THỨ NĂM TUẦN X THƯỜNG NIÊN NĂM A
THÁNH BARNABA TÔNG ĐỒ - LỄ NHỚ
Mt 10,7-13
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo
thánh Mát-thêu
7 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng : “Anh em hãy đi rao giảng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. 9 Đừng kiếm vàng bạc hay tiền đồng để giắt lưng. 10 Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi giày dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.11 “Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. 12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy. 13 Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em.”
THÁNH BARNABA TÔNG ĐỒ
Thánh Barnaba nắm giữ một chức vụ nổi bật
trong những chương đầu của sách công vụ tông đồ, không phải cho mình mà nhằm
giới thiệu thánh Phaolô, anh hùng trong cuốn sách. Ngài là một người Do thái
được sinh tại Chypre. Và là một phần tử trong Giáo hội sơ khai ở Giêrusalem.
Chính ở địa vị này mà khoảng năm 39, tân tòng Saolê được đón nhận
vào cộng đoàn các tông đồ (Cv 9-27). Bốn năm sau, ngài kêu gọi Saolê tham gia
công tác hướng dẫn cộng đoàn Kitô giáo mới được thiết lập ở Antiôkia (Cv
11,19-26). Thành phố này rất quan trọng, chỉ kém Rôma và đã trở nên trung tâm
Kitô giáo của lương dân. Một lần nữa, cùng với Saolê, ngài được trao phó cho
nhiệm vụ mang tiền cứu trợ gởi về cho Giáo hội Giêrusalem (Cv 27-30). Nơi đây
hai người lại được Gioan Maccô là bà con của Barnaba (Gl 4,10) nhập bọn. Ba
người họp thành đoàn truyền giáo, lên đường khoảng năm 45 (Cv 13 và 14). Từ đây
Barnaba dần dần ẩn mặt đi. Dầu Chypre là sinh quán của ngài, nhưng chính Saolê
dưới tên mới là Phaolô dẫn dầu cuộc truyền bá Phúc âm. Phaolô và đoàn tùy tùng
lên đường tới lục địa Tiểu Á. Khi cùng Phaolô rao giảng (Cv 14,8-18), Barnaba
được coi là thần Jupiter và Phaolô là Hermes.
Đây là chứng cớ hùng hồn về vai trò hỗ tương của hai ông. Ba năm sau Phaolô trở về và được Công đồng Giêrusalem phê chuẩn về đường lối ngài theo trong chuyến hành trình (Cv 15,1-35). Năm sau, dự định hành trình truyền giáo thứ hai có sự tranh chấp về việc kết nạp Gioan Marcô (Cv 15,35-41). Phaolô chọn các bạn đồng hành khác và Barnaba trở về Chypre. Việc giới thiệu Phaolô đã được hoàn thành và tên ngài không còn được nhắc đến trong sách Công vụ nữa. Trong việc trao đổi thư từ của Phaolô với Giáo hội Côrintô cho thấy khoảng năm 56 thánh Barnaba vẫn còn sống (1Cr 9,5). Sáu năm sau Phaolô xin Marcô đến gặp mình ở Rôma (2Tm 4). Sự kiện này cho phép chúng ta nghĩ rằng thánh Barnaba đã qua đời.
Một truyền thống sau này nói tới chuyến hành trình của thánh Barnaba tới Alexandria, Rôma, và Milan. Tại Milan, ngài là Giám mục tiên khởi. Một truyền thống đáng tin hơn cho biết ngài chết vì ném đá ở Salamine, sinh quán của ngài.
Nay còn nhiều mảnh vụn của cuốn ngụy thư Phúc âm thánh Barnaba và của một tác phẩm thuộc thế kỷ thứ V là công vụ thánh Barnaba. Nhưng những tài liệu này không cho biết nhiều hơn những điều đã biết được từ sách Công vụ các tông đồ. (Cuốn gọi là thơ thánh Barnaba mà nhiều Giáo phụ chép vào thư mục Thánh kinh, nay người ta biết được là tác phẩm của một người Do thái theo Kitô giáo ở Alexandria).
