ĐỨC TRINH NỮ MARIA, MẸ HỘI THÁNH – LỄ NHỚ
Ga 19,25-34
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan
25 Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la
26 Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.”
27 Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.
28 Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: “Tôi khát!”
29 Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người.
30 Nhắp xong, Đức Giê-su nói: “Thế là đã hoàn tất!” Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.
31 Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống.
32 Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su.
33 Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người.
34 Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra.
SUY NIỆM 1: ĐỨC MARIA, MẸ GIÁO HỘI
Một nhà văn kể lại rằng, trong cuộc chiến tranh trước đây, nhiều người chạy loạn, phải ẩn náu trong một trường học. Một hôm người ta ngửi thấy mùi hôi nồng nặc, họ sục sạo và phát hiện ra một người đàn bà ngồi ở một góc phòng đang ôm xác đứa con ba tuổi của bà. Người ta giằng lấy xác đứa trẻ đem đi chôn, nhưng bà mẹ gào lên: nó chết thì chết nhưng nó là con tôi, hãy trả lại con cho tôi.
Đây có thể coi là hình ảnh đại diện cho tình mẫu tử, bà mẹ Việt Nam thương con vô cùng. Từ hình ảnh này, ta nhìn lên Đức Maria, Mẹ của Hội Thánh, Mẹ của mỗi người chúng ta. Mẹ đã đứng dưới chân thánh giá thông phần trọn vẹn vào công cuộc cứu độ nhân loại với Chúa Giêsu con Mẹ. Mẹ cũng mang tâm tình như bà mẹ Việt Nam thương con, và còn hơn thế nữa, Mẹ Maria là mẫu gương cho mọi tình mẫu tử. Mẹ chấp nhận bao cái nhìn, cùng những lời khinh bạc người ta đổ lên đầu con mình. Bởi dù sao chăng nữa, người con Giêsu đã được Mẹ sinh thành dưỡng dục, và cho dù người ta có chống đối có đóng đinh như tội nhân thì Giêsu vẫn là con chí ái của Mẹ.
Tuy nhiên, ta không chỉ dừng lại ở tình cảm tự nhiên ấy, dù đấy là tình cảm đáng trân trọng và quý mến. Nhưng ta hãy nhìn lên Mẹ như ánh sao đức tin, ánh sao hy vọng. Bởi thực, Mẹ là người môn đệ của Chúa, Mẹ đã đi cho đến cùng cuộc lữ hành đức tin, khởi đầu với lời “xin vâng” và trung tín trong mọi hoàn cảnh.
Mẹ thực là Mẹ của chúng ta về phương diện đức tin. Mẹ thực là mẹ Hội thánh, qua lời trăn trối của Chúa Giêsu với Mẹ: “Này là con bà” và với Gioan: “Này là mẹ con”, và thánh Gioan đã đại diện cho các môn đệ đón rước Mẹ về nhà. Cho nên, suốt dọc dài lịch sử Mẹ luôn đồng hành, dẫn dắt và nâng đỡ con cái Mẹ trong cuộc lữ hành đức tin thường ngày.
Năm 1917, trước nạn vô thần và chiến tranh lan tràn khắp thế giới, Đức Mẹ đã hiện ra 6 lầm với 3 trẻ: Lucia, Francisco, và Jancinta tại làng Fatima – Bồ Đào Nha. Mẹ làm phép lạ chữa lành nhiều bệnh nhân. Mẹ nhắn nhủ mọi người: Chúa đã bị xúc phạm quá nhiều rồi! Các con hãy cầu nguyện và hy sinh cho tội nhân được ơn trở lại và cầu nguyện cho thế giới được hòa bình.
Ngay trên đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta, vào năm 1789, thời vua Cảnh Thịnh cấm đạo, các tín hữu phải chạy vào rừng núi La Vang – Quảng Trị để ẩn náu. Đức Mẹ đã hiện ra âu yếm an ủ con cái kiên trì qua cơn bách hại, Mẹ dạy hái lá quanh đó nấu uống sẽ chữa được nhiều bệnh.
