THỨ NĂM TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN NĂM A
Mt 24,42-51
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu
42 “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến. 43 Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông đã thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. 44 Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.
45 “Vậy thì ai là người đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà ông chủ đã đặt lên coi sóc gia nhân, để cấp phát lương thực cho họ đúng giờ đúng lúc? 46 Phúc cho đầy tớ ấy nếu chủ về mà thấy anh ta đang làm như vậy.47 Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình.
48 Nhưng nếu tên đầy tớ xấu xa ấy nghĩ bụng: “Còn lâu chủ ta mới về”, 49 thế rồi hắn bắt đầu đánh đập các đồng bạn, và chè chén với những bọn say sưa, 50 chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không chờ, vào giờ hắn không biết, 51 và ông sẽ loại hắn ra, bắt chung số phận với những tên giả hình: ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”
SUY NIỆM 1: THỜI CÁNH CHUNG
* Đặt trong sơ đồ chung của Mt:
Hai chương 24-25 (Từ hôm nay đến Thứ Bảy) là bài giảng về thời cánh chung. Ý chính của bài giảng này là ngày tận thế và việc Đức Kitô quang lâm. Ý tưởng đi liền với ý tưởng trên là những biến cố vô cùng hệ trọng này buộc người ta phải chọn lựa dứt khoát hoặc đón nhận hoặc từ chối Đức Kitô. Nhưng không phải chờ tới lúc đó mới chọn, mà phải chọn ngay từ bây giờ. Do đó những biến cố ấy và sự chọn lựa ấy có ảnh hưởng tới cách sống hằng ngày trong hiện tại.
A. Hạt giống...
Hai dụ ngôn về tên trộm và người quản gia:
- Dụ ngôn tên trộm: vì không ai biết giờ nào trộm sẽ đến, do đó lúc nào cũng phải đề cao cảnh giác.
- Dụ ngôn quản gia: người quản gia trung tín làm việc theo tinh thần trách nhiệm, lúc nào cũng chu toàn những việc được giao, chứ không phải lúc có mặt chủ thì làm tốt còn khi vắng mặt chủ thì bê tha.
B.... nẩy mầm.
1. Áp dụng bài học của dụ ngôn tên trộm: ta biết luôn đề cao cảnh giác để bảo vệ tài sản vật chất, sao không làm như thế đối với tài sản thiêng liêng vốn quý giá hơn nhiều.
2. Ta cũng có thể áp dụng bài học của dụ ngôn người quản gia trong hai bình diện:
- Đối với bề trên: cách tôi làm bổn phận khi có mặt và khi không có mặt bề trên có khác nhau không?
- Đối với Chúa: phải chăng khi gặp nguy hiểm, khi đau yếu, khi đụng chuyện khó khăn… tôi mới cư xử đàng hoàng với Chúa?
3. Trách nhiệm: “Con người là tạo vật duy nhất gánh lấy trách nhiệm đối với chính bản thân, đối với tha nhân, đối với thiên nhiên và trước mặt Thiên Chúa” (Chờ đợi Chúa)
4. Một ngôi trường bị nổ. Cả trăm học sinh và giáo viên thiệt mạng. Nhiều gia đình chết 2 hay 3 em. Chính quyền địa phương bí mật sai người đến điều tra nguyên nhân vụ nổ. Trong một cuộc dò hỏi, vợ một công nhân xây dựng ngôi trường đó nói: trước khi thảm kịch xảy ra, chồng bà đã biết là việc xây đường ống dẫn khí đốt ở đó có vấn đề.
- Cái gì? Chồng bà biết rõ việc đặt đường ống dẫn khí có vấn đề?
- Đúng vậy.
- Thế chồng bà có báo cho ai biết việc đó không?
- Không.
