THỨ BẢY TUẦN XXV THƯỜNG NIÊN NĂM A

Lc 9,43b - 45

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Luca.

43b Đang lúc mọi người còn bỡ ngỡ về tất cả các việc Đức Giê-su làm, Người nói với các môn đệ: 44 “Phần anh em, hãy lắng tai nghe cho kỹ những lời sau đây: Con Người sắp bị nộp vào tay người đời.”

45 Nhưng các ông không hiểu lời đó, vì đối với các ông, lời đó còn bí ẩn, đến nỗi các ông không nhận ra ý nghĩa. Nhưng các ông sợ không dám hỏi lại Người về lời ấy.

 

SUY NIỆM 1: CON ĐƯỜNG TỪ BỎ, VÁC THÁNH GIÁ

Sứ điệp: Con đường cứu thế là con đường từ bỏ mình, vác thánh giá lên núi sọ. Ai muốn đạt tới vinh quang muôn đời phải can đảm và tin tưởng bước theo Chúa Giêsu trên con đường cứu thế ấy.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, vui sướng ai cũng thích, và khổ đau ai cũng sợ. Thấy vui tìm đến, thấy khổ tháo lui. Con bây giờ cũng thế, mà các tông đồ thuở xưa cũng vậy, lúc Chúa biến hình vinh quang, khi Chúa làm phép lạ diệu kỳ…, các tông đồ phấn khởi tin theo Chúa. Ngược lại, lúc tiên báo cuộc khổ nạn, lòng các Ngài như bị che khuất, chẳng hiểu và cũng không muốn hiểu.

Lạy Chúa, Chúa đến không phải được hầu hạ nhưng là để hầu hạ mọi người. Làm vua theo tinh thần của Chúa không phải là nghênh ngang trên kiệu vàng, mà là chịu khổ đau với thần dân. Điều đó trái với sự chờ đợi của mọi người. Xin cho con được hiểu rằng: theo Chúa là sẵn lòng bước đi trên con đường hẹp đòi hỏi nhiều từ bỏ hy sinh, và đón nhận một thập giá trên vai mình.

Chúa có hứa ban kho tàng trên trời cho kẻ từ bỏ mình vì Chúa. Xin cho con đừng trông chờ sự giàu sang trần thế.

Chúa có hứa ban sức mạnh tâm hồn cho kẻ theo Chúa. Xin cho con đừng thất vọng khi yếu đau sầu khổ.

Chúa có hứa ban vinh quang bất diệt mai sau. Xin cho con đừng ngỡ ngàng khi bị sỉ nhục vì Danh Chúa.

Xin cho con thêm lòng tin cậy mến để con can đảm bước vào con đường hẹp và theo Chúa tới phục sinh vinh quang. Amen.

Ghi nhớ: “Con Người sẽ phải bị nộp. Các ông không đám hỏi Người về lời ấy”.

TGM Giuse Nguyễn Năng

 

SUY NIỆM 2: ĐẤNG KITÔ CHỊU NẠN CHỊU CHẾT RỒI MỚI SỐNG LẠI

A. Hạt giống...

Bài Tin Mừng hôm nay tiếp tục nói đến những dư luận về Chúa Giêsu:

- Trong dân chúng thì có 3 dư luận:

a/ Ngài là Gioan Tẩy giả sống lại;

b/ Ngài là Êlia xuất hiện;

c/ Ngài là một ngôn sứ thời xưa sống lại. Cách chung, dân chúng đánh giá Ngài khá cao: Ngài không phải là một người thường như mọi người, nhưng là người đặc biệt thuộc hàng tiên tri: giảng hay và có khả năng làm phép lạ.

- Chỉ một mình Phêrô, do ơn soi sáng đặc biệt, nên biết Chúa Giêsu chính là “Đấng Kitô của Thiên Chúa”.

- Tuy nhiên Phêrô vẫn nghĩ về Đấng Kitô theo cách nghĩ thông thường của đa số người thời đó, tức là một Đấng cứu thế oai phong hiển hách. Bởi đó Chúa Giêsu phải sửa lại cách nghĩ ấy: Ngài là Đấng Kitô chịu nạn chịu chết rồi mới sống lại.