Mỗi người chúng ta hôm nay cũng nhận được muôn phúc lành nơi Chúa vòng tay từ ái của Mẹ.
Lạy nữ vương, Mẹ gia đình Mẹ ở đây với chúng con, vui buồn sướng khổ, Mẹ con cùng nhau chia sẻ, xa Mẹ chúng con biết cậy trông ai, đời chúng con gian nan khổ sở lắm, gia đình chúng con long đong tối ngày, nhưng có Mẹ ở bên chúng con thấy quyên hết ưu phiền vui sống qua kiếp lưu đày, mong ngày sau sung sướng cùng Mẹ trên thiên đàng. Amen.
Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
SUY NIỆM 2: MẸ HỘI THÁNH
Có hai bộ lạc là kẻ thù truyền kiếp của nhau. Một sống ở đồng bằng và một ở trên núi cao. Một hôm, những người ở trên núi cao bất ngờ đổ xuống tấn công bộ lạc ở đồng bằng. Họ không chỉ cướp bóc của cải, lương thực mà còn bắt một em bé ba tuổi mang đi. Những người sống ở đồng bằng không biết cách vựơt qua những ngọn núi cao để tìm ra nơi kẻ thù giam giữ em bé . Họ không thể lần theo dấu vết của đối phương . Tuy nhiên, bộ lạc cũng cử một nhóm người, họ là những chiến binh xuất sắc nhất đi cứu em bé mang về. Những người đàn ông này đã cố gắng hết sức nhưng họ cũng chỉ leo lên được lưng chừng ngọn núi hiểm trở sau khi đã tìm đủ mọi cách. Cảm thấy mỏi mết và tuyệt vọng, họ đành quyết định bỏ cuộc và quay đầu trở về. Khi đang loay hoay thu dọn hành lý, họ kinh ngạc nhìn thấy người mẹ mất con đang từ trên đỉnh núi cao đi xuống. Và họ như không tin vào mắt mình khi thấy đứa bé bị bắt cóc đang được người mẹ cõng trên lưng! Làm sao điều đó có thể xảy ra?Những chiến binh đón chào người mẹ và hỏi:
Làm cách nào mà bà thực hiện được điều đó, trong khi chúng tôi, những người khoẻ mạnh gan dạ nhất của bộ lạc đã không thể làm được?.
Người mẹ ôn tồn trả lời:
Bởi vì đứa trẻ này không phải là con của các anh!
Bên Tây phương, người ta chọn ngày Chúa nhật thứ hai trong tháng Năm để làm ngày Của Mẹ. Trong ngày ấy những đứa con tặng mẹ những món quà, mời mẹ đi dự tiệc… Nói chung ngày của Mẹ là để những người con tôn vinh, báo hiếu các bà mẹ vì những công lao vất vả, sinh thành dưỡng dục con cái, và cũng trong ngày này người ta cài cho những ai còn mẹ một bông hoa hồng để chúc mừng những người may mắn còn có song thân trong cuộc đời.
Trong Hội Thánh Công Việt Nam, có hai tháng, phụng vụ dành ra để dặc biệt kính Đức Mẹ Maria; Đó là tháng Năm, còn gọi là tháng Hoa, trong tháng này những người con bày tỏ lòng thảo kính và biết ơn Mẹ bằng cách dâng lên Mẹ những bó hoa tươi thắm đủ màu sắc, tượng trưng cho nhưng bông hoa lòng là những hy sinh những việc lành, bác ái… dâng tiến Mẹ.
Tháng Mười còn gọi là tháng Mân Côi, trong tháng này các tin hữu siêng năng đọc kinh lần hạt để dâng lên Mẹ theo lệnh truyền của Mẹ là: Hãy siêng năng lần hạt Mân Côi.
Tin Mùng hôm nay, theo thánh sử Gio-an ghi lại là lúc sắp sinh thì trên cây Thánh Giá, trong lúc đau đớn tột cùng của nhưng đòn roi và chịu đóng đanh trên cây Thập Giá. Đức Giê-su vẫn nhớ đến nhân loại mà đại diện là Thánh Gio-an, và nói lời trăn chối là: “Đây là Mẹ con”. Và Phúc Âm ghi lại: “Kể từ giờ đó môn đệ đưa Bà về nhà mình”. Đưa Bà về nhà mình ở đây có nghĩa là: Ngay tức khắc Thánh Gioan đã đón nhận Mẹ vào trong tâm hồn của mình để Đức Mẹ có một chỗ ngự trong trái tim của Ngài, và đối đãi Mẹ bằng tâm tình của người con chí hiếu.
Ngày nay, Đức Mẹ vẫn luôn bênh cạnh mỗi người chúng ta để săn sóc, che chở và bầu chữa cũng như chuyển cầu cho chúng ta để chúng ta được những điều tốt đẹp. Theo dòng lịch sử thì từ xưa đến nay Đức Mẹ vẫn âm thầm hoạt động che chở bảo vệ cho con cái loài người. Đức Mẹ đã hiện ra nhiều nơi. Điển hình là vào ngày 13/05/1917, tại Bồ Đào Nha Đức Mẹ đã hiện ra cùng ba trẻ là Lucia, Phanxicô và Giacinta. Ở Việt Nam thì có Đức Mẹ La vang, Đức Mẹ Tà pao…
Có Mẹ là điều hạnh phúc thật lớn lao cho chúng ta, điều quan trọng là chúng ta có biết “Rước Mẹ về nhà mình không?” có biết thảo kính với Mẹ không? Có biết luôn chạy đến cùng Mẹ để Mẹ bảo vệ chở che hay không? Đó là những câu hỏi mà mỗi người phải tự vấn lương tâm để trả lời.
“Xưa nay chưa từng ai chạy đến cùng Đức Mẹ xin bầu chữa cứu giúp mà Đức Mẹ chẳng nhận lời”. Sống bên Mẹ là hạnh phúc của đời chúng ta và những ai biết vâng nghe lời Mẹ là: Cải thiện đời sống, Tôn sùng Trái Tim Mẹ và siêng năng lần hạt Mân Côi, thì chắc chẵn sẽ được cùng Mẹ hưởng hạnh phúc thiên đàng.
Cầu nguyện:
Lạy Mẹ Maria, xin ban cho chúng con lòng kính mến Mẹ nhiều hơn, xin cho chúng con luôn thảo hiếu và vâng lời Mẹ, để từ Mẹ chúng con đến được với Đức Giê-su Con Mẹ. Xin Mẹ chuyển cầu cho chúng con và những người con yêu mến, những ơn lành hồn xác, để chúng con luôn sống trong bình an và hạnh phúc bên Mẹ. Amen.
Sống lời Chúa: Mỗi tối trước khi đi ngủ nhớ đọc kinh dâng mình cho Đức Mẹ.
Đaminh Trần Văn Chính
SUY NIỆM 3: MẸ ĐAU KHỔ
Câu chuyện
Vào ngày thứ sáu tuần thánh tại các nước châu Mỹ La Tinh được cử hành với một truyền thống rất đặc biệt, ở đó người ta sống lại sự hiện diện của Mẹ Maria dưới chân thập giá Chúa Giêsu: Các phụ nữ tập trung lại dưới chân thập giá, họ đi lại từng bước những khổ nạn của Chúa Giêsu trong tiếng hát, trong những lời cầu nguyện và cả trong tiếng khóc nữa.