Người ta nói rằng mộ ngài được tìm thấy năm 448. Trên ngực ngài còn có một cuốn Phúc âm theo thánh Matthêu mà chính thánh Barnaba đã chép tay.
Theo Vết Chân Người – Lm. Phaolô Phạm Quốc Tuý
SUY NIỆM 1:
Chúng ta không rõ Thầy Giêsu đã sai các môn đệ lên đường sau thời gian họ sống với Ngài bao lâu. Nhưng chúng ta biết chắc là Thầy có sai các môn đệ. Thầy sai họ đi để làm những việc Ngài đã và đang làm (Mt 9, 35), như rao giảng Tin Mừng về Nước Trời, chữa bệnh, trừ quỷ (c. 8a). Như thế họ trở nên những cộng sự viên của Ngài trong cùng một sứ vụ. Thầy Giêsu không độc quyền trong công việc. Ngài cũng không giữ riêng cho mình quyền trên các thần ô uế (Mt 10,1). Việc chia sẻ quyền và mời gọi cộng tác đã có từ thời Thầy Giêsu, và vẫn kéo dài trong Giáo Hội. Lời dặn dò của Đức Giêsu trước khi sai họ đi đã đánh động nhiều tâm hồn, đặc biệt những vị sáng lập các dòng tu. Đặt mình vào bối cảnh vùng Galilê cách đây gần hai mươi thế kỷ, chúng ta mới hình dung được khuôn mặt của những vị tông đồ đầu tiên.
Trước hết họ được sai đến với chính đồng hương của họ, “những chiên lạc nhà Israel”, vất vưởng không người chăn dắt (Mt 9, 36). Loan báo Tin Mừng là lên đường, đường đất đá hay đường núi đồi, và đi bằng đôi chân của mình, không giày dép. Những bước chân nhẹ nhàng vì hành trang chẳng có gì. Thắt lưng chẳng mang tiền vàng, bạc, đồng, để dùng khi hữu sự. Cả những điều một người lữ hành thường có cũng không: một bao bị, một cái áo dự phòng, một cái gậy để chống khi đi đường xa. Người tông đồ được đặt ở trong tình trạng bấp bênh, không chỗ dựa. Chỗ dựa duy nhất của họ là lòng tốt của Thiên Chúa, được thể hiện qua lòng tốt của người đón nghe Tin Mừng.
Chuyện ăn, chuyện ở, họ đều phải tin tưởng phó thác (cc. 10b. 11). Hành trang nhẹ nhàng, tâm hồn nhẹ nhàng, nên các tông đồ cũng thi hành sứ vụ một cách nhẹ nhàng, thanh thoát. Họ làm mọi sự mà chẳng đòi hỏi gì (c. 8b). Vừa rao giảng Tin Mừng rằng Nước Trời đã đến rồi, vừa minh chứng Tin Mừng ấy bằng bao niềm vui đem đến cho người khác. Bệnh nhân được khỏi, người chết sống lại, người phong được sạch, và nhất là ma quỷ không còn chỗ cư ngụ trong lòng con người (c. 8a). Bình an là lời chúc trên môi dành cho mọi căn nhà họ đến ở (c. 12). Rõ ràng hành trình truyền giáo là một kinh nghiệm đầy ắp niềm vui hứng khởi, cho đoàn chiên và cho chính các tông đồ. Nếu Thầy Giêsu dặn dò các tông đồ hôm nay, Ngài sẽ nói gì? Ngài sẽ bảo chúng ta đừng mang gì và nên làm gì cho con người hôm nay? Chắc Ngài cũng sẽ khuyên hãy nhẹ nhàng hơn, phó thác hơn, vô vị lợi hơn. Thế giới hôm nay vẫn yếu đau và bị ám như cách đây hai ngàn năm. Thế giới hôm nay vẫn chờ một Tin Vui, một lời chúc Bình an. Chúng ta vẫn được mời gọi để làm điều Ngài và các môn đệ đã làm.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin sai chúng con lên đường nhẹ nhàng và thanh thoát, không chút cậy dựa vào khả năng bản thân hay vào những phương tiện trần thế. Xin cho chúng con làm được những gì Chúa đã làm: rao giảng Tin Mừng, trừ quỷ, chữa lành những người ốm đau. Xin cho chúng con biết chia sẻ Tin Mừng với niềm vui của người tìm được viên ngọc quý, biết nói về Ngài như nói về một người bạn thân. Xin ban cho chúng con khả năng đẩy lui bóng tối của sự dữ, bất công và sa đọa. Xin giúp chúng con lau khô những giọt lệ của bao người đau khổ thể xác tinh thần. Lạy Chúa Giêsu, thế giới thật bao la mà vòng tay chúng con quá nhỏ. Xin dạy chúng con biết nắm lấy tay nhau mà tin tưởng lên đường, nhẹ nhàng và thanh thoát.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J
Câu chuyện
Thánh Phanxicô gọi một thầy dòng cùng đi giảng với ngài. Hai thầy trò cùng đi các đường phố Assisi, cách nghiêm trang, suy tưởng về Chúa... Về nhà, thầy dòng hỏi cha thánh: “Thưa cha, giảng ở đâu ạ?”
Cha thánh trả lời: “Giảng là đem Chúa đến bằng gương sáng, bằng cách sốt sắng mang Chúa trong tâm hồn”.
Suy niệm
Lời Thầy không luôn vang mãi mọi thời đại vì nhu cầu của cánh đồng truyền giáo thế giới luôn mang tính cấp bách: “Các con hãy ra đi…”.
“Ra đi” chứ không phải “ở lại”, ra đi thoát khỏi cái tôi ích kỷ, chỉ quanh quẩn cho chính mình, nhưng cất bước lo cho sứ mạng gieo giống Tin Mừng, làm việc trên cánh đồng truyền giáo.
Ra đi và nói lớn cho thế giới: “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông”, đó là nước tình yêu và ân sủng, nước công chính và bình an. Cho nên, phải chuẩn bị bằng tâm tình sám hối, như Gioan Tẩy giả loan báo (x. Mt 3,3), như chính Thầy cũng loan báo (x. Mt 4,12-17; Mc 1,14-15; Lc 4,14-15). Lo việc Nước Trời và công chính trước tiên (x. Mt 6,33).
Ra đi và “Hãy chữa những người đau yếu trong thành”, môn đệ như thầy chí thánh quan tâm chia sẻ đến người đau khổ, chữa lành bệnh tật, mang hạnh phúc cho mọi người. Thật thế, người môn đệ của Chúa luôn quan tâm đến những nhu cầu được chữa lành, chia sẻ cho anh em đồng loại như sau này Phaolô đã cảm nghiệm và chia sẻ: “Vui với người vui, khóc với người khóc…” (Rm 12,15). Và tại Cửa Đẹp Đền thờ, thánh Phêrô thực hành lời dạy của Chúa và đã nói với người hành khất: “Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giêsu Kitô người Nadarét, anh đứng dậy mà đi! “… anh trở nên cứng cáp” (Cv 3,6-7).
Ra đi “đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép”, nhưng tín thác hoàn toàn vào Thầy, sống nghèo khó, thanh thoát trước các phương tiện của con người... và không lo lắng thái quá về vật chất, nhưng luôn chú tâm vào sứ mạng được sai.
Ra đi và khi “vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: “Bình an cho nhà này!”. Những người mang sứ mạng Tin Mừng luôn mang và quan tâm tới sự an bình và chuyển giao bình an Tin Mừng mà mình sở hữu trong tư cách sứ giả Tin Mừng cho gia đình, cộng đồng và những con người mà mình gặp. Sự bình an sẽ chiến thắng lo âu, sợ sệt… sinh niềm vui tâm hồn… Sự bình an như ngôn sứ Isaia loan báo bằng hình ảnh: “Này Ta tuôn đổ xuống Thành Đô ơn thái bình tựa dòng sông cả, và Ta khiến của cải chư dân chảy về tràn lan như thác vỡ bờ” (Is 66,12)
Lời mời gọi ra đi làm việc trên cánh đồng truyền giáo của Chúa xa xưa cũng là lời mời gọi dành cho mỗi người chúng ta trong cộng đoàn tín hữu. Công đồng Vaticanô II khẳng định: “Tự bản tính, Giáo hội lữ hành phải truyền giáo”.
Ý lực sống:
Ra đi cứu độ - gieo bác ái,
Sứ mạng Tông đồ tỏa thơm hương.
Lm. Nguyễn Vinh Sơn SCJ
SUY NIỆM 3: “CHO KHÔNG”
Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. Thiên Chúa là Đấng Yêu Thương, đã trao ban cách nhưng không. Người mong muốn những người theo Chúa cũng hãy cho không như vậy.
Con người thật “giàu có”. Họ có cơ thể, trí năng, linh hồn ở cấp độ hoàn thiện nhất của thụ tạo. Điều làm cho họ giàu có hơn cả, là họ có khả năng yêu thương và biết cho đi. Họ mang trong mình hơi thở của Thiên Chúa. Trong xã hội ngày nay, của cải, khả năng thường được xem là tài sản riêng mỗi người tự thân thụ đắc. Tài sản của tôi dùng để phục vụ cho chính tôi. Nhưng người theo Chúa thì biết rằng, mọi sự tôi có đều là của Thiên Chúa ban cho. “Tôi có là gì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa” (1 Cr 15,10). Hành trang của người môn đệ là lòng phó thác vào Thiên Chúa, còn những thứ khác, người sẽ ban thêm. Được cho không mọi sự, Thiên Chúa cũng đòi hỏi con cái Người biết cho không với anh chị em của mình.
Thánh Barnaba, Tông Đồ là một mẫu gương sống “cho không”. Người đã bán tài sản, đất đai, đem tiền của và hết khả năng mà phục vụ Giáo Hội. Cho không là cho đi những gì quý giá, quan trọng nhất của mình chứ không phải là cho những gì thừa thãi, không cần thiết. Đó có thể là của cải, tài năng, thời gian, tình yêu và lòng nhiệt thành. Cho không là lời mời gọi của Chúa Giêsu dành cho mỗi người Kitô hữu chúng ta trên con đường sứ vụ. Cho không như chính Người đã cho không trên thập giá vì yêu thương con người.
Lạy Chúa, tất cả những gì chúng con có, chính Chúa đã ban cho, xin cho chúng con biết dùng những quà tặng đó để cho đi và phục vụ như Chúa mong muốn. Amen.
Tu sĩ G. B. Nguyễn Tuấn Kiệt, SVD
SUY NIỆM 4:
Mới đây, với chủ đề nhạc thính phòng, trung tâm ca nhạc Thuý Nga có trụ sở ở Paris đã giới thiệu một số nhạc sĩ quen thuộc, trong đó nhạc sĩ Vũ Thành An được chú ý tới một cách đặc biệt. Người ta chú ý đến ông không phải vì những “Bài ca không tên”bất hủ của ông hồi trước năm 1975, nhưng vì cuộc hành trình đức tin mà ông đã chia sẻ trong một cuốn băng.
Như một linh mục đứng trên bục giảng trong nhà thờ, nhạc sĩ Vũ Thành An cho biết ông đã gặp gỡ Chúa Ki-tô. Với tất cả niềm vui và xác tín của mình, ông đã kể lại cho mọi người nghe tại sao ông đã trở về với đức tin Công giáo? Tại sao ông đã chuyển hướng để chỉ sáng tác thánh ca và hiện nay đang phục vụ Giáo hội trong chức vụ phó tế vĩnh viễn.
Với những khán giả ngoài Ki-tô giáo, các điều chia sẻ của nhạc sĩ Vũ Thành An hẳn là một trong những bài giảng hay nhất và có sức thuyết phục nhất. Dù có dửng dưng và lạnh lùng đến mấy, có lẽ không ai mà không bị đánh động bởi cung cách tuyên xưng và rao giảng Tin Mừng một cách rất đơn sơ và cũng rất can đảm của vị nhạc sĩ này.
Truyền giáo là chia sẻ niềm tin mà mình đã và đang sống một cách xác tín và triệt để. Có lẽ nhạc sĩ Vũ Thành An đã thực thi đúng mệnh lệnh mà Chúa Giêsu đã truyền cho các Tông đồ trong bài Tin Mừng hôm nay: “Các con đã nhận lãnh nhưng không, các con cũng hãy cho đi nhưng không”.
Hôm nay Giáo hội mừng kính thánh Banaba, vị tông đồ nhiệt thành, thánh nhân khi còn tại thế đã hăng say, nhiệt huyết rao giảng Tin Mừng, cụ thể là tại vùng Tiểu Á. Đoạn Tin Mừng trong ngãy lễ kính hôm nay, thánh Mát thêu tường thuật lời mời gọi của Đức Giêsu với các Tông đồ là: “Hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần”. Đồng thời Chúa Giêsu đã trao cho các ông quyền chữa lành kẻ đau yếu, làm cho người chết sống lại, và khử trừ ma quỷ. Đức Giêsu còn dặn dò các ông những việc phải làm và phải giữ là: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy. Anh em đừng lo kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng”. Nói chung, Người nhắc bảo các ông phải sống khó nghèo và phó thác, chỉ một lòng lo việc rao giảng Tin Mừng đừng để cho các việc như cơm áo gạo tiền chi phối để rồi sao nhãng công việc chính yếu; Đó là rao giảng Tin Mừng: Nước trời đã đến gần.
Ngoài ra, Đức Giêsu còn trao phó cho các ông sứ mạng đem bình an đến cho mọi người: “Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy”(Mt 10, 12).
Đối với chúng ta, những người đã lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội để trở thành Ki-tô hữu thì chúng ta cũng đã minh nhiên trở nên môn đệ của Chúa, mà là môn đệ thì chúng ta đồng thời cũng lãnh nhận trách nhiệm là loan báo Tin Mừng và đem sự bình an của Chúa đến cho mọi người sống chung với chúng ta, mà cụ thể là bằng đời sống chứng nhân; đó là phải sống gương mẫu; hiền hoà, khiêm nhường, siêng năng cầu nguyện, tham dự thánh lễ, đọc kinh, làm việc lành bác ái … Đấy là cách để chúng ta trở thành nhân chứng cho Chúa trong cuộc sống hàng ngày.
Noi gương thánh Banaba mà Giáo hội mừng kính hôm nay, chúng ta quyết tâm học hỏi các nhân đức của ngài mà hăng say phụng sự Chúa và phục vụ mọi người. Nhiệt thành rao giảng Tin Mừng bằng chính đời sống yêu thương và phục vụ để mọi người sống chung quanh chúng ta nhận biết Thiên Chúa.
Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, Ngài đã trao phó cho chúng con sứ mệnh loan báo Tin Mừng. Xin cho chúng con biết luôn tuân giữ những giới răn Chúa dạy, để qua đời sống gương mẫu hàng ngày chúng con có thể giới thiệu Chúa cho mọi người sống bên cạnh chúng con. Chúng con cầu xin nhờ Danh Chúa Giêsu Ki-tô Chúa chúng con. Amen.
Sống Lời Chúa:
Kính Chúa và yêu thương mọi người như Chúa đã truyền dạy.
Đaminh. Trần Văn Chính
