 Tx 2,7t). Quỷ khủng khiếp vì mưu mô, cạm bẫy, lừa dối và thủ đoạn (x 2Cr 2,11; Ep 6,11; 1Tm 3,7).Satan ngụy trang thành thiên thần ánh sáng (x 2Cr 11,14). Nhưng nó bị đánh bại bởi cây Thập Giá của Chúa Ki-tô (x Ep 6,10) và kinh nguyện của loài người (x Mt 6,13). Chỉ kẻ nào thuận theo satan mới bị chiến bại (x Gc 4,7; Ep 4,27). Satan sẽ bị ném vào biển diêm sinh bốc lửa, nó sẽ chết lần thứ hai (x Kh 20,10.14t).

Vậy ta không được tin vào thuyết nhị nguyên là trong thế giới này có thần lành và thần dữ luôn đấu đá với nhau, khi nào thần lành thắng thì ta hạnh phúc; khi nào thần dữ thắng thì ta khổ! Mà phải tin rằng mọi kẻ thù đều làm bệ kê chân Đức Ki-tô, đến nỗi “trước danh hiệu của Đức Ki-tô, mọi gối đều phải quỳ xuống bái lạy, chốn hoằng thiên, trên địa cầu, dưới gầm đất, và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng: Giê-su Ki-tô là Chúa mà làm vinh hiển cho Thiên Chúa Cha” (Pl 2,9-11).

Mỗi người Công Giáo được Chúa sai thiên thần đến chăm sóc, như Ngài nói: “Này Ta sai thiên sứ đi trước mặt ngươi, để gìn giữ ngươi khi đi đường và đưa ngươi vào nơi Ta đã dọn sẵn. Trước mặt người hãy ý tứ nghe Lời người. Đừng làm cho người phải chịu cay đắng; người sẽ không tha lỗi lầm cho các ngươi, vì danh Ta ngự trong người” (Xh 23, 20-21: Bài đọc).

Chúa đã dặn mỗi người chúng ta phải ý tứ nghe Lời thiên thần, nghĩa là phải thực hành Lời Chúa Giê-su dạy: “Muốn làm lớn phải hoán cải nên như trẻ nhỏ và hạ mình như trẻ nhỏ (x Mt 18,1-4: Tin Mừng).

I. Phải hoán cải trở nên trẻ nhỏ: Có nghĩa là phải được tái sinh trong Chúa Giê-su

Thực vậy, ai không được sinh lại bởi Chúa Giê-su, dù người ấy có địa cao, thì trước mặt Chúa họ cũng chỉ là một sinh vật (x 1Cr 15,45), chẳng khác loài thú đều phải chết (x Gv 3,18-19). Mà ý định ngàn đời của Thiên Chúa là “con người phải nên giống hình ảnh Thiên Chúa” (x St 1,26). Không phải giống Thiên Chúa vô hình mà là giống Con Thiên Chúa làm người: Đức Giê-su Ki-tô. Do đó ta phải được tái sinh qua Bí tích để được đồng hóa với Đức Giê-su (Gl 2,20).

Đó là lý do Đức Giê-su nói về ơn tái sinh với ông Ni-cô-đê-mô: “Quả thật, quả thật, tôi bảo ông: ai không bởi Trên sinh ra, thì không thể thấy được Nước Thiên Chúa”, làm ông thắc mắc: không lẽ người đã già lại có thể chui vào lòng mẹ lại sinh ra làm con nít? Thì Đức Giê-su lại nhấn mạnh: “Ai không sinh bởi nước và Thần Khí, thì không thể vào được Nước Thiên Chúa” (Ga 3, 3-5).

Một khi ta đã được tái sinh làm con Thiên Chúa, ta được đồng hóa với Chúa Giê-su (x Gl 2,20), cùng một xương thịt với Ngài (x Dt 2,11), cùng một sự sống của Ba Ngôi Thiên Chúa (x Ga 6,57), và cùng quyền năng như Thiên Chúa (x Ga 14,12). Người như thế chắc chắn được Chúa Giê-su khen: “Họ là kẻ nhỏ trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông Gioan Bt, mặc dù ông Gioan là người cao cả nhất trong những người do người nữ sinh ra” (x Mt 11,11).

