THỨ NĂM TUẦN IV PHỤC SINH NĂM A

Ga 13,16-20

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan

Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu phán với các ông: "Thật, Thầy bảo thật các con: Tôi tớ không trọng hơn chủ, kẻ được sai không trọng hơn đấng đã sai mình. Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì có phúc. Thầy không nói về tất cả các con, vì Thầy biết những kẻ Thầy đã chọn, nhưng lời Thánh Kinh sau đây phải được ứng nghiệm: Chính kẻ ăn bánh của Ta sẽ giơ gót lên đạp Ta. Thầy nói điều đó với các con ngay từ bây giờ, trước khi sự việc xảy đến, để một khi xảy đến, các con tin rằng: Thầy là ai.

Thật, Thầy bảo thật các con: Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy, và ai đón nhận Thầy là đón nhận Đấng đã sai Thầy".

 

SUY NIỆM 1: THEO GƯƠNG CHÚA GIÊSU: MỐI PHÚC CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ

Trong bài đọc 1 hôm nay, chúng ta được nghe “bài giảng chính thức” đầu tiên của Thánh Phaolô. Trong bài giảng này, Thánh Phaolô đã gợi lại cho những người nghe về lịch sử cứu độ của Thiên Chúa được thực hiện trong dòng lịch sử của Dân Israel. Điều chúng ta lưu ý là Thánh Phaolô biết những thính giả của mình là ai nên ngài đã dùng những hình ảnh rất phù hợp và gần gũi với họ. Một cách cụ thể, thính giả là những người “Israel và những người kính sợ Thiên Chúa” (Cv 13:16), nên Thánh Phaolô nói đến những sự kiện và nhân vật mà người nghe của mình luôn tưởng niệm đến. Trong những biến cố lịch sử của Israel, Thánh Phaolô chọn ra những giây phút quan trọng nhất, đó là (1) biết cố vượt qua [ra khỏi đất Ai Cập], (2) kinh nghiệm 40 năm trong sa mạc và vào đất hứa, (3) ban cho họ vị thủ lãnh và vua như lòng họ mong ước, (4) sai Gioan như vị tiền hô của Chúa Giêsu (x. Cv 13:17-25). Tất cả những chi tiết này giúp chúng ta hiểu rằng: để rao giảng Lời Chúa cách hữu hiệu cho người khác, chúng ta phải biết người nghe của chúng ta là ai để chọn những sự kiện và hình ảnh quen thuộc với họ. Nói tóm lại, sứ điệp Tin Mừng sẽ không sinh hoa trái nếu không được “nhập thể” vào trong môi trường sống và đời sống của người rao giảng và người nghe.

Hai nhân vật trong bài đọc 1 được Thánh Phaolô nhắc lại mà chúng ta có thể tập trung vào để suy gẫm, đó là vua Đavít và Gioan Tẩy Giả. Vua Đavít được Thánh Phaolô xem là một người đẹp lòng Thiên Chúa và sẽ thi hành mọi ý muốn của Ngài (x. Cv 13:22). Vì vậy, từ dòng dõi của Đavít, Thiên Chúa sẽ đưa đến cho Israel một Đấng Cứu Độ là Đức Giêsu Kitô. Còn Gioan Tẩy Giả được trình bày như đã được trình bày trong Tin Mừng. Ngài là một người khiêm nhường: “Tôi không phải là Đấng mà anh em tưởng đâu, nhưng kìa Đấng ấy đến sau tôi, và tôi không đáng cởi dép cho Người” (Cv 13:25). Từ hai hình ảnh này chúng ta nhận ra sự thật về người sống đẹp lòng Thiên Chúa, đó là người sống khiêm nhường và mau mắn thi hành mọi ý muốn của Thiên Chúa. Ai trong chúng ta cũng muốn sống đẹp lòng Chúa, nhưng chúng ta thường để cho cái tôi của mình chiến thắng để rồi chúng ta không tìm kiếm ý Chúa hoặc nếu có tìm ra ý Chúa thì cũng không thi hành. Chỉ những người khiêm nhường mới có thể sống đẹp lòng Thiên Chúa vì họ trở nên giống Chúa Giêsu, Đấng mời gọi họ học nơi Ngài: “Hãy học ở Ta, vì ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11:29).

