THỨ NĂM TUẦN XXII THƯỜNG NIÊN NĂM A

Lc 5,1-11

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Luca

Một hôm, Đức Giêsu đang đứng ở bờ hồ Ghennêxarét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa. Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới.

3 Đức Giêsu xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simôn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút.

Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông. Giảng xong, Người bảo ông Simôn: “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.”

Ông Simôn đáp: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.”

Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.

Thấy vậy, ông Simôn Phêrô sấp mặt dưới chân Đức Giêsu và nói: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!”

Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simôn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc.

10 Cả hai người con ông Dêbêđê, là Giacôbê và Gioan, bạn chài với ông Simôn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giêsu bảo ông Simôn: “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.”

11 Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.

 

SUY NIỆM 1: TỪ BỎ MỌI SỰ MÀ THEO CHÚA

Sứ điệp: Trong đời sống đức tin, Thiên Chúa thường đòi ta thực hiện những việc làm có vẻ kỳ dị và vô lý. Nhưng nếu làm theo Thánh Ý Chúa, chắc chắn ta sẽ đạt được nhiều kết quả thật bất ngờ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, con xác tín rằng tất cả mọi nỗ lực, cố gắng của con đều trở thành vô ích nếu không có ơn Chúa phù trợ. Chúa đã trở thành điểm tựa vững chắc cho đời sống con.

Nhưng Chúa thường đòi con làm những việc có vẻ kỳ dị vô lý, như các tông đồ lại ra khơi đánh cá khi không bắt được con nào suốt một đêm vất vả. Chúa muốn con tin vào Chúa, chứ không tin vào những suy luận của riêng con.

Đối với con hôm nay, việc có vẻ kỳ dị và vô lý là sống hy sinh giữa thế giới đang lao mình vào hưởng thụ sung sướng, hoặc chấp nhận bị thiệt thòi giữa một xã hội mà ai cũng lo thu quén cho chính mình. Việc có vẻ kỳ dị và vô lý là tự chủ khước từ những đam mê cờ bạc, để dùng tiền của và thời giờ mà phục vụ lợi ích gia đình và xã hội. Việc có vẻ kỳ dị và vô lý là đi đến với bạn bè lối xóm để thăm viếng, nối lại tình thân ái yêu thương.

Lạy Chúa, khi thực hiện những công việc ấy, con cảm thấy e ngại và do dự. Nhưng con muốn cương quyết như thánh Phêrô: “Vì vâng lời Thầy, con xin thả lưới”.

Lạy Chúa, con cũng muốn thực hiện điều ấy trong các giờ kinh lễ hằng ngày. Ước gì những giờ kinh lễ ấy không trở thành những việc “cực nhọc suốt đêm mà không được gì”. Trái lại nhờ thánh lễ, xin Chúa giúp con sáng suốt nhận ra và thực hiện Ý Chúa trong mọi hoàn cảnh, để có thể đạt được những thành quả quá lòng ước mong. Amen.

Ghi nhớ: “Các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người”.

TGM Giuse Nguyễn Năng

 

SUY NIỆM 2: CÁC ÔNG ĐÃ TỪ BỎ MỌI SỰ MÀ ĐI THEO NGƯỜI

Trước lúc xẩy ra phép lạ mẻ cá lạ lùng mà Chúa đã làm, chúng ta thấy:

- Các tông đồ mà cụ thể là thánh Phêrô, thánh Giacôbê, thánh Gioan là những con người hành nghề đánh bắt cá. Cuộc sống của các ngài bình thường như những bạn chài lưới khác. Tối đưa thuyền ra biển đánh cá. Sáng sớm cho thuyền cập bến, thu hoạch cá, bán những con cá bắt được để có tiền sinh sống, rồi giặt lưới. Cuộc sống của các ngài quanh đi quẩn lại chỉ có biển hồ và gia đình mà thôi.

- Đặc biệt hôm nay có Chúa ở biển hồ chỗ các ngài cập bến từ sáng sớm. Chúa xuống thuyền của thánh Phêrô và nhờ ngài đưa ra khỏi bờ một chút để Chúa rao giảng Tin Mừng. Giảng xong Chúa nói thánh Phê rô đẩy thuyền ra chỗ nước sau để đánh cá. Thánh Phêrô đã thưa với Chúa: “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết, nhưng vì lời Thầy, son sẽ thả lưới” (Lc 5, 5). Lời thưa lại của thánh Phêrô có nghĩa là ngài là người có kinh nghiệm chài lưới mà đánh cá suốt đêm chẳng được con cá nào, ngài đã thất bại, còn Chúa đâu có biết gì nghề đánh cá, nhưng vâng lời Chúa, ngài sẽ thực hiện.

Sau khi phép lạ mẻ cá Chúa làm, chúng ta nhận thấy:

- Thánh Phêrô sụp lạy dưới chân Chúa và thứ Chúa rằng: “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi” (Lc 5, 8). Trước quyền uy cao cả của Chúa, không có gì mà Chúa không làm được (Lc 1, 37), thánh Phêrô nhận thấy suy nghĩ của ngài về Chúa trước đó là không đúng, hiểu sai về Chúa, ngài thấy mình tội lỗi, ngài xin Chúa tránh xa ngài.

- Chúa không tránh xa thánh Phêrô và các tông đồ mà Chúa còn gần gũi các ngài, yêu thương các ngài vì Chúa thấy các ngài cần có Chúa bên cạnh để Chúa nâng đỡ, phù giúp các ngài trong cuộc hành trình theo Chúa. Chúa nói với thánh Phêrô: “Đừng sợ hãi: Từ đây con sẽ là người chinh phục người ta” (Lc 5, 10). Chúa đã trấn an thánh Phêrô và các tông đồ. Chúa tăng thêm nghị lực cho các ngài để làm công việc chinh phục người ta sau này.

- Nhờ nghị lực của Chúa ban để rồi sau đó các ngài thay đổi hoàn toàn: “Bây giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người” (Lc 5, 11), các tông đồ lúc này bước đi theo sự hướng dẫn của Chúa, tin tưởng phó thác ở Chúa để Chúa lo liệu cho các ngài. Dù rằng việc chinh phục người ta khó vô cùng so với chài lưới cá.

Lạy Chúa, điều quan trọng nhất mà chúng con học được qua bài Tin Mừng hôm nay là sự vâng phục. Một khi chúng con chưa vâng phục Chúa thì chúng con cũng giống thánh Phêrô hay hỏi Chúa: Tại sao Chúa để chúng con đau khổ, bệnh tật, thất bại … Nhưng một khi chúng con vâng lời Chúa tuyệt đối, chúng con không thắc mắc với Chúa nữa mà đón nhận tất cả những thử thách đó, xem như là thánh ý Chúa để rồi tin tưởng, cậy trông, phó thác cuộc sống cho Chúa, để Chúa chăm lo cho chúng con. Amen.

Lm. Micae Võ Thành Nhân

 

SUY NIỆM 3: TUYỂN CHỌN MÔN ĐỆ 

Theo lẽ thường, để tuyển dụng một ai đó vào một công ty, tổ chức, người ta thường dựa vào các tiêu chuẩn như tài năng, bằng cấp hay kinh nghiệm làm việc. Đức Giêsu không theo lẽ thường ấy. Ngài tuyển chọn các môn đệ theo tiêu chuẩn riêng của Ngài.

Người ta vẫn thường nói: “Thầy nào, trò nấy”. Trong khi, Đức Giêsu đang là một nhân vật nổi bật trong dân, một bậc thầy với những giáo huấn đầy khôn ngoan, thế mà, bốn người môn đệ đầu tiên lại chỉ xuất thân là dân chài lưới. Họ chẳng phải người trí thức cũng không phải là những người có tiếng tăm ở trong dân. Xem ra, xuất phát điểm của trò không mấy tương xứng với vị thế của Thầy. Hơn thế nữa, họ còn là những kẻ tội lỗi (x. Lc 5,8). Điều đó lại càng là khoảng cách lớn đối với Đức Giêsu, Đấng Thánh của Thiên Chúa. Thế nhưng, Đức Giêsu đã kêu gọi và tuyển chọn họ. Ngài không nhìn đến xuất thân, những hạn chế hay yếu đuối của họ. Ngài đã tuyển chọn họ vì tình thương.

Quả vậy, được Thiên Chúa tuyển chọn là niềm hạnh phúc lớn lao của các môn đệ, trong khi các ông chẳng là gì. Do đó, người môn đệ cần mang lấy tâm tình tạ ơn vì ơn kêu gọi nhưng không của Thiên Chúa và biết sống khiêm nhường. Nhờ

đó, người môn đệ nhận ra quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa, khám phá ra con người bất xứng và tội lỗi của mình, đồng thời cảm nếm hồng ân được tuyển chọn. Bên cạnh đó, được Thiên Chúa tuyển chọn cũng đồng nghĩa với việc nhận lãnh sứ vụ được trao phó, “đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta” (x. Lc 5,10). Thế nên, người môn đệ còn phải có thái độ dứt khoát từ bỏ mọi sự để bước theo Đức Giêsu và can đảm thực thi sứ vụ. Đó là thái độ đáp trả cần thiết của người môn đệ, những người đã được tuyển chọn vì tình yêu.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết sống khiêm nhường để lắng nghe tiếng gọi của Ngài; xin cho chúng con biết từ bỏ những ích kỉ và tội lỗi để được sống xứng đáng hơn với ơn kêu gọi của Ngài. Amen.

Tu sĩ Micae Trần Văn Cường, SVD

 

SUY NIỆM 4: SỰ HIỆN DIỆN VÀ TÁC ĐỘNG CỦA CHÚA

Ý nghĩa của mẻ cá và ơn gọi của các môn đệ đầu tiên được Luca ghi lại trong Tin Mừng hôm nay sẽ được sáng tỏ, nếu chúng ta nắm bắt được quan niệm của người Do thái về biểu tượng của nước, nhất là của biển cả. Người Do thái tin rằng biển cả là nơi cư ngụ của Satan và những lực lượng chống đối Thiên Chúa. Trong niềm mong đợi chung, người Do thái tin rằng chỉ có Ðấng Cứu Thế được Thiên Chúa sai đến mới có đủ uy quyền để chế ngự biển cả và giải thoát tất cả những ai đang bị chôn vùi trong đó.

Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ thấy được quyền năng giải thoát của Ngài khi thực hiện mẻ cá lạ lùng trước mặt các ông. Chiếc lưới được thả vào lòng biển khơi để vớt cá lên, đó là hình ảnh của công cuộc cứu thoát mà Ngài đang thực hiện. Ngài đến là để lôi kéo con người khỏi vực sâu của tội lỗi và sự dữ. Chính trong ý nghĩa ấy, Chúa Giêsu dùng kiểu nói "đánh lưới người" mà Ngài sẽ trao phó cho các môn đệ và Giáo Hội mà Ngài sẽ thiết lập; trở thành ngư phủ đánh lưới người có nghĩa là tham dự vào công trình cứu rỗi của Chúa Giêsu.

Qua mẻ cá lạ lùng, Chúa Giêsu muốn chứng tỏ cho các môn đệ thấy rằng tự sức họ, họ không thể làm được gì. Thánh Phêrô đã ý thức được điều đó: "Chúng con đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả". Thánh Phêrô không chỉ nói lên cái giới hạn bất toàn của con người, mà còn nhận ra thân phận tội lỗi yếu hèn của mình: "Lạy Thầy, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi". Ý thức về thân phận ấy và sống cho đến cùng thân phận ấy là cả một cuộc chiến đấu cam go. Hơn ai hết, thánh Phêrô đã cảm nghiệm được sự yếu đuối mỏng giòn của con người khi chối Thầy; cả cuộc đời ngư phủ đánh lưới người của Phêrô chỉ trở thành hữu hiệu với ý thức ấy. Càng thấy mình yếu hèn, con người càng sống gắn bó với Chúa; càng thấy mình vô dụng, con người càng trở nên hữu hiệu trong quyền năng của Chúa. Ra đi tản mát khắp nơi để trở thành ngư phủ đánh lưới người, tất cả các môn đệ đều nhớ lại bài học của mẻ cá lạ ấy và tâm niệm lời Chúa Giêsu: "Không có Thầy, các con không làm được gì".

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tin tưởng nhìn vào tác động của Chúa qua Giáo Hội. Ngài vẫn hiện diện trong con thuyền Giáo Hội, và ngoài mọi suy nghĩ, tính toán của chúng ta, Ngài vẫn tiếp tục thực hiện những điều cả thể, ngay cả những lúc Giáo Hội tưởng mình bị bó tay không làm được gì. Lời nhắn nhủ của Ðức Hồng Y Etchegaray đáng cho chúng ta suy nghĩ: Người ta dễ chú ý đến tiếng động của cây rừng ngã đổ, mà lại quên đi âm thanh nhỏ bé của những mầm non đang mọc lên.

Nguyện xin Chúa củng cố chúng ta trong niềm tin vững vào sự hiện diện và tác động của Chúa trong Giáo Hội. Xin Ngài ban cho chúng ta đôi mắt tinh tường bén nhạy để nhận ra biết bao điều cả thể Ngài đang thực hiện trong những biến cố âm thầm, mất mát, thua thiệt của Giáo Hội.

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 5: “HÃY THEO THẦY”

Lời Chúa hôm nay thuật lại cho chúng ta thấy việc Đức Giêsu gọi và chọn bốn môn đệ đầu tiên. Ngài gọi các ông không phải các ông xứng đáng. Cũng không phải các ông thuộc thành phần vai vế trong xã hội. Lại càng không phải là người tài giỏi...

Nhưng khi gọi các ông, Đức Giêsu chú trọng đến sự giản dị, bình thường, đơn sơ, chất phát và biết phó thác nơi các ông. Ngài gọi các ông từ trong công việc đời thường của họ, bởi Đức Giêsu nhận ra “chất tố” môn đệ nơi sâu thẳm tâm hồn các ông.

Thật vậy, sự quảng đại là yếu tố đầu tiên mà chúng ta có thể nhận thấy nơi Phêrô trong quá trình đáp trả lời mời gọi đầy yêu thương của Đức Giêsu. Phêrô đã quảng đại cho Đức Giêsu mượn thuyền của mình. Ông cũng không ngại khó khi sẵn sàng trèo thuyền cho Đức Giêsu giảng dạy dân chúng.

Tiếp theo là sự vâng lời. Đã vất vả suốt đêm mà chẳng bắt được gì! Ấy thế mà, khi được lệnh của Đức Giêsu, các ông sẵn sàng thi hành. Nếu không có sự tùng phục, hẳn không ai lại đi làm chuyện ngược đời như vậy, bởi lẽ ngư dân chuyên nghiệp, hẳn họ biết giờ ấy và chỗ nước đó không thể có cá vào lúc này...!!!

Thứ ba, phải mang trong mình tâm tình khiêm tốn. Khi nhận ra mình yếu đuối và tội lỗi, Phêrô đã phục lạy Đức Giêsu. Khiêm tốn là điều kiện rất quan trọng để trở thành môn đệ. Nếu không khiêm tốn, hẳn chúng ta không có nguồn năng lượng từ Chúa để đủ nghị lực thi hành sứ vụ. Khiêm tốn là thái độ của người thuộc về Đức Giêsu như Ngài thuộc về Thiên Chúa.

Cuối cùng, khi đã cảm nghiệm được tình thương của Chúa, các ông sẵn sàng đón nhận và lên đường.

Thật vậy, chính nhờ những đặc điểm đó, mà Đức Giêsu đã chọn Phêrô và các môn đệ khác.

Lần giở lại trong tâm tưởng, lịch sử ơn gọi của chúng ta, dù đi tu hay ơn gọi gia đình, chúng ta đều được Thiên Chúa kêu gọi: “Hãy theo Thầy”.

Theo Thầy để đáp lại lời mời gọi làm tông đồ, yêu thương và phục vụ.

Theo Thầy để phản ánh tình yêu của Thầy cho mọi người.

Theo Thầy để trở thành chứng nhân cho Thầy.

Tuy nhiên, trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta giả điếc làm ngơ trước tiếng gọi của Chúa như:

Đang sống một cuộc sống dễ dãi, hẳn không muốn đi vào con đường của thiếu thốn. Đang sống trong sự an nhàn thư thái, yên thân, hẳn không muốn ra “chỗ nước sâu” là những thử thách, nguy hiểm để tác nghiệp... Hay đang sống trong quyền lực, không dại gì lại trở nên người hiền lành, khiêm tốn... Và, không dại gì lại phải lên đường để đến nơi chẳng muốn...!

Tất cả những lý do trên, khiến hồn tông đồ của chúng ta bị héo úa tàn phai, và rất khác với các môn đệ khi xưa, bởi chúng ta vẫn còn ích kỷ theo kiểu được - thua.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy phó thác mọi sự trong tay Chúa, luôn tin tưởng cậy trông nơi Ngài. Nếu có đức tin, chúng ta sẽ được Chúa ân thưởng hậu hĩnh, hơn cả sự tưởng tượng của chúng ta. Mẻ cá lớn đã chứng minh cho chúng ta điều đó.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết vâng theo Lời Chúa, biết dựa vào Lời Chúa và thực thi Lời Ngài trong cuộc sống. Amen.

Ngọc Biển SSP