Xét về mặt tình cảm trong gia đình, ai nhỏ nhất, người ấy làm vua. Bởi lẽ cả gia đình phải quan tâm chăm sóc, trìu mến đứa con sơ sinh. Cũng chính vì vậy mà trong ngày Đức Giê-su chịu phép rửa tại sông Gio-đan, báo hiệu ý muốn của Thiên Chúa là loài người phải được sinh lại bởi nước và Thần Khí. Ngày ấy, tiếng Chúa Cha phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3,17). Tiếng ấy, Chúa Cha muốn nói về những người được tái sinh trong Con yêu dấu của Ngài.

Vậy ai được tái sinh làm con Thiên Chúa, được gọi Thiên Chúa là Cha thì cũng được Hội Thánh là Mẹ ôm vào lòng: “Được thỏa thích nếm mùi sung mãn vinh quang, như trẻ thơ bú no bầu sữa mẹ; được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối, khiến thân mình được tươi tốt như cỏ đồng xanh” (Is 66, 10-14c).

II. Sống tinh thần trẻ thơ. Cụ thể phải là:

- Vâng phục cha mẹ.

- Sống không có ác tâm.

- Không đòi ai quan tâm tôn mình lên.

- Luôn sống vươn tới sự trưởng thành.

- Sống lệ thuộc vào đấng sinh thành.

- Sống bằng tình yêu.

1/ Vâng phục cha mẹ. Trẻ nào không vâng phục cha mẹ, không thể thành công làm lớn trong xã hội được. Đức Giê-su muốn kẻ đã thuộc về Ngài phải đi con đường khiêm nhu, hạ mình phục vụ theo ý Cha trên trời dù phải chết nhục nhã đau khổ, như thế để học biết thế nào là Con vâng phục Cha, nhưng cuối cùng được Chúa Cha tôn vinh Con, đến nỗi trên trời dưới đất ai nghe danh Con, mọi đầu gối phải sụp lạy bái quỳ (x Pl 2,6-11).

2/ Không có ác tâm: Thánh Phao-lô nói: “Có ác thì như con nít thôi” (1Cr 14,20). Thực vậy, trẻ con chơi với nhau thế nào cũng có lúc bất hòa, chúng mếu máo khóc lóc chạy đi mách ông bà cha mẹ, nhưng lát sau chúng lại vui đùa với nhau bình thường, đó là “cái ác” của trẻ thơ; khác hẳn người trưởng thành, bề ngoài xem ra thân thương, hòa thuận, nhưng trong lòng tìm mưu kế hại nhau.

3/ Không đòi ai quan tâm tôn mình lên. Cụ thể: trong bữa tiệc, những người có chức vị thì được tôn trọng mời lên chỗ danh dự, còn đàn bà con nít thì không đáng kể (x Mt 14,21). Vậy ta phải sống khiêm tốn hạ mình sát đất thì không còn khoảng cách nào để phải sợ té!

4/ Luôn sống vươn tới sự trưởng thành. Thánh Phao-lô nói: “Khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, hiểu biết như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con; nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi bỏ tất cả những gì là trẻ con” (1Cr 13,11). Bởi vì ai cũng biết con nít nói trước hiểu sau, còn người trưởng thành thì phải nghĩ trước, hiểu rồi mới nói. Vậy ta phải chăm học hỏi giáo lý, Kinh Thánh, vì “khởi điểm đạt tới Đức Khôn Ngoan là thật lòng ham muốn học hỏi” (Kn 6,17).

5/ Sống lệ thuộc vào đấng sinh thành. Thánh Phao-lô muốn các Ki-tô hữu phải sống lệ thuộc vào Thiên Chúa, như trẻ thơ trong gia đình phải lệ thuộc vào cha mẹ: chúng muốn gì phải được phép của cha mẹ, mặc dù mọi vật trong gia đình cha mẹ mua sắm là dành cho con cái (x Gl 4,1-3). Vậy bất cứ làm việc gì, ta phải cầu nguyện xin Chúa hướng dẫn.

6/ Sống bằng tình yêu. Trẻ thơ không bao giờ bận tâm lo ăn gì, uống gì, mặc gì? Cũng chẳng sợ kẻ thù nào, nếu nó được nép mình trong tay cha mẹ. Thiên Chúa muốn con cái Ngài sống tinh thần đó, như Lời Kinh Thánh nói: “Lòng con chẳng dám tự cao, mắt con chẳng dám tự hào, CHÚA ơi! Đường cao vọng, chẳng đời nào bước, việc diệu kỳ vượt sức, chẳng cầu; hồn con, con vẫn trước sau giữ cho thinh lặng, giữ sao thanh bình. Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ, trong con, hồn lặng lẽ an vui. Cậy vào CHÚA, Ít-ra-en ơi, từ nay đến mãi muôn đời muôn năm” (Tv 131/130,1-3).

Ai sống Lời Chúa Giê-su dạy trên đây, thì được Ngài xác nhận: Người ấy đã đón tiếp chính Ngài (x Mt 18,5). Và như thế mới được “Chúa truyền cho thiên sứ giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường” (Tv 91/90,11).

THUỘC LÒNG

Thiên thần là những bậc thiêng liêng chuyên lo phụng thờ Chúa, được sai đi phục vụ để mưu ích cho những kẻ sẽ được thừa hưởng ơn cứu độ (Dt 1,14).

Lm. Giuse Đinh Quang Thịnh

 

SUY NIỆM 2:

Hôm nay chúng ta cùng với toàn thể Giáo Hội mừng kính các thiên thần bản mệnh của mỗi người chúng ta.

Sự hiện diện của các ngài trong Kinh Thánh là điều đã thật rõ ràng không có thể chối cãi. Ngay từ trang đầu của sách Sáng Thế Ký chúng ta đã thấy các ngài xuất hiện như là những vị thừa hành mệnh lệnh của Thiên Chúa, 

Trong suốt thời Cựu Ước sự hiện diện của các ngài cũng không thiếu. Bài sách thánh thứ I chúng ta vừa nghe là một trong những đoạn văn rõ rệt nhất nói về những điều đó. Thiên Chúa đặc biệt loan báo con người sự có mặt của một đạo binh mà Người gửi xuống để giữ gìn loài người chúng ta. “Này Ta sẽ sai thiên thần Ta đi trước mặt ngươi và gìn giữ ngươi khi đi đàng, dẫn đưa ngươi đến nơi Ta dọn sẵn cho ngươi” (Xh 23,20).

Sự bảo vệ mà con người nhận được từ các Thiên thần thật đặc biệt. Hồi ấy Đaniel là mới chỉ là một cậu bé, nhưng là một cậu bé hết lòng kính sợ Thiên Chúa. Đaniel được Vua Đarius vua xứ Ba tư rất thương yêu. Đaniel là một người Do thái mà lại được nhà Vua Ba Tư thương yêu như thế thì quả thực việc đó chẳng có lợi gì. Các quan cận thần trong triều đình nhà vua tìm đủ mọi cách để hại Đaniel. Một hôm họ lập mưu để cho nhà vua phải mắc mưu họ.

- Hoàng đế Đarius vạn tuế! Chúng tôi tất cả các thừa tướng trong nước, các viên đổng lý, bảo quốc, tư vấn và tổng trấn đã cùng nhau bàn là phải ra một ngự sắc và ban hành lệnh cấm là trong vòng 30 ngày, hễ ai khấn nguyện cầu kinh với bất cứ thần hay người nào trừ phi là ngài thì sẽ bị quăng vào hầm sư tử. Vậy nay tâu hoàng thượng, xin Ngài ban lệnh cấm và châu phê văn kiện để được bất di bất dịch chiếu theo luất của dân Mê-di và Ba-Tư, một luật vô phương bãi bỏ”(Dn 6,7-9)

Vua ký ngự sắc và ngự sắc đó thành luật.

Thế nhưng Đaniel mỗi ngày vẫn 3 lần quì cầu nguyện và ngợi khen Thiên Chúa,

Đaniel đã phạm luật. Đaniel bị bắt.

- Tâu hoàng thượng, Đaniel đã chẳng đếm xỉa gì tới Ngài và lệnh cấm Ngài đã châu phê. Cứ mỗi ngày ba lần, y đã khẩn nguyện và cầu kinh với Thần của y.(Dn 6,14)

Vua muốn cứu nhưng họ đáp lại:

- Tâu hoàng thượng, Ngài biết là luật của dân Mê-đi và Ba-Tư là mọi lệnh cấm và sắc chỉ nhà vua đã ban hành đều bất di bất dịch (Dn 6,16).

Đaniel bị ném vào hầm sư tử. Cửa hang được đóng ấn và niêm phong cẩn thận.

Suốt cả một đêm nhà vua không thể nào nhắm mắt.

Sáng sớm hôm sau nhà vua ra trước của hang và lên tiếng gọi: 

- Đaniel tôi tớ của Thần linh hằng sống. Thần người bền đỗ phụng thờ có cứu ngươi khỏi lanh vuốt sư tử không? (Dn 6,21)

Từ trong hầm tối Đaniel nói vọng ra:

- Hoàng đế vạn vạn tuế. Thiên Chúa của thần đã sai thiên thần xuống khóa miệng sư tử khiến chúng chẳng làm hại được thần. Bởi chưng trước mặt Người tôi được nhìn nhận là vô tội - Và cả trước mặt ngài tâu đức Vua, tôi cũng chẳng phạm một lỗi gì (Dn 6,22).

Đaniel được tha, Những người tố cáo Đaniel bị ném và trong hầm sư tử. Và chúng ta biết sự việc sau đó như thế nào.

Trong Tân Ước chính Chúa Giêsu cũng đã được các thiên thần phục vụ.

+ Sau khi Chúa chịu ma quỉ cám dỗ trong hoang địa, khi Chúa đã hoàn toàn chiến thắng, Kinh Thánh ghi lại: “Các thiên thần đến để hầu hạ Người”(Mt 4,11)

+ Công Vụ Tông Đồ 5,17 thuật lại câu truyện Phêrô được cứu thật hết sức lạ lùng: Bấy giờ, vị thượng tế cùng tất cả những người theo ông tức là phái Xađốc ra tay hành động. Đầy lòng ghen tức, họ bắt các Tông Đồ, nhốt vào nhà tù công cộng. Nhưng ban đêm thiên sứ của Đức Chúa mở cửa ngục, đưa các ông ra mà nói: “Các ông hãy đi, vào đứng trong Đền Thờ mà nói cho dân những lời ban sự sống.”(Cv 5,20), Nghe thế, các ông vào Đền Thờ ngay từ lúc rạng đông và bắt đầu giảng dạy.

Khi thuộc hạ đến, họ không thấy các ông trong ngục. Họ trở về báo cáo rằng: “Chúng tôi thấy ngục đóng kỹ lưỡng và những người lính canh đứng ở cửa; nhưng khi mở cửa ra, chúng tôi không thấy ai ở bên trong”(Cv 5,23). Nghe những lời ấy, viên lãnh binh Đền Thờ và các thượng tế phân vân về các ông, không biết chuyện gì xảy ra. Bấy giờ có một người đến báo cáo cho họ: “Những người các ông đã tống ngục, kìa họ đang đứng trong Đền Thờ và giảng dạy cho dân!” (Cv 5,25) 

Viên lãnh binh bèn đi với bọn thuộc hạ và điệu các ông về, nhưng không dùng bạo lực vì sợ bị dân ném đá.

Xin được kết bằng một bài thơ rất dễ thương dành cho các thiên thần.

Thiên thần bé nhỏ của tôi ơi

Hãõy ở bên tôi suốt cuộc đời

Soi bước chân tôi trong chân lý

Chỉ biết đi tìm Chúa mà thôi.

Thiên thần bản mệnh của tôi ơi

Đam mê hoan lạc trong cuộc đời

Phù vân, bóng câu qua cửa sổ

Ngoảnh nhìn thử hỏi được mấy mươi.

Thiên thần chí ái của tôi ơi.

Giúp tôi đứng vững giữa vòm trời

Nhủ lòng thà chết không phản bội

Hiến chương Galilê xa xôi.

Thiên thần sáng láng của tôi ơi

Lộng giả thành chân biết bao người!

Cho tôi nhận rõ chân với giả

Hầu cảnh giác chị em tôi.

Thiên thần dũng mãnh của tôi ơi,

Bao lúc cô đơn muốn rã rời….

Hãy giúp cho tôi đừng vấp ngã.

Đến khi tới được nhà Cha tôi.

(Bài thơ của Lê xuân Mai)

Lm. Giuse Đinh Tất Quý

 

SUY NIỆM 3: ĐƯỢC CHE CHỞ VÀ ĐƯỢC HƯỞNG VINH QUANG

Qua Lời Tổng Nguyện của lễ các Thiên Thần Hộ Thủ hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa là Đấng an bài mọi sự cách tuyệt vời, Chúa sai các thiên thần đến gìn giữ chúng ta, xin Chúa ban cho chúng ta đời này được các ngài luôn chở che bênh vực, và đời sau được cùng các ngài hưởng phúc vinh quang. Các thiên thần được ơn gọi trước hết là để chiêm ngưỡng ánh huy hoàng của thánh nhan Thiên Chúa và không ngừng ca hát ngợi khen Người. Theo Kinh Thánh, Chúa cũng trao cho các thiên thần sứ mạng hiện diện bên cạnh con người để giúp đỡ con người. Ngày Lễ kính các Thiên Thần Hộ Thủ nhắc cho ta nhớ lại điều đó.

Để được gìn giữ và được hưởng phúc vinh quang với các thiên thần, chúng ta phải gắng sức lo sao cho mình được cứu độ. như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, thánh Phaolô cho thấy: Nhờ có Thiên Chúa không ngừng hoạt động, cuộc đời người Kitô hữu sẽ toả sáng. Anh em hãy biết run sợ mà gắng sức lo sao cho mình được cứu độ… Anh em đã được Thiên Chúa tuyển chọn và mời gọi, thì hãy cố gắng hết mình, để làm cho ơn đó nên vững mạnh. Nhờ đó, con đường sẽ rộng mở, để đón nhận anh em vào Nước vĩnh cửu của Đức Giêsu Kitô là Chúa và là Đấng cứu độ chúng ta. Anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng; đừng cộng tác vào những việc vô ích của con cái bóng tối.

Để được gìn giữ và được hưởng phúc vinh quang với các thiên thần, chúng ta phải cung kính và sùng mộ các ngài, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Bênađô nói: Chúng ta hãy tỏ lòng sùng mộ và biết ơn đối với những vị đã bảo vệ chúng ta như thế; chúng ta hãy yêu mến các ngài để đền đáp, hãy tôn kính các ngài hết sức cho phải đạo… Chúa truyền cho thiên sứ giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường; và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng cho bạn khỏi vấp chân vào đá. Bạn sẽ không gặp điều ác hại, và tai ương không bén mảng tới nhà.

Để được gìn giữ và được hưởng phúc vinh quang với các thiên thần, chúng ta phải biết ơn và nương tựa vào Đấng đã sai ngài che chở chúng ta, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, sách Xuất Hành cho thấy: Đức Chúa phán như sau: Này Ta sai thiên sứ đi trước ngươi, để giữ gìn ngươi khi đi đường và đưa ngươi vào nơi Ta đã dọn sẵn. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 90, vịnh gia đã cho thấy: Chúa truyền cho thiên sứ giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường. Hỡi ai nương tựa Đấng Tối Cao và núp bóng Đấng quyền năng tuyệt đối, hãy thưa với Chúa rằng: Lạy Thiên Chúa, Ngài là nơi con náu ẩn, là đồn lũy chở che, con tin tưởng vào Ngài.

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúc tụng Chúa đi, toàn thể thiên binh hằng hầu cận và tuân hành thánh ý. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. Chúa là Đấng đáng được chúc tụng và ngợi khen. Chúng ta phải dành cho Thiên Chúa trọn niềm yêu mến và tôn thờ, bởi vì, Người là Cha, là Chúa của chúng ta. Nhờ Người, mà các thiên thần lẫn chúng ta mới có khả năng tôn thờ và yêu mến Người, và chúng ta cũng được Người yêu thương chăm sóc. Chúng ta là con Thiên Chúa, nhưng như thế nào, thì sau này chúng ta mới biết, hiện tại, chúng ta là những trẻ nhỏ, dưới quyền các vị hướng đạo và giám hộ, mà Chúa đã sắp đặt để gìn giữ chở che chúng ta. Dù chúng ta là trẻ nhỏ, mà đường còn dài và nguy hiểm nữa, nhưng, chúng ta sợ gì khi được các thiên thần giữ gìn trên khắp nẻo đường đời, chúng ta chỉ cần theo các ngài, gắn bó với các ngài, ắt sẽ được sống dưới sự chở che của Thiên Chúa là Cha chúng ta. Chúa là Đấng an bài mọi sự cách tuyệt vời, Chúa sai các thiên thần đến gìn giữ chúng ta, ước gì đời này, chúng ta được các ngài luôn chở che bênh vực, và đời sau được cùng các ngài hưởng phúc vinh quang. Ước gì được như thế!

 Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

 

SUY NIỆM 4: THIÊN THẦN CỦA CÁC EM NHỎ 

Hôm nay, Giáo Hội dâng lễ mừng các thánh Thiên Thần bản mệnh, còn gọi là các thánh thiên thần hộ thủ. Đây là dịp thật quan trọng để chúng ta tạ ơn Chúa tình yêu, cũng như cám ơn các ngài.

Chúng ta tạ ơn Thiên Chúa tình yêu, vì trước hết, Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta. Thiên Chúa yêu chúng ta vô cùng, yêu không bờ bến. Do đó, Thiên Chúa không muốn chúng ta bị trầm luân, bị hư mất đời đời, cho nên Thiên Chúa đã ban Con Một của Chúa, đó là chính Chúa cho chúng ta. Tiếp đó, Thiên Chúa lại ban cho chúng ta mỗi người có một thiên thần giữ mình như lời Chúa nói: “Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ hèn mọn này, vì Thầy bảo các con, Thiên Thần của họ trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Ta, Đấng ngự trên trời” (Mt 18, 10). Và để chúng ta hợp tác hoàn toàn với các thiên thần bản mệnh mà Chúa gởi đến, Chúa đã dạy chúng ta hãy tôn trọng các ngài, nghe theo lời hướng dẫn của các ngài, để chúng ta làm lành lánh dữ và để các ngài dẫn chúng ta đến với Chúa. Chắc chắn Chúa sẽ rất vui khi chúng ta làm đúng theo thánh ý Chúa trong trường hợp này.

Chúng ta cám ơn các thiên thần, vì các ngài đã vâng lời Chúa đến ở với chúng ta, gìn giữ, chở che, bảo vệ, đỡ nâng chúng ta: “Bạn sẽ không gặp điều ác hại, và tai ương không bén mảng tới nhà, bởi chưng Người truyền cho thiên sứ, giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường. Và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá. Bạn có thể giẫm lên hùm thiêng rắn độc, đạp nát đầu sư tử khủng long” (Tv 90, 10 – 13). Có lẽ, các thiên thần rất buồn khi chúng ta ngỗ nghịch, phản kháng, cưỡng lại ơn soi sáng, không nghe lời hướng dẫn của các ngài, không hợp tác với các ngài, làm các ngài nản lòng, mệt mỏi, mà cứ đi theo ý riêng của mình để rồi phạm tội, làm mất lòng Chúa, chống lại Chúa, gây ra biết bao nhiêu hậu quả nghiêm trọng trong cuộc sống đời này, như làm mất trật tự trong các mối quan hệ xã hội, để rồi con người chúng ta giận ghét nhau, hận thù nhau, chém giết nhau…, khiến các ngài phải vất vả vãn hồi, khôi phục lại cho Chúa. Vì thế, chúng ta cần phải ngày đêm xin lỗi các ngài, cố gắng nghe lời các ngài mà sửa đổi cuộc đời của chúng ta cho tốt hơn.

Lạy Chúa, để các Thiên Thần bản mệnh giúp đỡ chúng con, xin Chúa ban ơn giúp chúng con biết trở nên như trẻ nhỏ, hạ mình xuống, sống đơn sơ, trong trắng, khiêm nhường, dễ dạy bảo, tin tưởng và theo lời chỉ bảo của các ngài, hầu mỗi ngày chúng con sống đẹp lòng Chúa và làm vui vẻ các ngài hơn: “Khi ấy, các môn đệ lại gần bên Chúa và hỏi Chúa rằng: Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời? Chúa gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và nói: Thầy bảo thật các con, nếu các con không trở lại mà nên như trẻ nhỏ này, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này, vì danh Thầy là tiếp đón Thầy. Các con hãy coi chùng, , chớ khinh thường một ai trong những kẻ bé mọn này. Quả thật, Thầy nói cho các con biết, các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 18, 1 – 5. 10). Amen.

Lm. Micae Võ Thành Nhân

 

SUY NIỆM 5: TRỞ NÊN NHƯ TRẺ NHỎ 

Mở đầu bài Tin Mừng hôm nay, các môn đệ hỏi Đức Giêsu: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời” (Mt 18,1). Câu trả lời của Đức Giêsu thật bất ngờ: “Ai tự hạ, coi mình như trẻ nhỏ, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời” (Mt 18,4). Vậy “coi mình như trẻ nhỏ” là như thế nào?

“Coi mình như trẻ nhỏ” nghĩa là trở nên như trẻ nhỏ, mặc lấy những nhân đức của chúng. Vậy trẻ nhỏ có những nhân đức nào nổi bật? Thứ nhất là sự đơn sơ, chân thành và thật thà. Trẻ nhỏ có nói có, không nói không; không mưu mô tính toán; không nói dối, đặt điều; không kỳ thị khinh khi. Tâm hồn các em đơn sơ, trong sáng như những tờ giấy trắng. Thứ hai là sự tin tưởng, phó thác tuyệt đối. Các em đặt hoàn toàn niềm tin tưởng, cậy trông vào những người lớn tuổi, đặc biệt vào các bậc cha mẹ. Các em không bao giờ nghi ngờ, thiếu sự tin tưởng vào cha me, mà nương tựa, trao phó hết mọi sự vào trong tay họ.

Câu trả lời của Đức Giêsu là “kim chỉ nam” cho các Kitô hữu. Nó như lời mời gọi họ hãy mặc lấy tâm tình của trẻ nhỏ trong đời sống thường nhật, cũng như đời sống đức tin của mình. Đầu tiên, hãy học lấy sự đơn sơ, chân thành. Tránh những thái độ lừa lọc, gian dối; kỳ thị, khinh khi với mọi người, đặc biệt người thấp cổ bé họng. Thứ đến, hãy học lấy sự tin tưởng phó thác hoàn toàn vào Thiên Chúa, đặt trọn niềm tin tưởng nơi Ngài.

Lạy Chúa, hôm nay toàn thể Giáo Hội kính nhớ các Thiên Thần Hộ Thủ. Xin cho chúng con luôn ý thức rằng các ngài luôn hiện diện, nâng đỡ và bảo vệ chúng con. Qua lời chuyển cầu của các ngài, xin cho chúng con biết mặc lấy và sống tầm tình như trẻ nhỏ. Amen.

Tu sĩ P.x. Nguyễn Trí Long, SVD