Trình thuật Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta những lời Chúa Giêsu dạy các môn đệ sau khi rửa chân cho họ. Chúa Giêsu khẳng định với họ rằng: “Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi. Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em!” (Ga 13:16-17). Những lời trên là lối nói khác của Thánh Gioan được viết trong Tin Mừng Thánh Mátthêu (10:24) và Luca (6:40). Những lời này dùng đề tài người sai đi và người được sai đi nhìn từ khía cạnh Kitô học của Tin Mừng. Tiếp theo là những lời nói đến tầm quan trọng của việc được sai đi, việc nhận thức rằng mình chỉ là người được sai đi chứ không phải là người sai, người mang sứ điệp chứ không phải là sứ điệp.

Đề tài về người chăn chiên biết chiên của mình lại xuất hiện ở đây: Thầy không nói về tất cả anh em đâu. Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây: Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con. Thầy nói với anh em điều đó ngay từ lúc này, trước khi sự việc xảy ra, để khi sự việc xảy ra, anh em tin là Thầy Hằng Hữu” (Ga 13:18-19). Những lời này được trích từ Thánh Vịnh (41:9) và được áp dụng cho việc tiên báo về kẻ phản bội Chúa Giêsu. Chúng thuộc về truyền thống của cuộc thương khó Chúa Giêsu (x. Mc 14:18). Ở đây, chúng ta cần lưu ý rằng, câu 19 không được sử dụng để khẳng định rằng chính việc phản bội sẽ bày tỏ căn tính Chúa Giêsu là “Đấng Hằng Hữu.” Những lời này ám chỉ đến sự hoàn thành của những lời Chúa Giêsu nói đến trong sự kiện đóng đinh (x. Ga 8:18). Hình ảnh Chúa Giêsu biết trước người sẽ nộp Ngài nhưng Ngài vẫn yêu, vẫn chọn và xem người đó như một con chiên yêu quý của Ngài làm chúng ta phải suy nghĩ. Trong cuộc sống, thường chúng ta chỉ biết một người làm mình đau khổ chỉ khi sự việc đã xảy ra, nhưng chúng ta vẫn khó để yêu và tha thứ cho họ. Ở đây, Chúa Giêsu biết trước, nhưng vẫn yêu và vẫn chọn. Điều này chứng tỏ một tình yêu thật bao la Ngài dành cho những kẻ thuộc về Ngài, những kẻ mà Ngài yêu cho đến cùng. Liệu chúng ta có tiếp tục yêu và chọn những người làm chúng ta đau khổ làm bạn và những người đồng hành trên đường về thiên đàng với chúng ta không?

Trình thuật Tin Mừng kết thúc với mối tương quan giữa các môn đệ và Chúa Giêsu, giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha: “Thật, Thầy bảo thật anh em: ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy” (Ga 13:20). Câu này ám chỉ về câu 16 và dường như được đặt không đúng chỗ. Trong Tin Mừng Nhất Lãm, những lời này nói đến phần thưởng dành cho những người đón nhận các môn đệ là những người được sai đi nhân danh Chúa Giêsu (x. Mt 10:40). Nếu lưu ý cẩn thận, chúng ta thấy ở đây Chúa Giêsu như đóng vai trò trung gian: Chúa Giêsu được Chúa Cha sai đến, và Chúa Giêsu là người sai các môn đệ. Như thế, Chúa Giêsu được sai đến nhân danh Chúa Cha, còn các môn đệ được sai đi nhân danh Chúa Giêsu. Nếu các môn đệ muốn đến với Chúa Cha, họ phải qua Chúa Giêsu. Tuy nhiên, điều chúng ta có thể rút ra từ những lời trên là việc “phản chiếu cách trung thực” Đấng sai mình. Chúa Giêsu đã phản chiếu cách trung thực Chúa Cha vì Ngài là “hình ảnh của Thiên Chúa vô hình.” Ai nhìn thấy Ngài là thấy Chúa Cha. Còn chúng ta thì sao? Chúng ta có phản chiếu cách trung thực hình ảnh của Chúa Giêsu trong cuộc sống của chúng ta không? Liệu người khác có nhìn thấy Chúa Giêsu hiện diện trong chúng ta không?

