THỨ NĂM TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN NĂM A
Lc 7, 36-50
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Luca.
36 Có người thuộc nhóm Pharisêu mời Đức Giêsu dùng bữa với mình. Đức Giêsu đến nhà người Pharisêu ấy và vào bàn ăn. 37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pharisêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.
38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.
39 Thấy vậy, ông Pharisêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!”.
40 Đức Giêsu lên tiếng bảo ông: “Này ông Simôn, tôi có điều muốn nói với ông!”. Ông ấy thưa: “Dạ, xin Thầy cứ nói.” 41 Đức Giêsu nói: “Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. 42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?”.
43 Ông Simôn đáp: “Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn”. Đức Giêsu bảo: “Ông xét đúng lắm.”
44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Simôn: “Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.
45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. 46 Dầu ôliu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.
47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: “tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít.”
48 Rồi Đức Giêsu nói với người phụ nữ: “Tội của chị đã được tha rồi.” 49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: “Ông này là ai mà lại tha được tội?”
50 Nhưng Đức Giêsu nói với người phụ nữ: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”
SUY NIỆM 1: TÌNH YÊU
VÀ LÒNG THƯƠNG XÓT: CÁNH CỬA CỦA ƠN THA THỨ
Trang Tin Mừng hôm nay
kể lại một trong những hình ảnh cảm động và mạnh mẽ nhất về lòng thương xót của
Thiên Chúa và sự đáp trả bằng tình yêu của một tâm hồn ăn năn, đó là hình ảnh
người phụ nữ tội lỗi đến khóc bên chân Chúa Giêsu trong nhà của một người
Pharisêu tên là Simôn. Câu chuyện này không chỉ là một cuộc gặp gỡ giữa tội
nhân và Đấng Thánh, mà còn là một mặc khải sâu xa về lòng thương xót của Thiên
Chúa, về giá trị của tình yêu chân thành, và về cách con người được cứu độ
không phải nhờ công trạng, nhưng nhờ đức tin, lòng sám hối và tình yêu.
Chúa Giêsu được mời đến dùng bữa tại
nhà ông Simôn, một người Pharisêu, đại diện cho giới lãnh đạo tôn giáo thời đó.
Ông ta mời Chúa đến không hẳn vì lòng yêu mến, nhưng vì tò mò, vì muốn dò xét
hay thử thách Người. Điều này được thể hiện rõ qua cung cách đón tiếp dửng
dưng, thiếu lòng hiếu khách: không rửa chân, không hôn chào, không xức dầu.
Trong bối cảnh văn hóa Trung Đông xưa, đó là những cử chỉ tối thiểu để tỏ lòng
quý trọng đối với khách. Simôn đã mời Chúa vào nhà, nhưng không thật sự mời
Chúa vào lòng. Cách ông đối xử với Chúa thể hiện rõ một cái nhìn lạnh lùng, đầy
định kiến và tự mãn. Ông nghĩ rằng mình đạo đức hơn, xứng đáng hơn, và người
phụ nữ kia – với quá khứ đầy tội lỗi – không xứng đáng đến gần một ngôn sứ như
Giêsu.
Trái ngược với thái độ của Simôn là hành động đầy xúc động của người phụ nữ tội
lỗi. Chị không nói gì, không biện minh, không lý luận. Chị chỉ âm thầm bước
vào, đứng đằng sau Chúa Giêsu, khóc và để nước mắt rơi xuống chân Người. Trong
nước mắt ấy là biết bao hối hận, ăn năn, đau đớn vì tội lỗi của mình. Chị không
nói nên lời, vì tình yêu chân thành luôn diễn tả qua hành động. Chị cúi xuống,
lấy tóc lau chân Chúa – một hành vi tột độ khiêm hạ – rồi hôn chân Người và xức
dầu thơm. Từng cử chỉ của chị không chỉ thể hiện lòng yêu mến mãnh liệt, mà còn
là một cách tuyên xưng đức tin thẳm sâu: chị nhận ra nơi Chúa Giêsu không chỉ
là một người thầy, mà là Đấng có thể tha tội, là nơi duy nhất chị tìm được ơn
cứu rỗi và bình an.
Khi thấy hành động ấy, ông Simôn không nói ra, nhưng đã nghĩ trong lòng rằng: “Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!” Câu nói này hé lộ một thái độ xét đoán phổ biến: chúng ta thường đánh giá người khác dựa trên quá khứ, trên thành kiến, và cho rằng những người tội lỗi không có quyền đến gần Thiên Chúa. Nhưng Chúa Giêsu – Đấng thấu suốt tâm can – đã không chỉ đọc được tâm tình của người phụ nữ, mà còn biết rõ suy nghĩ của ông Simôn. Và Người đã dạy ông – cũng như mỗi chúng ta – một bài học về ơn tha thứ và tình yêu, qua dụ ngôn về hai con nợ. Một người nợ nhiều, một người nợ ít, cả hai đều không có gì để trả, và cả hai đều được tha. Người mắc nợ nhiều, khi được tha, sẽ yêu mến nhiều hơn. Câu chuyện đơn giản nhưng sâu sắc ấy đã đảo ngược hoàn toàn cái nhìn của Simôn: ông tưởng mình đạo đức hơn, nhưng chính ông mới là người thiếu lòng yêu mến, vì ông không nhận ra mình cũng là kẻ mắc nợ Thiên Chúa.
Chúa Giêsu đã làm một so sánh đầy
thuyết phục: “Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi; còn chị
ấy đã lấy nước mắt tưới chân tôi. Ông chẳng hôn tôi; còn chị ấy không ngừng hôn
chân tôi. Dầu ô-liu, ông không xức lên đầu tôi; còn chị ấy đã đổ dầu thơm lên
chân tôi.” Người phụ nữ đã yêu mến bằng cả trái tim, không sợ bị khinh chê,
không sợ bị loại trừ. Chính tình yêu ấy là dấu chỉ của lòng sám hối sâu xa và
đức tin chân thật. Và chính vì vậy, Chúa tuyên bố một điều đầy quyền năng: “Tội
của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều.” Còn
những người được tha ít, tức là không cảm nhận được chiều sâu của lòng thương
xót Chúa, thì sẽ không biết yêu. Tình yêu và ơn tha thứ luôn đi đôi với nhau.
Không ai có thể cảm nhận sâu sắc ơn tha thứ mà lại dửng dưng, hững hờ trong
tình yêu với Thiên Chúa. Và cũng không ai thật sự yêu mến nếu không từng trải
qua một lần được Chúa xót thương.
Kết thúc câu chuyện, Chúa Giêsu quay lại với người phụ nữ và nói: “Tội của chị
đã được tha rồi… Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.” Đây là một
lời giải phóng, một khởi đầu mới. Người phụ nữ bước ra khỏi căn nhà ấy không
còn là một “người tội lỗi trong thành”, mà là một người được tha, được cứu,
được yêu. Chị mang trong lòng sự bình an mà thế gian không thể ban tặng, sự
bình an đến từ việc được Thiên Chúa đụng chạm, tha thứ và ôm lấy bằng lòng
thương xót vô biên.
Câu chuyện cảm động này mời gọi mỗi người chúng ta xét lại chính đời sống mình. Đã bao lần chúng ta đến với Chúa trong các bí tích, nhưng lòng vẫn lạnh lẽo như ông Simôn, giữ đạo mà không thật sự yêu mến? Đã bao lần ta nhìn người khác bằng ánh mắt phê phán, kết án như ông Pharisêu, mà quên rằng chính ta cũng cần được Chúa tha thứ mỗi ngày? Và cũng đã bao lần Chúa Giêsu lặng lẽ bước vào cuộc đời ta, chờ đợi một lời xin lỗi chân thành, một giọt nước mắt hối hận, một hành động yêu mến, mà ta lại chỉ giữ vẻ bề ngoài đạo đức?
Người phụ nữ trong Tin Mừng là biểu tượng của tất cả chúng ta – những kẻ mang trong mình một quá khứ tội lỗi, những vết thương, những sai lầm. Nhưng chị cũng là biểu tượng của một tâm hồn hoán cải thật sự – biết nhận mình yếu đuối, biết tìm đến Chúa, và nhất là biết yêu mến nhiều. Chính vì vậy, chị được Chúa tha thứ, được phục hồi phẩm giá, và trở nên mẫu gương cho muôn thế hệ.
Chúng ta đang sống trong một thế giới dễ dàng kết án nhau qua mạng xã hội, qua ánh nhìn hẹp hòi, và qua những tiêu chuẩn khắt khe mà không ai trong chúng ta thực sự đạt được. Tin Mừng hôm nay mời gọi ta sống một tinh thần khác: tinh thần của lòng thương xót. Hãy là người phụ nữ ấy – biết khiêm nhường đến gần Chúa, không biện minh cho lỗi lầm nhưng biết để nước mắt tuôn rơi trước tình yêu. Hãy yêu mến Chúa bằng những hành động cụ thể – qua việc cầu nguyện chân thành, siêng năng lãnh nhận Bí tích Hòa Giải, chăm lo cho người nghèo, tha thứ cho người xúc phạm mình, và sống bác ái giữa đời. Khi chúng ta biết nhìn nhận tội lỗi mình, Chúa không xét đoán nhưng ôm lấy ta bằng lòng xót thương. Khi chúng ta biết yêu mến nhiều, thì dù quá khứ có đen tối thế nào, cũng sẽ được Chúa biến đổi thành ánh sáng.
Chúng ta cũng hãy cẩn trọng để không trở nên giống ông Simôn – giữ đạo theo hình thức, nhưng thiếu lòng biết ơn và yêu mến. Một đời sống đạo chỉ thuần túy giữ luật, nhưng không bừng cháy lửa mến, sẽ dễ trở thành vô cảm, khép kín và tự mãn. Chúa không cần một căn nhà đầy nghi lễ nhưng vắng bóng tình yêu. Người cần một con tim biết khóc, biết hôn chân Người, biết xức dầu thơm bằng tất cả lòng thành.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con nhận ra mình cũng như người phụ nữ tội lỗi ấy – yếu đuối, mỏng giòn, cần ơn tha thứ. Xin giúp chúng con yêu mến Chúa nhiều hơn mỗi ngày, để qua tình yêu ấy, chúng con được đổi mới, được sống lại trong ân sủng, và được sai đi để loan báo lòng thương xót vô biên của Chúa cho thế giới hôm nay. Xin cho Giáo Hội – từng người trong chúng con – biết mở rộng vòng tay đón nhận những người sa ngã, những tâm hồn lầm lạc, để nơi đây họ cũng có thể nghe được lời ngọt ngào của Chúa: “Tội của con đã được tha. Con hãy đi bình an.”
Lm. Anmai, CSsR
SUY NIỆM 2: TỘI CỦA CHỊ RẤT NHIỀU, NHƯNG ĐÃ ĐƯỢC THA, BẰNG CỚ LÀ CHỊ ĐÃ YÊU MẾN NHIỀU.
Những người có những tội trống, tội lỗi công khai thường bị đè bẹp dưới gánh nặng của mặc cảm tội lỗi. Trong sâu thẳm tâm hồn, họ muốn thoát ra, nhưng có quá nhiều rào cản làm họ cảm thấy mình bất lực. Rào cản của dư luận bàn tán, rào cản của bạn bè xa tránh, rồi rào cản của mặc cảm bản thân. Người phụ nữ trong Tin Mừng hôm nay ở trong hoàn cảnh như vậy, và chị đã được Đức Giêsu cứu vớt. Gặp Đức Giêsu, chị được giải thoát và được phục hồi nhân phẩm. Bây giờ thiên hạ nghĩ gì không quan trọng, điều quan trọng là chị đã được thứ tha, được giải thoát và tự do.
Tòa án của loài người thường cân lường tội trạng của tội nhân để tìm ra hình phạt cân xứng. Thiên Chúa thì không áp dụng cán cân như vậy với tội lỗi chúng ta. Vì chưng, Ngài có một trái tim vô cùng nhân hậu. Ngài yêu thương và tha thứ tất cả tội lỗi của chúng ta, chỉ cần ta yêu mến Ngài. Hôm nay Chúa Giêsu hoàn toàn tha thứ cho người phụ nữ tội lỗi nổi tiếng cấp thành phố vì chị yêu mến Chúa nhiều. Tình yêu của chị dành cho Chúa mạnh đến nỗi chị sẵn sàng làm tất cả dù phải “mất mặt” hay “mất của,” vì chị hiểu rằng chỉ có lòng sám hối ăn năn trở về với Chúa là nguồn bình an và hạnh phúc đích thực.
Chúng ta hãy mặc lấy tâm tình và thái độ cư xử như Đức Giêsu đối với những người tội lỗi, để cứu vớt và chữa lành. Hãy biết cảm thông với những yếu đuối của người tội lỗi chứ không vội kết án họ. Chúng ta hãy ý thức rằng “Giáo Hội là mái nhà của mọi người, nhất là những người đang sống trong một mớ ngổn ngang những vấn đề rắc rối trong tâm hồn.”
Xin Chúa Giêsu biến đổi chúng ta nên giống Chúa hơn; để chúng ta đem Tin Mừng tình yêu và tha thứ cho mọi người chung quanh chúng ta.
Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
SUY NIỆM 3:
Lời Chúa hôm nay cho thấy Chúa Giêsu tiếp xúc, hướng dẫn, chỉ dạy mỗi người một cách, thật khéo léo và đầy yêu thương. Chúng ta cùng quan sát hai người tiếp xúc với Chúa hôm nay xem họ thế nào, và Chúa đã dạy họ làm sao ?
-Trước tiên với ông Simon là người thuộc nhóm Pharisiêu, ông thuộc giai cấp lãnh đạo trí thức, một người danh giá trong xã hội Do Thái. Ông đã mời Chúa đến dùng bữa tại nhà mình. Xem bên ngoài ông có vẻ thiện cảm với Chúa Giêsu khi mời Chúa dùng bữa, nhưng theo cách diễn tả của thánh Luca, thì ông lại đang dò thử xem Chúa phản ứng thế nào, Chúa nói năng những gì, Chúa hành xử ra sao với người tội lỗi và người thu thuế. Ông đang thầm nghĩ và đánh giá không mấy tốt về Chúa theo kiểu đánh giá bề ngoài của chính ông.
-Một nhân vật thứ hai xuất hiện trong bữa ăn tại nhà ông Simon hôm nay, một vị khách không được mời mà đến, một người chỉ được biết đến với một tiểu sử là “một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành”, ngay cả đến tên chị người ta cũng không nhắc hoặc không muốn biết. Chị chẳng quan tâm người khác thế nào, chị chỉ biết trước mặt Chúa chị đang như thế nào mà thôi. Thánh Luca không thuật lại một lời nào của chị, mà chắc chị cũng chẳng nói được lời nào. Thánh sử chỉ nói rằng chị khóc, khóc đến nỗi nước mắt ướt đẫm chân Chúa, chị hôn chân Chúa, chị xức dầu thơm lên chân Ngài.
Những cử chỉ xã giao của chủ nhà đã không dành cho Chúa Giêsu giờ đây chị đã làm với tư cách của một người khốn cùng. Cái ôm hôn chúc bình an chào thăm gởi nhau khi khách đến nhà lẽ ra ông Simon phải trao cho Chúa, bây giờ chị thay bằng nụ hôn vào chân Chúa. Nước rửa chân lẽ ra ông Simon dành cho Chúa khi Chúa đến nhà ông chị đã thay bằng nước mắt mình.
Cả ông Simon và cả người phụ nữ tội lỗi, không ai quan tâm đến ai. Cả hai người đều biết rất rõ về mình. Cả hai người đang nhìn vào Chúa Giêsu bằng hai cái nhìn khác nhau. Ông Simon thì ra vẻ thách thức và soi mói. Chị phụ nữ thì tìm mong sự thông cảm và ơn tha thứ, vì chắc chị đã nghe nhiều về sự tha thứ của Chúa đã đem lại ơn chữa lành.
Người phụ nữ phạm tội lồ lộ, còn ông Simon phạm tội giả hình. Người phụ nữ nhận được lời tha tội rõ ràng, còn ông thì Chúa chỉ bỏ lửng: Ai được tha nhiều thì sẽ yêu mến nhiều, còn ai được tha ít thì yêu mến ít.
Người biệt phái trong bài Tin Mừng hôm nay nhìn người phụ nữ lau chân Chúa là tội nhân và mãi mãi là tội nhân. Đức Giêsu nhìn người phụ nữ này và thấy chị ta là một người phụ nữ tội lỗi có khả năng trở thành một vị thánh. Nhờ sự gặp gỡ với Đức Giêsu, người phụ nữ bắt đầu sống một đời sống mới tốt đẹp hơn. Và chị có thể hành trình trên con đường ấy xa hơn những người đã đoán xét chị vì với lòng khoan dung, Đức Giêsu đã thổi luồng gió mới vào cánh buồm đời chị .
Trong câu chuyện Phúc âm, người biệt phái nghĩ rằng ông là người công chính, xứng đáng ngồi cùng bàn với Đức Giêsu, còn người phụ nữ kia không xứng đáng đến trước mặt Ngài. Nhưng cuối cùng, Đức Giêsu đã chỉ cho thấy người phụ nữ với lòng ăn năn thống hối, nhận mình là tội lỗi, lại xứng đáng ngồi bàn tiệc với Chúa hơn là người biệt phái tự coi mình là người công chính. Đó cũng là điều chúng ta phải suy xét khi tham dự bàn tiệc Thánh Thể này.
Lm. Phaolô Phạm Công Phương
SUY NIỆM 4:
Có bao giờ chúng ta đặt vấn đề là, chúng ta đã yêu Chúa quá nhiều nên chúng ta được tha thứ; hay bởi vì chúng ta được tha thứ rồi nên chúng ta mới yêu không? Vậy thì yêu thương và tha thứ thì cái nào có trước? Vấn đề này tương tự như câu hỏi, quả trứng và con gà thì trứng có trước hay con gà có trước?
Đây có lẽ là vấn đề triết học nên nó có vẻ khá xa vời và xem ra không quan trọng cho đời sống của chúng ta cho lắm. Hay đúng hơn, yêu thương và tha thứ cái nào có trước không quan trọng vì Thiên Chúa vẫn luôn yêu thương và tha thứ chúng ta. Cho dù chúng ta có yêu Chúa hay không thì Người vẫn tỏ lòng thương xót cho chúng ta.
Thế nhưng vấn đề xảy ra khi mỗi người chúng ta đặt nó vào trong thái độ sống của mình. Đặc biệt là khi chúng ta yêu cầu Chúa phải tha thứ cho chúng ta vì chúng ta đã yêu Chúa trước. Chúng ta nghĩ rằng, mình xứng đáng lãnh nhận ơn tha thứ vì những gì mình đã thực hiện, đã yêu. Vậy thì phải chăng, chúng ta không yêu Chúa nữa nếu chúng ta không đón nhận được tha thứ?
Đến đây, có lẽ ai trong chúng ta cũng đang phân vân, cái gì mà trước trước sau sau, điều chi là xứng đáng với không xứng đáng? Tìm hiểu tổng quát về Tin Mừng Luca, chúng ta nhận ra một trong những điểm chính nếu không muốn nói là trung tâm điểm chính lòng hiếu khách – hospitality. Thế nên, Tin Mừng Luca được ví như là Tin Mừng của lòng hiếu khách và sự chào đón. Chính lòng hiếu khách hay sự chào đón cũng là một quy chuẩn để duyệt xét hay dán nhãn mỗi người là tốt hay xấu.
Ví như trong Tin Mừng hôm nay, người phụ nữ được dán nhãn là người có tiếng xấu trong thành một phần có lẽ vì đời sống của chị hay xem ra chị chưa thể hiện lòng hiếu khách hay sự chào đón. Trong khi đó, người biệt phát tên là Simon lại mang tiếng tốt vì đã mời cơm Chúa Giêsu. Chuyện dán nhãn xem ra bình thường cho đến khi người phụ nữ nghe biết về Chúa Giêsu. Dù mang tiếng xấu nhưng cô lại tỏ rõ sự hiếu khách và chào đón của mình một cách sâu sắc. Cô đứng đằng sau, rửa chân Chúa bằng nước mắt của mình, lấy tóc mình mà lau, và còn hôn chân Người không ngừng. Hơn nữa, chị không chỉ xức mà đổ dầu thơm lên chân Chúa.
Trong khi đó, ông biệt phái Simôn chẳng thể hiện một điều gì cụ thể để chào đón Chúa, mà ngược lại còn thầm nghĩ bụng mà phán xét Chúa. Lúc này, Chúa Giêsu đã dùng một câu chuyện đầy ý nghĩa về hai người mắc nợ và được tha để chỉnh đốn thái độ của Simon. Bởi lẽ, ông mang tiếng là người tốt, không vướng tội lỗi mà lại thiếu lòng hiếu khách hay sự chào đón. Rồi một cách gián tiếp, Chúa Giêsu đã tha thứ tội lỗi cho người phụ nữ và chúc chị đi bình an vì đức tin của chị. Còn ông biệt phái Simôn đã không được tha thứ mà cách nào đó còn bất an nữa.
Vậy còn mỗi người anh chị em chúng ta thì sao? Có lẽ ai trong chúng ta cũng luôn tỏ rõ lòng hiếu khách và sự chào đón của mình. Bởi vì, chúng ta đã được yêu bằng một tình yêu nhưng không. Thế nhưng, lắm lúc chúng ta lại chẳng khác gì người biệt phái Simôn. Chúng ta tưởng rằng mình là đạo gốc, đạo dòng mà quên mất tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta. Tệ hơn nữa, chúng ta còn thầm trách Chúa vì những gì Chúa đã thương ban cho muôn người hay những gì đang diễn ra trái ý chúng ta. Lắm lúc, thái độ sống của chúng ta còn không bằng những anh chị em tân tòng hay vừa mới được lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy.
Có lẽ tốt hơn, chúng ta hãy nhận ra sự yếu đuối nhận ra ‘tiếng xấu’ của mình như người phụ nữ kia. Chúng ta luôn đến với Chúa và thể hiện tình yêu của mình qua chính những người anh chị em chung quanh chúng ta, kể cả những người xem chúng ta là người xấu.
Nguyện ước sao chúng ta luôn cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa qua sự tha thứ của Người và luôn biết thể sự sự hiếu khách và chào đón của mình, kể cả những người mang tiếng xấu. Amen!
Tslm. Giuse Đaminh Nguyễn Ngọc Tân, C.P.
SUY NIỆM 5: ĐẰNG SAU LỚP VỎ
“Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều.”
Kính thưa cộng đoàn,
Chúng ta vẫn thường nghe câu: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.”, nước sơn bên ngoài dù tốt hay đẹp đến đâu cũng không bằng gỗ tốt. Gỗ tốt sẽ bền theo năm tháng. Gỗ xấu được một thời gian sẽ mối mọt. Do đó, có câu nói ‘Nhìn vậy mà không phải vậy.’ Trong bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giê-su cũng dạy chúng ta đừng đánh giá người khác qua vè bên ngoài. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Chúa Giê-su dùng bữa. Bỗng có một người phụ nữ nổi tiếng trong thành vào. Chị đứng sau Chúa Giê-su và khóc. Nước mắt chảy ướt chân Người. Chị lấy tóc lau, hôn chân và xức dầu thơm chân Chúa Giê-su. Trước cảnh tượng đó, ông Pha-ri-sêu đánh giá không tốt về Chúa Giê-su. Chúa Giê-su biết và Người dạy ông bài học về giá trị đích thực của việc làm. Ông mời Chúa Giê-su đến dự tiệc. Vậy mà ông không đón tiếp Người như một thượng khách. Ông không lấy nước thanh tẩy Người, không hôn chào theo tục lệ người Do-thái, không đổ dầu thơm trên đầu. Như thế, ông chỉ quan tâm đến bên ngoài, mà chưa thực sự tiếp đón cách chu đáo. Còn người phụ nữ đã dùng tất cả những gì có để đón tiếp Chúa Giê-su. Chị dùng nước mắt, tóc, dầu thơm thượng hạng để rửa chân Chúa Giê-su. Chị đã lột bỏ lớp vỏ bên ngoài, như: tội lỗi, phẩm hạnh người phụ nữ, rào cản xã hội… để đến với Chúa Giê-su. Chị mong muốn được tha thứ và yêu thương. Chúa Giê-su đã tha thứ, bởi chị yêu mến bằng hành động. Người nói với chị: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an.”
Vỏ bọc bên ngoài nhiều lần cản trở
chúng ta đến với Thiên Chúa và với anh chị em. Chúa luôn chờ đợi con người đến
kín múc lòng thương xót của Ngài. Thiên Chúa ban nhiều phương thế khác nhau để
ban ơn tha thứ và yêu thương. Vậy mà, nhiều người mặc cảm, không tin vào tình
yêu của Thiên Chúa. Họ từ chối hết lần này đến lần khác. Họ việc cớ này hay cớ
khác để không đến với Ngài. Bên cạnh đó, nhiều người cũng không đến với anh chị
em. Có nhiều lý do được đưa ra. Nhưng họ không nhớ đến điều răn ‘Yêu người
như chính mình’. Họ không nhớ đến tình yêu Thiên Chúa đã ban. Do đó, họ
cũng không biết yêu thương anh chị em. Vì thế, mỗi người loại bỏ lớp vỏ để hạ
mình trước Thiên Chúa và mở lòng với anh chị em.
Một đêm nọ trong lúc bị cúp điện, một người đàn ông tìm được một cây đèn cũ đốt
bằng mỡ từ trên tầng gác để đồ cũ. Tình trạng của đèn thật thảm hại, bóng đèn
nứt và đen thui. Dù sao, ông cũng đốt lên và nó tỏa ra ánh sáng yếu
ớt. Đã vậy, bấc đèn bốc khói toả ra một mùi khét lẹt.Thật là quá mức đối với
một người thích mọi vật hoàn hảo như ông: “Cái đèn này thật vô dụng nên vứt nó
đi”, ông nói với vợ ông. Nói xong ông tắt đèn dầu, lấy nến ra đốt.
Ba tuần sau, lại cúp điện. Lần này, vợ ông đem lại ánh sáng. Bà lấy ra một cái đèn dầu đẹp, đốt lên. Một ánh sáng màu hồng toả ra làm cả nhà thích thú. Ông chồng nói:
- Cái đèn này thật tuyệt. Bà mua nó ở đâu?
Bà đáp:
- Đó là cái đèn mà ông muốn vứt đi đấy!
Sau khi đến thật gần để xem xét, ông nói:
- Chắc tốn khá nhiều tiền để tân trang nó như thế này?
Bà đáp:
- Thật ra chẳng tốn gì mấy. Tôi chỉ mua một cái bấc mới và một cái bóng. Nhưng tôi phải bỏ nhiều thời gian và công sức để lau chùi và đánh bóng nó. Tôi đã nhận thấy dưới lớp bụi bẩn là một cái đèn đẹp. Và ông không thấy rằng tôi có lý sao?
Ông đáp:
- Tôi hoàn toàn đồng ý với bà.
Lạy Chúa, xin cho con đừng lấy những vỏ bọc giả tạo để trốn tránh những thiếu sót con đã phạm. A-men
Jos. Nguyễn