B.... nẩy mầm.

1. Tôi hãnh diện vì được làm môn đệ Chúa Giêsu. Nhưng tôi hãnh diện về phương diện nào? Vì Chúa Giêsu là Chúa, cao cả hơn Đức Phật và các vị sáng lập những tôn giáo khác? Vì Giáo Hội của Chúa có đông tín đồ, có tổ chức quy mô? vv… Có khi nào tôi hãnh diện vì Chúa của tôi là một vị Thiên Chúa chết trên Thập giá không? Tôi có nghĩ như thánh Phaolô rằng “Vinh dự của chúng ta là thập giá Đức Kitô” không?

2. “Simon Phêrô thưa rằng ‘Thầy là Đức Kitô của Thiên Chúa’. Và Ngài ngăn cấm các ông không được nói điều đó với ai”: Ngày nay chắc Chúa không còn ngăn cấm chúng ta rao giảng về Ngài như là một Đức Chúa quyền phép vinh quang. Nhưng Ngài sẽ chưa hài lòng nếu chúng ta chưa rao giảng về Ngài như một Đức Chúa chết trên Thập giá vì tội loài người và vì yêu thương loài người.

3. Vị khách đến uỷ lạo một thương binh trong bệnh viện:

- Anh thuộc giáo hội nào?

- Tôi thuộc giáo hội của Chúa Kitô.

- Cái gì thuyết phục anh vào giáo hội đó?

- Thuyết phục ư? Rồi nhìn lên tượng chịu nạn, anh tiếp: phải, tôi bị Ngài thuyết phục đến độ ngay cả sự sống sự chết, thần quyền, thế quyền... không gì có thể tách tôi ra khỏi lòng mến Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô.” (Góp nhặt)

4. “Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ lão, các thượng tế và các luật sĩ từ bỏ”: đau khổ là điều Chúa Giêsu phải chịu; bị từ bỏ, và từ bỏ không những bởi dân thường mà bởi những kẻ chính thức mắm quyền lãnh đạo tôn giáo, đó cũng là điều Chúa Giêsu phải chịu.

Khi tôi gặp đau khổ; khi tôi bị từ bỏ, nhất là từ bỏ bởi những người mà tôi đặt rất nhiều hy vọng vào họ, tôi có nghĩ đó là thập giá mà tôi phải vác không? Tôi có ý thức rằng mình đang được chia sẻ thân phận của Chúa tôi không?

5. “Chúa Giêsu hỏi: Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (Lc 9,20)

Hình như có ai đang hỏi, đang mời tôi suy nghĩ.

Giờ này, đối với tôi, Chúa Giêsu là ai? Giờ này, đối với tôi, Ngài có còn là Ngài không?

Hay chỉ là một chiếc bóng bên đường, một lần cất bước đi qua để lại thoáng nhớ mong manh, rồi chìm dần vào quên lãng.

Giờ này, đối với tôi, Chúa Giêsu là ai? Giờ này, đối với tôi, Ngài có còn là Ngài không?

Hay một lần Ngài đến giữa đêm khuya, rồi thầm cất bước ra đi, để lại thoáng chút dư âm, tàn dần với thời gian…

Ngài là ai? Là ai lúc tôi vui, lúc tôi buồn, lúc tôi ghen, lúc tôi hờn, lúc tôi yêu…?

Ngài là ai? là ai khi tôi thành công, lúc tôi thất vọng, khi lầm than, lúc thanh nhàn, và trong suốt cuộc đời…?

Giêsu ơi, khi quì đây và trong suốt cuộc đời, xin được gọi Ngài là Cứu Chúa của con. (Hosanna).

Lm Carôlô Hồ Bạc Xái

 

SUY NIỆM 3: THẦY LÀ CON THIÊN CHÚA

Câu nói của ông bà chúng ta ngày xưa và ngay cả ngày hôm nay: “Vô tri bất mộ, hữu tri đắc đạo” rất đúng trong cuộc sống đời này, nghĩa là không biết thì không yêu thích, không mộ mến được, còn khi biết rồi thì mới sống trọn vẹn đạo làm người. Và câu nói này cũng rất đúng trong hoàn cảnh theo như lời Chúa trong bài Tin Mừng đây, khi Chúa hỏi các tông đồ rằng: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” (Lc 9, 20).

Người trần gian thời của Chúa chỉ biết Chúa như là một con người nổi tiếng thành nhân, thành danh qua những lời Chúa rao giảng Tin Mừng, qua các phép lạ Chúa làm để chữa lành các bệnh hoạn tật nguyền, qua việc Chúa phục sinh kẻ chết, và Chúa xua trừ ma quỷ để rồi dân chúng lúc đó xem Chúa như một tiên tri cao cả xuất hiện giữa chúng ta và Thiên Chúa thăm viếng dân Người, và lời Chúa được loan truyền khắp cả miền Giuđêa và vùng lân cận (Lc 7, 16 – 17), hoặc là Thiên Chúa đã ban cho loài người một quyền năng như thế (Mt 9, 8). Vì dân chúng chỉ biết Chúa như là một Gioan Tẩy Giả, như là Êlia hay là một tiên tri thời xưa đã sống lại (Lc 9, 19), cho nên họ chỉ biết làm cho những việc tốt lành của Chúa được lan rộng khắp nơi, danh Chúa đồn ra khắp chốn. Do đó mà dân chúng chưa toàn tâm toàn ý với Chúa nhiều, chưa tin tưởng phó thác trọn vẹn cuộc sống cho Chúa, chưa đi theo sự hướng dẫn dứt khoát của Chúa, chưa sống chết vào Chúa. Vì như vậy, họ đã nghe theo lời xúi dục của những người biệt phái, luật sỹ, trưởng tế, kỳ lão mà thay lòng đổi dạ kết án Chúa trong cuộc khổ nạn …Còn về phần riêng của các tông đồ, trong những ngày tháng theo Chúa, được nghe Chúa rao giảng Tin Mừng, được thấy Chúa làm các phép lạ, và xua trừ ma quỷ, cho kẻ chết sống lại, cho nên bây giờ Chúa hỏi sự hiểu biết của các ngài về Chúa tới đâu rồi để Chúa biết các ngài yêu mến Chúa như thế nào? Sống chết vì Chúa ra sao? Các ngài có phó thác trọn vẹn cuộc sống cho Chúa không? Có đi theo sự dẫn dắt của Chúa dứt khoát không? Đồng thời, một khi các tông đồ biết Chúa rồi, Chúa sẽ nhờ các ngài làm cho mọi người biết về Chúa nhiều hơn để càng ngày họ càng gắn bó với Chúa mà được Chúa cho sống mãi muôn đời.

Khi các tông đồ biết Chúa mà như lời thánh Phêrô, đã đại diện cho các ngài tuyên xưng Chúa: “Thầy là Đấng Kitô, con Thiên Chúa” (Lc 9, 20), các tông đồ sẽ hoàn toàn tựa nương vào Chúa, bám chặt vào Chúa. Thế nhưng, Chúa biết cái biết của các tông đồ chưa có sâu sắc, chưa có vững vàng, dễ bị ngoại cảnh tác động, dễ bị lay chuyển, nhưng Chúa vẫn chấp nhận trong tình thế như vậy để rồi Chúa mới cho các ngài biết Chúa sẽ đi vào khổ nạn, cứu chuộc con người chúng ta: “Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ lão, các trưởng tế và các luật sỹ từ bỏ và giết chết, nhưng ngày thứ ba sẽ sống lại” (Lc 9, 22). Chúa muốn các ngài biết Chúa là Chúa của khổ nạn và phục sinh, chứ không phải Chúa là Chúa vinh quang, giàu sang, phú quý, quyền lực. Cái biết về Chúa của các ngài lúc này vẫn còn mang nặng bụi trần tục lụy của kiếp người, chưa được thanh luyện, cho nên khi Chúa đi vào cuộc khổ nạn, các ngài đã bỏ Chúa chạy trốn hết. Bởi vậy, sự hiểu biết của các tông đồ về Chúa còn quá hạn chế, quá giới hạn, vì thế mà các tông đồ hay lỗi nhịp với Chúa trong cuộc sống. Nhưng Chúa vẫn chấp nhận, vẫn tha thứ, vẫn hướng dẫn dạy dỗ, để rồi sau này các ngài biết ơn Chúa, và đền đáp lại tình thương của Chúa bằng cách chu toàn nhiệm vụ Chúa trao phó cách hoàn hảo.

Lạy Chúa, xin Chúa cho chúng con biết Chúa, xin cho chúng con biết con. Biết Chúa để chúng con phó thác hoàn toàn cuộc sống chúng con cho Chúa. Biết chúng con là những người tội lỗi để chúng con sống khiêm nhường và luôn xin Chúa tha thứ cứu vớt chúng con (St Augustino). Amen.

Lm. Micae Võ Thành Nhân

 

SUY NIỆM 4: ĐỨC KITÔ TIÊU DIỆT THẦN CHẾT

Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Bảy Tuần 25 Thường Niên, năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã thu gọn toàn thể lề luật thánh vào giới răn độc nhất là mến Chúa yêu người, xin Chúa giúp chúng ta hằng vâng giữ điều Chúa truyền dạy, để sau này đạt tới phúc trường sinh.

Vâng giữ điều Chúa truyền dạy, để được múc nước tận nguồn ơn cứu độ, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, ngôn sứ Êdêkien cho thấy: Trong xứ Paléttin khô khan, nước tượng trưng ơn lành của Thiên Chúa. Từ Đền Thờ là Nhà Thiên Chúa, phát xuất dòng suối kỳ diệu, không bao giờ cạn, cho thấy sức phát triển tuyệt vời của ân sủng. Chúa Giêsu sẽ hứa cho một mạch nước vọt lên đem lại sự sống đời đời. Tôi đã thấy nước từ bên phải Đền Thờ tuôn ra, và tất cả những người được nước đó thanh tẩy đều được cứu độ. Đức Giêsu đã nói: Nước tôi cho người nào sẽ trở nên mạch nước chảy vọt mang lại sự sống muôn đời cho người đó.

Vâng giữ điều Chúa truyền dạy, để được tận hưởng những ân lộc Chúa ban dồi dào phong phú, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Hilariô nói: Chúng ta, những người được tái sinh nhờ phép Rửa, chúng ta vui mừng chan chứa khi cảm nhận nơi mình những hoa quả đầu mùa của Thánh Thần… Lạy Chúa, chúng con được no say yến tiệc nhà Ngài, nơi suối hoan lạc, Ngài cho uống thỏa thuê. Ân huệ nhà Chúa, chúng con được tận hưởng. Chúa quả là nguồn sống, nhờ ánh sáng của Ngài, chúng con được nhìn thấy ánh sáng.

Vâng giữ điều Chúa truyền dạy, để sống giữa những thế sự thăng trầm, mau qua, chóng tàn, lòng vẫn bám chặt vào Chúa là núi đá, thành trì vững chắc của chúng ta, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, sách Giảng Viên nói: Giữa tuổi thanh xuân, bạn hãy tưởng nhớ Đấng đã dựng nên mình. Đừng chờ đến khi bụi đất lại trở về với đất. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 89, vịnh gia đã cho thấy: Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ, Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn. Chúa bắt phàm nhân trở về cát bụi, Ngài phán bảo: Hỡi người trần thế, trở về cát bụi đi! Ngàn năm Chúa kể là gì, tựa hôm qua đã qua đi mất rồi, khác nào một trống canh thôi!

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Đấng Cứu Độ chúng ta là Đức Giêsu Kitô đã tiêu diệt thần chết, và đã dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Con Người sắp bị nộp vào tay người đời. Các ông sợ không dám hỏi lại Người về lời ấy. Đức Kitô đã tiêu diệt thần chết bằng chính cuộc Khổ Nạn và Phục Sinh của Người. Thập giá là Tin Mừng làm sáng tỏ phúc trường sinh. Đây là cớ vấp phạm, là một nghịch lý mà trí khôn loài người không thể hiểu nổi, các môn đệ đã sợ và không dám hỏi lại Đức Giêsu. Tại sao các ông sợ? Phải chăng sợ hiểu rồi, sẽ bị liên lụy, sẽ rước vào mình những phiền phức, những điều mà mình chẳng mong muốn bao giờ. Về sau, khi Thần Khí sự thật đến, đã dẫn các ông đến sự thật vẹn toàn, và các ông đã can đảm đi đến cùng của sự thật, làm chứng cho sự thật bằng chính cái chết của mình, và được nên đồng hình đồng dạng với Thầy Chí Thánh. Ai tin tưởng và thông phần vào cuộc Khổ Nạn của Đức Giêsu, người ấy sẽ được đến múc nước tận nguồn ơn cứu độ, và từ lòng người ấy sẽ tuôn chảy những dòng nước trường sinh; những ân huệ Thánh Thần sẽ tựa như mưa sa thấm vào lòng người ấy, và những gì người ấy đã khởi sự sẽ từ từ sinh hoa kết quả dồi dào. Ước gì khi sống giữa những thế sự thăng trầm, giữa những xu hướng của thời đại, chúng ta dám giữ vững niềm tin vào Chúa, dám lội ngược dòng, để vâng giữ những gì Chúa truyền dạy. Chúa đã thu gọn toàn thể lề luật thánh vào giới răn độc nhất là mến Chúa yêu người, ước gì chúng ta hằng vâng giữ điều Chúa truyền dạy, để sau này đạt tới phúc trường sinh. Ước gì được như thế!

Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

SUY NIỆM 5: CON ĐƯỜNG GIÊSU 

Trong tâm trí của người Do Thái cũng như các môn đệ, Đấng Mêsia là một vị vua đến để giải thoát họ bằng sức mạnh theo nghĩa chính trị. Tuy nhiên, con đường và ý định của Thiên Chúa thì khác hẳn với tư tưởng của loài người. Điều này được thể hiện rõ trong Tin Mừng hôm nay khi Đức Giêsu tiên báo về con đường của mình: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời”.

Quả thật, có lẽ trong tư tưởng của các môn đệ và những người theo Đức Giêsu lúc bấy giờ, họ theo Người vì hy vọng Người là Đấng Mêsia. Đấng ấy sẽ giải thoát họ bằng quyền lực và sức mạnh quân sự. Đặc biệt với các môn đệ, họ theo Thầy Giêsu vì hy vọng sau này khi Người trở thành vua thì các ông sẽ có được một thế giá và địa vị trong xã hội. Điều này được thánh Máccô xác nhận rõ khi kể rằng, chính Giacôbê và Gioan đã xin Đức Giêsu: “Xin cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang” (Mc 10,37). Tuy nhiên, con đường của Đức Giêsu lại là con đường của đau khổ, thập giá rồi mới đến vinh quang. Con đường ấy thật không dễ dàng để chấp nhận vì nó trái ngược với ước muốn của con người. Muốn hạnh phúc mà không phải qua đau khổ. Các Tông Đồ cũng thế, cũng muốn hạnh phúc mà khước từ thập giá.

Con người hôm nay cũng vậy, muốn chọn con đường dễ dàng và né tránh sự đau khổ. Tuy nhiên, qua Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu mời gọi mỗi người chúng ta hãy can đảm chấp nhận con đường thập giá vì đó chính là con đường mang lại cho con người sự sống đời đời. Chính Người đã trải qua đau khổ, bắt bớ, bị giết nhưng Người đã vinh thắng khải hoàn. Con đường thập giá ấy chính là con đường tình yêu, con đường mang tên Giêsu, chết để cho nhân loại được sống và sống dồi dào.

Lạy Chúa, xin dạy chúng con hiểu được giá trị của Lời Chúa, hiểu được giá trị của con đường thập giá mà Chúa đã đi. Ngõ hầu, chúng con cũng dám can đảm bước theo Ngài trên con đường vác thập giá. Amen.

Tu sĩ Antôn Hà Thừa Lực, SVD