 

SUY NIỆM 2: AI ĐÓN NHẬN KẺ THẦY SAI, LÀ ĐÓN NHẬN THẦY

Sau khi rửa chân cho các tông đồ rồi, Chúa dạy các ngài bài học của sự khiêm hạ, yêu thương, phục vụ. Qua đó, một điều quan trọng nhất là Chúa luôn mời gọi và nhắc nhở chúng ta hãy nhớ và nằm lòng, là dù gì đi chăng nữa, dù là quyền cao chức trọng, dù là thủ lãnh mọi dân tộc trên trần gian này…thì mình cũng là một loài thụ tạo bất toàn, bất xứng, tội lỗi, tôi tớ, nô lệ… và Chúa luôn luôn là ông chủ của mình, không ai có thể thay Chúa để mà lo lắng cho chúng ta trong cuộc sống đời này được. Và vì Chúa là chủ của chúng ta, Chúa có quyền sai chúng ta đi vào trần gian để làm việc này, việc kia theo ý Chúa và nhất là việc làm chứng cho Chúa, sống yêu thương, phục vụ, rao giảng Lời Chúa cho anh chị em của mình: “Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu phán với các ông: Thật, Thầy bảo thật các con: Tôi tớ không trọng hơn chủ, kẻ được sai không trọng hơn đấng đã sai mình” (Ga 13, 16). Chúng ta hãy vậng lời Chúa.

Nếu chúng ta nghe Lời Chúa dạy để rồi chúng ta biết mình là thân phận thụ tạo, tội lỗi, và chúng ta sống đúng thân phận địa vị thụ tạo của mình, và chúng ta sống tốt theo ý Chúa chứ không được sống theo ý riêng, bản năng như chính điều mà Chúa đã cảnh báo trước: “Chính kẻ ăn bánh của Ta, sẽ giơ gót lên đạp Ta” (Ga 13, 18b). Nghĩa là chúng ta sống đừng bội phản Chúa, đừng ăn cháo đá bát, mà phải biết ơn Chúa, sống đàng hoàng tử tế hơn, sống cho ra người hơn. Tiếp đến, chúng ta biết Chúa là Chúa của chúng ta, đi theo Chúa, phó thác cuộc sống chúng ta cho Chúa, và chúng ta tiếp đón Chúa qua việc tiếp đón những người được Chúa sai đến với chúng ta: “Thầy nói điều đó với các con ngay từ bây giờ, trước khi sự việc xảy đến, để một khi xảy đến, các con tin rằng: Thầy là ai. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy, và ai đón nhận Thầy là đón nhận Ðấng đã sai Thầy” (Ga 13, 19 – 20). Chúng ta tiếp đón với một thái độ kính trọng, yêu thương, và sẵn sàng hết lòng cộng tác với những người được Chúa sai đến theo khả năng của mình để xây dựng, để rao giảng Tin Mừng, và mở mang Nước Chúa. Do đó, chúng ta mới là người có phúc: “Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì có phúc” (Ga 13, 17). Cái phúc ở đây là chúng ta được Chúa ở với chúng ta, Chúa không bỏ rơi chúng ta, để rồi Chúa yêu thương chúng ta, gìn giữ, bảo vệ, chở che, nâng đỡ, ban ơn, giúp chúng ta sống tốt hơn và Chúa sẽ ban nước trời làm gia nghiệp cho chúng ta sau này.

Lạy Chúa, Đấng yêu thương, Đấng phục sinh của chúng con, chúng con được làm con Chúa trở lại là nhờ mầu nhiệm tử nạn và phục sinh của Chúa. Xin Chúa cho chúng con biết quý trọng ơn Chúa ban quá cao trọng này để mỗi ngày chúng con sống theo thánh ý Chúa, trung thành với mầu nhiệm tình yêu thương Chúa, và chúng con cao rao công trình kỳ diệu tình yêu này cho mọi người đang sống với chúng con. Amen.

Lm. Micae Võ Thành Nhân

 

SUY NIỆM 3:

Tin Mừng hôm nay là lời trần tình của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ. Sứ vụ mà Chúa Giêsu đang thực hiện minh chứng Ngài được Chúa Cha uỷ thác và Ngài muốn các ông tiếp bước con đường phục vụ: “Con người đến không phải để được hầu hạ, nhưng là để hầu hạ và hiến dâng mạng sống làm giá cứu chuộc cho nhiều người”. 

Sau khi rửa chân cho các môn đệ, Chúa Giêsu sắp sửa làm một cử chỉ thật quan trọng, đó là lập phép Thánh Thể, cũng có nghĩa là lập ra những người lãnh đạo Hội Thánh, những người cử hành bí tích. Thế nhưng Chúa muốn cho các tông đồ hiểu rằng muốn làm người lãnh đạo thì trước tiên phải là người phục vụ, và rửa chân cho nhau là một hành vi biểu trưng. Chức linh mục là một chức thánh, thật là qúi trọng nhưng cũng là một thừa tác vụ, cũng là để phục vụ, chứ không phải để cầm đầu thiên hạ.