Các tín hữu còn giữ một truyền thống khác gọi là “chia buồn”. Truyền thống này được cử hành sau nghi thức phụng vụ của Giáo hội vào chiều thứ sáu tuần thánh: Mọi người trở vào nhà thờ để an ủi Đức Mẹ Sầu Bi, như thể được ở bên Mẹ khi Mẹ đứng dưới chân thập giá Chúa Giêsu, dân chúng chia sẻ nỗi đau của Ngài, vừa nói lên chính nỗi đau của họ. Trong nghi thức truyền thống chia sẻ nỗi đau buồn này là bức tượng của người phụ nữ mặc áo đen đứng dưới chân thập giá, khi xác Chúa Giêsu được tháo gỡ khỏi thập giá, thì bức tượng của người phụ nữ được đặt ở đầu chiếc quan tài.
Người phụ nữ mặc áo đen ấy dĩ nhiên tượng trưng cho Mẹ Maria, là Mẹ của Người Con bị hành quyết, là người đàn bà luôn phấn đấu để tin vào sứ điệp của Con. Mẹ đã phải dằn lại cơn giận dữ trước thái độ phản bội của dân chúng, và của những người môn đệ thân tín của Chúa Giêsu. Mẹ đã phải tha thứ cho tất cả mọi người… (Theo R. Veritas).
Suy niệm
Cuộc đời Đức Maria là cuộc đời của Bà Mẹ sống trong trăm nghìn đau khổ nối tiếp. Chính trong đau khổ Mẹ sống đức tin thông phần mầu nhiệm cứu độ của Con Mẹ.
Mẹ sầu khổ khi bạn đời Giuse cùng thề hứa trinh khiết chưa hiểu Mẹ khi Mẹ mang thai Chúa Giêsu bởi phép Chúa Thánh Thần (x. Lc 1,27-38) theo ý Thiên Chúa. Khi Mẹ và thánh Giuse dâng hiến Chúa vào đền thánh theo Luật của Môisê, Maria lo âu khi cụ già Simêon nói tiên tri về Chúa Giêsu Con Mẹ, còn Mẹ: “Một lưỡi gươm sẽ xuyên thấu hồn bà, nhờ vậy mà ý nghĩ trong những tâm hồn khác được phơi bày” (x. Lc 2,33-35).
Mẹ sợ hãi, lo lắng, khổ đau khi cùng thánh Giuse đem Chúa Giêsu trốn qua Ai Cập tránh sự truy bức của Hêrôđê (x. Mt 2,13-14). Mẹ càng đau khi Con Mẹ ở lại Giêrusalem, khi hai bậc phụ huynh Giuse và Maria cứ tưởng con mình đã bị lạc mất vất vả tìm kiếm đến ba ngày (x. Lc 2,41-50). Mẹ ngạc nhiên đau khổ tột bậc khi nhìn Con Mẹ vác thập giá tiến lên núi Sọ trong cuộc hành trình cứu độ nhân loại. Nhất là còn gì đau đớn hơn khi Mẹ đứng dưới chân thập giá, nhìn Giêsu, Con Mẹ chết tả tơi, trần trụi trong tư cách tên tử tội (x. Ga 19,25-28). Khi hạ xác Con xuống khỏi cây thập giá, lòng Mẹ tan nát vì Mẹ chỉ còn ôm một cái xác lạnh ngắt, mình mẩy đầy vết thương bầm tím mà các bức tượng Pièta trong lịch sử đã diễn tả lại.
Khi Con Mẹ được các đồ đệ an táng trong huyệt đá, nấm mồ tuyệt vọng mang khoảng cách trời, đất (x. Ga 19,38-42) làm Mẹ cảm thấy mất tất cả…
Dưới chân thập giá Chúa Giêsu và trong mọi sầu khổ, Mẹ Maria ôm lấy tất cả mọi con cái nhân loại, tất cả đều được ủy thác cho Mẹ như Chúa đã uỷ thác Mẹ cho thánh Gioan (x. Ga 19,25-27). Mẹ đang đứng bên cạnh tất cả những ai đang đau khổ. Mẹ âm thầm chia sẻ và chịu đựng nỗi khổ đau của từng người như thể của riêng Mẹ với tình liên đới và cảm thông trong đau khổ.
Mẹ đau khổ, nhắc nhở chúng ta: Ðời của người Kitô hữu gắn liền với thập giá của Chúa Giêsu: “Hạt giống có mục nát đi mới sinh nhiều hoa quả” (Ga 12,24). Cùng với Mẹ, chúng ta tin tưởng như thánh Phaolô xác quyết: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh ích cho những ai mến yêu Người” (Rm 8,28).
Ý lực sống :
‘‘Bà mẹ hiền nhìn xem nỗi khổ hình của người con chí thánh mà đau lòng thổn thức tâm can” (Trích Ca Tiếp Liên Stabat Mater).
Lm. Nguyễn Vinh Sơn SCJ
SUY NIỆM 4: ĐỨC TRINH NỮ MARIA MẸ HỘI THÁNH
Tước hiệu Mẹ Hội Thánh được dành cho Đức Trinh Nữ Ma-ri-a vì chính Mẹ đã sinh hạ Đức Ki-tô là Đầu của Hội Thánh và trước khi Con lòng Mẹ trút hơi thở trên thập giá, Mẹ trở nên Hiền Mẫu của những kẻ được cứu chuộc. Đức Phao-lô VI đã long trọng xác nhận danh hiệu này trong diễn từ đọc trước các nghị phụ Công Đồng Va-ti-ca-nô II ngày 21-11-1964, và quyết định: “Toàn dân Ki-tô giáo xưa nay đã tôn kính Thánh Mẫu Thiên Chúa bằng danh hiệu rất ngọt ngào này, thì nay còn phải tôn kính hơn nữa.”
Trích diễn từ của Đức Giáo Hoàng Phao-lô VI, dịp kết thúc khóa III Công Đồng Va-ti-ca-nô II, ngày 21-11-1964:
Khi suy xét những mối tương quan liên kết chặt chẽ Đức Ma-ri-a với Hội Thánh, để tôn vinh Đức Thánh Trinh Nữ và để an ủi mọi người chúng ta, chúng tôi công bố : Đức Ma-ri-a rất thánh là Mẹ của Hội Thánh, nghĩa là của toàn dân Ki-tô giáo, cả tín hữu lẫn mục tử, vốn gọi Người là Mẹ rất mực yêu thương, và chúng tôi quyết định rằng : Toàn dân Ki-tô giáo xưa nay đã tôn kính Thánh Mẫu Thiên Chúa bằng danh hiệu rất ngọt ngào này, thì nay còn phải tôn kính hơn nữa mà dâng lên Người những lời khẩn nguyện.
Chư huynh đáng kính, đây không phải là danh hiệu lạ lẫm đối với lòng đạo đức của các Ki-tô hữu, mà trái lại, các tín hữu Ki-tô và toàn thể Hội Thánh vẫn thích kêu cầu Đức Ma-ri-a bằng danh hiệu là Mẹ hơn các danh hiệu khác. Thật vậy, danh hiệu này dẫn đến lý do đích thực cho lòng sùng kính Đức Ma-ri-a, vì đặt nền vững chắc trên chính phẩm tước đã được ban cho Đức Ma-ri-a là Mẹ của Ngôi Lời Nhập thể.
Vì, cũng như thiên chức Thánh Mẫu Thiên Chúa làm cho Đức Ma-ri-a có những tương quan hết sức đặc biệt với Đức Ki-tô và làm cho Mẹ hiện diện trong công trình cứu độ loài người do Đức Ki-tô Giê-su thực hiện, thì cùng một cách ấy, những tương quan giữa Đức Ma-ri-a và Hội Thánh cũng đặc biệt phát sinh từ thiên chức làm Mẹ, bởi lễ Đức Ma-ri-a là Mẹ Đức Ki-tô, Đấng ngay khi nhận lấy bản tính nhân loại trong cung lòng đồng trinh của Mẹ, đã lập tức liên kết thân mình mầu nhiệm của Người là Hội Thánh với bản thân Đấng là Đầu. Vậy Đức Ma-ri-a, với tư cách là Mẹ Đức Ki-tô, cũng phải được xem là Mẹ của mọi tín hữu và mọi mục tử, tức là của Hội Thánh.
Bởi thế, chúng ta có lý do để, dù bất xứng, dù yếu hèn, cứ lấy tinh thần đức tin và tình yêu con thảo mà đưa mắt sốt sắng nhìn lên Mẹ. Xưa kia Mẹ đã trao ban cho chúng ta Đức Giê-su là nguồn suối ân sủng từ trời, thì nay Mẹ không thể không đem lại cho Hội Thánh sự phù trợ từ mẫu của Mẹ, nhất là khi Hiền Thê của Đức Ki-tô đang hăng say nhiệt thành và nỗ lực chu toàn trọng trách mang ơn cứu độ cho mọi người.
Niềm tín thác này, chúng ta được khuyên dạy hãy bền lòng hơn nữa mà dưỡng nuôi và củng cố cho vững vàng, vì giữa Mẹ chúng ta trên trời với loài người vẫn có những mối ràng buộc hết sức chặt chẽ. Mặc dầu được Thiên Chúa ban dư đầy những hồng ân rất trọng đại và tuyệt vời để nên Thân Mẫu xứng đáng của Ngôi Lời Nhập Thể, Mẹ vẫn rất gần gũi chúng ta. Mẹ là nữ tử của A-đam như chúng ta và do đó cũng là chị em với chúng ta vì cùng chung bản tính loài người. Thực ra, Mẹ được gìn giữ khỏi tội nguyên tổ nhờ công trạng sau này của Đức Ki-tô ; nhưng ngoài các ơn Chúa ban, Mẹ còn nêu gương đức tin hoàn hảo khiến Tin Mừng ca tụng : “Bà thật có phúc vì đã tin”.
Trong cuộc đời phải chết này, khi diễn tả mẫu người môn đệ hoàn hảo của Đức Ki-tô, Mẹ đã nêu gương mọi nhân đức và đã hoạ lại đầy đủ các mối phúc Đức Ki-tô rao giảng. Vì thế, khi quảng diễn sức sống thiên hình vạn trạng và đầy năng động nhiệt thành của mình, toàn thể Hội Thánh nhận Đức Trinh Nữ Mẹ Thiên Chúa làm mẫu gương tuyệt vời mà bắt chước Đức Ki-tô cách hoàn hảo.
Lm. Giuse Đinh Tất Quý
SUY NIỆM 5: BƯỚC THEO MẸ MARIA TRÊN CUỘC LỮ HÀNH ĐỨC TIN
Giáo Hội đã tuyên dương Đức Maria với nhiều tước hiệu cao quý. Mỗi một tước hiệu là một dấu ấn trong cuộc đời của Đức Mẹ. “Đức Maria là Mẹ Hội Thánh” là một những tước hiệu ấy. Giáo Hội suy tôn Mẹ Maria là Mẹ Hội Thánh. Lý do vì mẹ đã sinh ra Chúa Giêsu là Đầu của Hội Thánh, vì thế Mẹ cũng là Mẹ của toàn thể Hội Thánh. Giáo Hội gọi Mẹ Maria là mẹ của Giáo Hội là dựa vào Lời Chúa Giêsu. Trong bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu trên thánh giá, đã trao phó Đức Mẹ cho Thánh Gioan và ngược lại trao Gioan cho Đức Mẹ: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình” (Ga 19,26-27). Câu Tin Mừng này cho chúng ta nhiều điều suy nghĩ. Tại sao Chúa Giêsu không nói: “mẹ ơi, Gioan là con mẹ” nhưng lại nói “thưa Bà, đây là con Bà”. Khung cảnh và lời nói của Chúa Giêsu làm chúng ta gợi lại một hình ảnh trong sách sáng thế. Đó là hình ảnh về một Eva, người mà sách Sáng thế dùng từ “người đàn bà” để nói đến. Eva cũng có nghĩa là mẹ của chúng sinh. Eva là một người mẹ, nhưng vì tội lỗi mà làm cho tất cả con cái mình là nhân loại phải mang tội ấy. Hình ảnh cây trồng giữa vườn là lề luật của Thiên Chúa. Thế nhưng Eva đã phạm đến lề luật mà phạm tội. Khung cảnh Đức Maria đứng dưới chân thập giá và những lời của Chúa Giêsu cho chúng ta thấy một vườn địa đàng mới. Cây thập giá là cây mang lại phúc trường sinh. Với cách nói “thưa bà …” Chúa Giêsu cho chúng ta thấy đây mà một Eva mới. Eva mới thay đã lấy đức tin mà đón nhận lời xin vâng thi hành ý Chúa, chứ không nghi ngờ tình yêu Chúa và dẫn đến phạm tội. Mẹ Maria là Eva mới đã kết hợp với con của mình mà cứu độ nhân loại. Chính vì thế, Mẹ trở thành một người mẹ sinh ra con cái trong ân sủng.
Thứ đến, trong Tin Mừng thứ tư này không nói rõ nhân vật “người môn đệ Chúa yêu là ai”. Như thế không phải là một môn đệ vô danh. Thánh sử đã dùng kiểu nói này để cho thấy rằng chúng ta đều là một hình ảnh của “người môn đệ Chúa yêu”. Vì giả như Tin Mừng nói rõ đó là Gioan thì chúng ta đâu có phần trong đó.
Những lời Chúa Giêsu nói nơi dưới chân thập giá năm xưa cũng đang nói với chúng ta hôm nay. Chúng ta là những môn đệ Chúa Giêsu, là “người môn đệ Chúa yêu”. Chúng ta được Chúa Giêsu trao phó Đức Maria là Mẹ chúng ta và chúng ta là con của mẹ. “Giỏ nhà ai quai nhà ấy” là câu nói muốn nói rằng, con cái giống cha mẹ. Chúng ta có người mẹ tuyệt vời là Mẹ Maria. Vì thế, chúng ta được mời gọi trở nên giống Mẹ, được mời gọi đi lại con đường chính Mẹ đã đi từ lúc nói lời xin vâng đến chân thập giá. Con đường mà Mẹ đi là con đường đức tin của chúng ta. Trên đường ấy có hạnh phúc của khổ đau, có những niềm vui những cũng không thiếu những chông gai. Mẹ Maria đã nói lời xin vâng không phải một lần nhưng lúc Mẹ nói lời xin vâng là đi vào hành trình của sự xin vâng, hành trình bước theo con đường đức tin. Đó là con đường của mỗi chúng ta hôm nay.
Chúng ta tôn vinh Mẹ Maria không phải là sống trong sự tự hào theo kiểu tung hô, nhưng chúng ta vững tin và sống như Mẹ đã sống. Khi chấp nhận thánh ý Chúa trong cuộc đời là đồng thời lúc ấy chấp nhận chông gai. Sống giữa cuộc sống đầy những gian dối và lừa lọc, chọn theo con đường của sự thật thì lập tức thập giá cuộc đời sẽ xuất hiện. Thế nhưng, Mẹ Maria một người đi trên con đường đó, không phải do sức riêng nhưng do ơn Chúa, và có Chúa đi cùng. Chúng ta cũng vững tin rằng, cho dù con đường có mịt mù có tăm tối nhưng cuối con đường ấy vẫn có ánh sáng phục sinh.
Ước mong ngày lễ hôm nay qua việc chúng ta suy tư Lời Chúa để cho thấy con đường phía trước của chúng ta mà sống như mẹ Maria đã sống, một cuộc sống tin tưởng phó thác trong tay Thiên Chúa toàn năng. Amen
Lm.Phêrô Hoàng Văn Độ