- Vậy chồng bà phải chịu trách nhiệm về sự cố đó, chồng bà cũng là một tội phạm. (Góp nhặt)
5. Một người dân thuộc một bộ lạc miền núi được đưa đi thăm một đô thị. Ngay đêm đầu tiên ông đã giật mình thức giấc vì tiếng trống vang cùng khắp đô thị. Người ta cho anh biết đó là tiếng trống báo động về một cuộc hoả hoạn vừa xảy ra tại một khu phố. Chẳng bao lâu cuộc hoả hoạn được dập tắt. Trở về làng, ông đã báo cáo với các chức sắc trong làng như sau: người thành thị có một hệ thống chữa cháy rất kỳ diệu: khi có hoả hoạn, người ta chỉ cần đánh trống là ngọn lửa được dập tắt ngay tức khắc. Nghe thế, các chức sắc liền sai người đi mua đủ loại trống phát cho dân làng. Không bao lâu sau đó, hoả hoạn xảy đến trong làng, mọi người đều đem trống ra khua inh ỏi vì tin chắc tiếng trống sẽ xua đuổi được thần lửa. Thế nhưng ngọn lửa vô tình cứ thiêu rụi từ căn nhà này đến căn nhà khác trước cái nhìn ngỡ ngàng thất vọng của mọi người.
Tình cờ ghé thăm bộ lạc và được nghe kể lại, một người dân thành thị giải thích: Các người tưởng tiếng trống có thể dập tắt ngọn lửa ư? Không phải thế. Người ta đánh trống để đánh thức dân chúng và kêu gọi họ tích cực tham gia chữa cháy chứ không phải ngồi đó mà chờ ngọn lửa tắt đâu.
Trong Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói đến sự tỉnh thức. Nhưng tỉnh thức không có nghĩa là ngồi đó khoanh tay mà chờ đợi. ("Mỗi ngày một tin vui")
Lm Carôlô Hồ Bạc Xái
SUY NIỆM 2: CÁC CON HÃY SẴN SÀNG
Khi những người có chức, có quyền, có danh vọng, có địa vị gọi điện thoại hẹn giờ để đến thăm chúng ta, chắc chắn chúng ta rất vui mừng và chuẩn bị chu đáo vô cùng để chúng ta đón tiếp họ. Điều này giống như cha ông chúng ta thường nói cách ví von “Rồng đến nhà tôm”. Chúng ta chuẩn bị đàng hoàng để tiếp đón họ là do họ có quyền cao chức trọng, đồng thời nó còn thể hiện sự hiếu khách, tử tế, tôn trọng khách của chúng ta.
Chúa là một vị thượng khách quá đặc biệt và cao quý của của chúng ta. Chúa là Đấng sang trọng vô cùng, Chúa sẽ đến thăm chúng ta. Và riêng bản thân chúng ta, chúng ta hằng theo đuổi, hằng ước mơ chúng ta sẽ được gặp Chúa sau này. Đây là một vinh dự thật lớn lao cho chúng ta. Thế nhưng, có một điều lạ lùng là Chúa không báo trước chính xác ngày giờ Chúa đến thăm chúng ta. Do vậy mà Chúa luôn dặn dò, nhắc nhở chúng ta là hãy sẵn sàng, hãy tỉnh thức: “Các con hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào Chúa các con sẽ đến” (Mt 24, 42).
Khi Chúa nói chúng ta hãy tỉnh thức, là vì Chúa không muốn chúng ta sống vô tư, sống dửng dưng, hoặc là sống quá nuông chiều đam mê xác thịt, chơi bời, sa đoại, chè chén với lũ say sưa, đánh đập tớ trai tớ gái (Mt 24, 49), mà phải sống trong tinh thần sẵn sàng chờ đợi. Một trong những việc mà chúng ta làm để chờ Chúa đến là chúng ta hãy làm việc thiện, bác ái, chia sẻ cơm áo gạo tiền cho anh chị em của chúng ta trong cuộc sống này: “Vậy các con nghĩ ai là đầy tớ trung tín và khôn ngoan mà chủ đặt lên coi sóc gia nhân, để cứ giờ mà phân phát lương thực cho họ? Phúc cho đầy tớ ấy khi chủ nó đến thấy nó đang làm như vậy. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ đặt người ấy lên coi sóc tất cả gia sản ông” (Mt 24, 45 – 47). Thế nhưng để làm được đều chờ đợi Chúa đến này, tất nhiên tự sức chúng ta không thể làm được nếu không có ơn Chúa đỡ nâng, giúp sức. Do vậy mà chúng ta phải yêu mến Chúa trước, lo giữ đạo Chúa trước, lo tìm kiếm nước Chúa trước rồi mọi sự khác Chúa sẽ ban thêm cho chúng ta (Mt 6, 33). Hạnh phúc nhất trong cuộc đời chúng ta không gì có thể đánh đổi, không gì có thể thay thế được là chúng ta làm theo lời Chúa dạy hôm nay, là tỉnh thức sẵn sàng chờ đợi Chúa đến thăm và chúng ta gặp được Chúa, Đấng mà chúng ta hằng thiết tha ước ao, thiết tha đợi trông, thiết tha mong chờ.
Còn ngược lại, nếu chúng ta biết lúc chúng ta không ngờ thì Chúa đến, nhưng chờ Chúa có vẻ hơi lâu cho nên chúng ta chân chùng gối mỏi, lơ là, buông thả, sống không ra gì với Chúa và với anh chị em của chúng ta, khi Chúa đến, chúng ta sẽ bị Chúa khiển trách nặng lời và còn bỏ rơi chúng ta: “Chủ đầy tớ trở về, vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết, ông sẽ xé xác nó ra và cho nó chung số phận với những kẻ giả hình, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiền răng” (Mt 24, 50 – 51).
Lạy Chúa, hằng ngày chúng con chúc tụng, ngợi khen, tôn vinh, thờ phượng Chúa bằng cả con người chúng con. Đây là hình thức chúng con tỉnh thức, sẵn sàng chờ đợi Chúa đến. Bên cạnh đó chúng con còn sống yêu thương anh chị em chúng con khi chúng con biết chia sẻ, biết cho đi, biết giúp anh chị em chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con và ban cho chúng con được gặp Chúa khi Chúa đến thăm viếng chúng con trong giờ sau cùng của mỗi người chúng con. Amen.
Lm. Micae Võ Thành Nhân
SUY NIỆM 3: TỈNH THỨC CHỜ NGÀY CHÚA ĐẾN
Chúa Giê-su đã đến trần gian để mở cửa Nước Trời cho con người. Ngài là con đường để dẫn đưa con người bước vào trong vinh quang và hạnh phúc viên mãn trên Thiên Quốc. Nước Trời đã xuất hiện ở thế gian này nhưng sự hiện diện của nó chưa trọn vẹn. Vẫn còn cỏ lùng xen lẫn lúa tốt trong cánh đồng của Chúa và người tín hữu được mời gọi hãy vượt qua những cám dỗ, thử thách cho đến ngày Chúa Giê-su Ki-tô trở lại trong vinh quang. Tuy nhiên, chúng ta không biết được giờ phút nào Chúa sẽ đến. Vì thế, một sự tỉnh thức và thái độ sẵn sàng để chờ đợi Ngài luôn là điều cần thiết. Chính Chúa Giê-su đã nhắc nhở chúng ta về điều này trong bài Phúc Âm hôm nay.
Tỉnh thức giúp chúng ta sống một đời sống tốt lành, thánh thiện, noi gương người Thầy chí thánh. Tỉnh thức làm cho chúng ta nhận ra ý Chúa qua Lời Chúa hay trong từng biến cố cuộc đời và giúp chúng ta sống theo thánh ý Ngài. Là người tín hữu, chúng ta không thể sống theo những ý muốn của con người xác thịt, nhưng là sống sao cho xứng với danh hiệu Ki-tô hữu mà chúng ta lãnh nhận qua bí tích Rửa tội. Cuộc sống trần gian luôn đầy những thú vui, lôi cuốn và chúng rất hấp dẫn đối với chúng ta. Tiền bạc, danh lợi, lạc thú… luôn làm cho chúng ta cảm thấy thích và nếu chúng ta không cảnh tỉnh, chúng ta dễ coi chúng là những kho tàng quý giá và sẵn sàng đặt mọi tâm trí của chúng ta vào đó. Như thế, chúng ta được mời gọi hãy tỉnh thức và cố gắng tìm ra đâu là kho tàng thực sự cho cuộc đời mình trong hành trình dương thế nhiều gian nan và chông gai.
Xin Chúa luôn ở bên và nâng đỡ cho chúng ta. Amen.
Lm. Gio-an Trần Văn Viện
SUY NIỆM 4: NGƯỜI QUẢN LÝ TRUNG TÍN
Bài Tin Mừng hôm nay gồm có hai phần: Phần thứ nhất là lệnh truyền của Chúa là hãy sống tỉnh thức; và phần thứ hai là câu chuyện dụ ngôn Chúa Giêsu muốn nói về người quản lý trung tín, để chỉ cho chúng ta phải biết sống tỉnh thức như thế nào.
Sống tỉnh thức, chờ mong Chúa đến không có nghĩa là án binh bất động, không làm gì cả, chỉ ngồi yên mà chờ. Ðây là một thái độ tỉnh thức thụ động không được Chúa Giêsu khuyến khích qua dụ ngôn người quản lý trung tín. Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta một thái độ tỉnh thức tích cực, luôn sinh động, thực hiện công việc Chúa muốn chúng ta thực hiện với hết khả năng của mình. Chúng ta biết rằng tất cả những gì Chúa ban cho ta là bảo chứng cho sự tốt lành và tình thương của Ngài, đồng thời cũng là lời nhắc nhở chúng ta nhớ đến Chúa và gắn bó với Ngài. Ðó cũng là phương tiện để chúng ta tự hoàn thiện bản thân và đạt được cùng đích cuối cùng là Nước Trời. Hơn nữa, những gì Chúa ban cho chúng ta không chỉ nhằm sinh ích cho chúng ta, mà chúng ta còn phải chia sẻ cho anh chị em chung quanh. Những gì Chúa ban cho chúng ta đều do lòng quảng đại của Ngài. Ngài ban cho chúng ta một cách nhưng không, và đến lượt chúng ta, chúng ta có bổn phận phải sẵn lòng chia sẻ những điều tốt lành ấy cho anh chị em chung quanh một cách quảng đại.
Vai trò của chúng ta như Chúa muốn thì chúng ta là những người quản lý trung tín và tốt lành, là những người quản lý ân sủng thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa trong thời gian chúng ta chờ đợi Chúa tỏ bày vinh quang của Ngài cho chúng ta. Khi chúng ta chia sẻ cho anh chị em, chúng ta phải luôn ý thức rằng chúng ta phải có bổn phận và trách nhiệm trong vai trò của một người quản lý và phân phát, rồi hãy để cho Chúa được tỏ lộ. Tất cả những gì chúng ta làm phải được định hướng và làm cho danh Chúa được rạng rỡ vinh quang.
Xác định mọi sự là của Chúa, còn mình chỉ là người quản lý và phải làm người quản lý trung tín và khôn ngoan thì sẽ bảo quản những gì Chúa trao cũng như coi sóc gia nhân và cấp phát lương thực cho họ đúng giờ, đúng lúc. Hơn nữa, khi ý thức mình là người quản lý thì cũng sẽ cho đi một cách khiêm nhường và vị tha như Chúa đòi hỏi, chúng ta sẽ không thể có thái độ kẻ cả hay coi thường người khác.
Khi tiếp xúc với những người mà họ chưa biết Chúa, chưa biết Tin Mừng Chúa, chưa nhận ra ân sủng và tình thương của Chúa, chúng ta không được hành xử như người quản lý xấu xa trong dụ ngôn trên là đánh đập các đồng bạn và chè chén với những bọn say sưa. Mỗi chúng ta hãy luyện cho mình có được thái độ sống, sống cho tròn bổn phận Chúa đã trao cho chúng ta như một người quản lý tốt lành và khôn ngoan, luôn thức tỉnh, sẵn sàng bảo quản ân huệ Chúa ban để không hao hụt mà còn biết sinh lợi và chia sẻ với anh chị em. Thái độ đó sẽ giúp chúng ta sống trọn vẹn hơn, dám đi ra khỏi chính mình, luôn hăng say và nhiệt thành đến với anh chị em ở mọi nơi và trong mọi hoàn cảnh, để gặp gỡ, chia sẻ tình thương, ân sủng và tất cả những gì Chúa ban cho chúng ta. Nhờ đó chúng ta và mọi anh chị em sẽ được lãnh phần thưởng muôn đời mà Chúa đã hứa cho những ai trung thành.
Lạy Chúa,
Mọi sự con có là của Chúa, xin ban cho chúng con luôn sống đúng vai trò người quản lý trung tín của Chúa, để qua chúng con, mọi người sẽ nhận ra lòng quảng đại và yêu thương cũng như sự tốt lành của Ngài.
(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
SUY NIỆM 5: TỈNH THỨC VÀ SẴN SÀNG
Trong xã hội hôm nay, tình trạng trộm cắp diễn ra nhan nhản. Kẻ trộm lấy cắp ban ngày, ban đêm, buổi sáng, buổi tối. Chúng lấy của người ngoài, người giàu, người nghèo và đôi khi nó lấy luôn của người thân.
Như vậy, tình trạng trộm cắp diễn ra thường xuyên, nhanh nhạy và nhiều thủ đoạn, nên khó mà lường trước được!
Hôm nay, Đức Giêsu ví giờ Chúa gọi mỗi người chúng ta chẳng khác gì kẻ trộm. Thiên Chúa không giống như kẻ trộm, nhưng Ngài đến gõ cửa và mời gọi chúng ta ra khỏi thế giới này rất bất ngờ, nhanh nhạy và sắc bén như kẻ trộm. Vì thế, phải tỉnh thức.
Tỉnh thức là người luôn sống trong ân sủng của Chúa. Luôn sẵn sàng đón chờ Chúa đến bất cứ lúc nào...;
Tỉnh thức là luôn biết hồi tâm để nhận ra cái sai cần sửa, để ngày càng đẹp lòng Chúa hơn;
Tỉnh thức là luôn biết lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành trong đời sống;
Tỉnh thức là người luôn cầm đèn sáng trên tay với đầy đủ dầu, để khi Chúa đến, họ sẵn sàng ra đi đón Ngài.
Ngược lại với người tỉnh thức là những kẻ ngủ mê.
Vì ngủ mê nên nghĩ đời mình vẫn còn dài, chưa vội dừng cuộc chơi, phí đời trai trẻ;
Ngủ mê là những người không nhận ra tội của mình mà sửa sai;
Ngủ mê là những người luôn kết án kẻ khác, trong khi bản thân mình lại dung túng cho những sự xấu xa lên ngôi.
Và khi giờ đã đến, “Ông Chủ” hiện diện, người tỉnh thức thì hân hoan ra đón, còn kẻ lơ là thì nghĩ chủ chưa về, nên: “Đánh đập các bạn đầy tớ, lại còn chè chén với lũ say sưa”. Tuy nhiên, bất chợt, chủ trở về vào đúng: “... ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết”. Nên ông chủ sẽ cho nó “...chung số phận với những kẻ giả hình: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng".
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết tỉnh thức với những nhân đức và sẵn sàng đón chờ Chúa đến với chúng con trong niềm tin và hy vọng. Amen.
Ngọc Biển SSP