Đức Giêsu biết một môn đệ được tuyển chọn sẽ phản bội mình nên Người đã phải nói trước một thực tại đau lòng: “Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con!”, và điều đó làm cho các môn đệ giao động, nản chí. Quả thực Đức Giêsu đã nghĩ tới Giuđa, kẻ sắp phản bội, nhưng cũng là nghĩ tới những kẻ sẽ từ bỏ con đường phục vụ, những kẻ muốn cầm đầu thiên hạ mà không muốn bắt chước gương rửa chân của Chúa Giêsu. Như vậy, Chúa  Giêsu cũng muốn nghĩ tới tất cả chúng ta, những người tin   theo Chúa, đừng nản lòng, đừng giao động khi có người cử   hành Thánh Thể mà không sống theo tinh thần phục vụ,   hay thậm chí phản bội lại sứ vụ linh mục. Thế nên Chúa   Giêsu đã nói: “Thầy nói với anh em điều đó ngay từ lúc   này, trước khi sự việc xảy ra, để khi sự việc xảy ra, anh em   tin là Thầy Hằng hữu”. Nếu chúng ta hiểu được điều đó thì   chúng ta cứ vững tâm mở lòng mình ra với các linh mục là   những người đại diện của Thiên Chúa. Đó là điều mà Chúa  Giêsu đã dạy chúng ta trong bài Phúc Âm hôm nay: “Ai  đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón  tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”.

Dù là linh mục hay giáo dân, chúng ta đều được mời gọi sống phục vụ mỗi khi lãnh nhận bí tích Thánh Thể. Chỉ trong Phúc Âm Gioan mới nhắc đến việc rửa chân, mới cho chúng ta hiểu phục vụ là sống theo gương của Chúa Giêsu, Đấng đã hiến thân mình trong bí tích Thánh Thể vì yêu thương nhân loại. Thế nhưng, phục vụ cũng không phải là chu toàn một cách máy móc, vâng lời một cách tối mặt hay làm cho xong chuyện, song là làm một cách có ý thức, làm mọi việc với lòng yêu mến. Trong gia đình, người cha làm việc hết mình cũng vì yêu thương vợ con, người mẹ nhiều khi bận bịu tối ngày với những công việc không tên tuổi, nghĩa là những việc nhỏ nhặt mà không bao giờ cùng nhưng chỉ với tình yêu thì bà mới có thể làm không biết mỏi mệt. Trong một giáo xứ, không phải chỉ những người điều hành giáo xứ mới là phục vụ, song ngay cả những người âm thầm làm những công việc không ai biết đến nhưng nếu làm việc với lòng yêu mến Chúa và Hội Thánh thì lại có giá trị trước mặt Chúa hơn ai hết.

Thánh Têrêxa HĐ thích làm một hạt cát nhỏ bé bị lãng quên trước mặt người đời, chẳng ai thèm để ý nhưng lại hữu ích cho đời vì hạt cát được thấm nhuần tình yêu. Thánh Têrêxa chủ trương: “Một cử chỉ nhỏ bé nhất của tình yêu thuần khiết giúp ích cho Hội Thánh hơn mọi công việc gộp lại”. Lát nữa đây, chúng ta hãy đến với Chúa Giêsu Thánh Thể bằng tâm tình làm mọi việc dù nhỏ bé tầm thường nhưng làm với tất cả tình yêu.

Lm. Phaolô Phạm Công Phương

 

SUY NIỆM 4:

Ngày nay các nước trên thế giới có quan hệ với nhau, thường đặt một vị đại sứ đại diện cho nước mình, ở ngay tại nước bạn mà mình có quan hệ. Và vì là đại diện cho nên vị đại sứ này phải hoàn toàn có cùng lập trường với chính phủ của nước mình. Những lời tuyên bố của ông phải phản ánh đúng chính kiến của chính phủ mà ông đại diện chứ không phải là ý kiến của riêng ông.

Những lời Chúa Giêsu nói trong bài Tin Mừng hôm nay cũng là một minh định về vai trò của Ngài. Ngài chính là vị đại sứ mà Chúa Cha đã gửi xuống trần gian. Lập trường của Ngài chính là lập trường của Chúa cha, cho nên Ngài có thể quả quyết: “Ai thấy Ta là thấy Đấng đã sai Ta”

Qua lời tuyên bố này, Chúa Giêsu quả quyết Ngài không những là đại diện của Thiên Chúa Cha, nhưng như có lần Ngài đã tuyên bố: Ta và Cha Ta là một. Chúa Giêsu không chỉ là tia nắng ấm, qua đó chúng ta có thể tận hưởng tình yêu nồng nàn của Thiên Chúa Cha, nhưng chính Ngài là mặt trời, là nguồn tình yêu bất tận của Thiên Chúa Cha.

Chúa Cha đã sai Ngài đến trần gian và Ngài đã phản ánh trung thực ý của Chúa Cha để rồi Ngài có thể quả quyết: Ai thấy Ta là thấy Đấng đã sai Ta.

Vậy thì đến lượt chúng ta, Chúa Giêsu cũng sai chúng ta: Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng. Và qua sự sai đi như vậy, chúng ta có sống đúng được ý của Đấng đã sai chúng ta không. Thỉnh thoảng chúng ta có tự hỏi: nếu Chúa Giêsu làm việc này, nếu Chúa Giêsu sống trong hoàn cảnh này, Ngài sẽ làm như thế nào? Ngài sẽ phản ứng ra sao? Và chúng ta có dám tuyên bố: Ai thấy Tôi là thấy Đấng đã sai tôi không?

Chớ gì câu nói này là động lực giúp chúng ta tiếp tục sống nếp sống của Chúa, làm những gì Chúa đã làm, nói những lời Chúa đã dạy để trở nên những chứng nhân đích thực của Chúa.

Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

 

SUY NIỆM 5: VẼ DUNG NHAN THIÊN CHÚA

 “Tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lơn hơn người được sai đi”. Chúng ta có thể hiểu chủ là Chúa Giêsu, người sai đi là Chúa Cha và chúng ta là tôi tớ và là người được Chúa sai đi loan báo Tin Mừng đến tận cùng trái đất. Chúng ta sẽ loan báo Tin Mừng bằng cách nào đây? Thưa, bằng đời sống yêu thương phục vụ:  “Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là các con có lòng yêu thương nhau”.

Có một cuộc thi vẽ chân dung hoàng đế một cách trung thực nhất. Nhiều họa sĩ danh tiếng từ khắp nơi đổ về. Các họa sĩ mang theo đủ thứ chất liệu quý như vàng, bạc, đá quý… mong tạo nện một kiệt tác để đời, người Hy lạp chỉ mang theo một khối cẩm thạch. Hoàng đế đi đến từng phòng trầm trồ khen ngợi càng ngày càng đẹp hơn. Đến gian phòng của người Hy lạp ai nấy đều sững người vì chỉ thấy một khối cẩm thạch chặn ngay trước mặt, điều tuyệt vời ở chỗ khối cẩm thạch được nghệ nhân đục đẽo chà mài đến mức sáng bóng như gương. Hoàng đế soi mình vào và thấy dung nhan mình một cách trung thực nhất. Người Hy lạp đạt giải vì đã vẽ chân dung hoàng đế một cách trung thực nhất.

Chúng ta là môn đệ của Chúa, chúng ta sẽ vẽ chân dung của Chúa bằng cách nào đây? Để có được một bức chân dung trung thực nhất, người điêu khắc đã phải kiên nhẫn, đầu tư biết bao công sức tài năng gọt đẽo đục mài những sần sùi dơ bẩn. Phần chúng ta, để vẽ được chân dung của Chúa trung thực nhất trong cuộc sống của mình, chúng ta cũng phải đẽo gọt lột xác con người của mình, nghĩa là mỗi ngày bỏ bớt đi những thói hư tật xấu và làm sáng lên những hành vi bác ái yêu thương. Chỉ khi sống tình yêu thương chúng ta mới có thể vẽ dung nhan Thiên Chúa một cách trung thực nhất trong cuộc đời của mình.

Dĩ nhiên, tự sức chúng ta không thể yêu thương hoàn hảo được, và như thế cũng có nghiã là không thể vẽ dung nhan của Chúa cách trung thực. Cho nên, chúng ta cần khiêm nhường để Chúa vẽ nên hình ảnh của Ngài trong chúng ta, qua đời sống cầu nguyện tựa như Môsê mỗi lần đàm đạo với Chúa thì gương mặt được sáng lên. Và nhờ ơn thánh Chúa ta mới có thể yêu thương mọi người, chính khi yêu thương ta vẽ dung nhan Thiên Chúa một cách trung thực nhất, vì Thiên Chúa là tình yêu (Ga 4,8.16).

Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist