THỨ BẢY TUẦN XV THƯỜNG NIÊN NĂM A
Mt 12,14-21
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu
14 Ra khỏi đó, nhóm Pha-ri-sêu bàn bạc để tìm cách giết Đức Giê-su. 15 Biết vậy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó.
16 Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết. 17 Người còn cấm họ không được tiết lộ Người là ai.
18 Như thế là để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói: Đây là người Tôi Trung Ta đã tuyển chọn, đây là người Ta yêu dấu: Ta hài lòng về Người.
19 Ta cho Thần Khí Ta ngự trên Người. 20 Người sẽ loan báo công lý trước muôn dân.
21 Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường.
Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng, và muôn dân đặt niềm hy vọng nơi danh Người.
SUY NIỆM 1: NIỀM HY VỌNG
Phật giáo có câu nói rằng: “Đời là bể khổ”. Và không ai trên đời này mong muốn đau khổ cả. Vì thế, trong cuộc sống con người hy vọng được thoát khổ. Trong bài Tin Mừng hôm nay, nhiều người đã đi theo Chúa Giêsu để hy vọng được thoát khỏi đau khổ, cụ thể là đau khổ do bệnh tật thể lý đem đến. Chúa Giêsu hiểu niềm hy vọng đó của con người và Ngài đã chữa lành hết cho họ.
Khi thực hiện như thế, Chúa Giêsu đã làm cho lời của ngôn sứ Isaia về người Tôi Trung của Thiên Chúa được ứng nghiệm nơi chính bản thân Ngài. Danh Ngài đã trở thành nơi mà muôn dân đặt niềm hy vọng. Tuy nhiên, niềm hy vọng mà Ngài đem đến cho nhân loại không phải là niềm hy vọng về những gì thuộc về thế gian này. Ngài không đem đến cho con người niềm hy vọng về chức quyền, địa vị, danh vọng và lợi lộc trần thế. Qua những dấu lạ, điềm thiêng mà Ngài thực hiện, Ngài đem đến cho nhân loại niềm hy vọng về sự sống đời đời, về sự phục sinh vinh hiển cùng với Ngài.
Quả thật, một trong những đau khổ tột cùng của kiếp nhân sinh là cái chết. Đứng trước cái chết, con người không khỏi xao xuyến, bàng hoàng và sợ hãi. Bởi vì, một khi xuôi tay nằm xuống, ai cũng kinh nghiệm rằng mọi sự ở đời này đều trở nên vô nghĩa. Sắc đẹp ư, rồi cũng tiêu tan. Của cải ư, rồi cũng phải để lại cho người khác hưởng dùng. Bằng cấp ư, học hàm học vị ư, rồi cũng trở thành những tấm giấy lộn. Đứng trước cái chết thể lý, con người không khỏi tự hỏi bản thân mình rằng: bên kia sự chết có gì không? Chính Chúa Giêsu trả lời cho chúng ta câu hỏi đó. Bên kia sự chết của thể xác, con người chúng ta sẽ có sự sống phục sinh với Ngài.
Lạy Chúa Giêsu, chúng con biết rằng ngày nào có đau khổ của ngày đó, và Ngài mời gọi chúng con vác thập giá hằng ngày mà tiến bước theo Ngài. Nhưng trong cuộc sống, lắm lúc chúng con cảm thấy kiệt sức và ngã quỵ trước những gánh nặng của cuộc đời. Những lúc ấy, xin Ngài ban ơn nâng đỡ chúng con, và xin cho chúng con luôn biết đặt niềm hy vọng nơi danh Ngài.
Lm. Antôn Nguyễn Thanh Hà, SVD
SUY NIỆM 2:
Mahatma Ghandi, một nhà cách mạng của Ấn Độ, muốn giải phóng Ấn độ khỏi ách đô hộ của người Anh. Chính quyền nước Anh đã bắt Ghandi và biệt giam ông, không cho ông giao tiếp với ai. Hàng ngày chỉ cho một người Phi Châu không biết tiếng Ấn Độ đem cơm cho ông. Người Phi Châu không biết tiếng Ấn Độ cho nên hàng ngày chỉ lạnh lùng đưa cơm rồi đi. Thế rồi một ngày kia, người Phi châu này bị rắn độc cắn, Ghandi vội đập chiếc bát ăn cơm, lấy mảnh vỡ rạch vết thương và ghé miệng vào hút hết nọc độc ra. Người Da đen thoát chết, vội quỳ xuống tỏ dấu cám ơn. Trái tim lạnh lùng chai cứng giờ đây đã biết rung động. Vì lần đầu tiên ông nhận được một đối xử bằng tình người.
Chính quyền Anh đã an tâm khi đặt người Da đen này như một bức tường để ngăn cách Ghandi với thế giới bên ngoài, thế nhưng có một sợi dây leo đã bò qua được bức tường đó: đó là sợi dây leo tình thương.
Tin Mừng hôm nay cũng nói lên sợi dây leo tình thương nơi Chúa Giêsu. Nhóm biệt phái tìm mọi cách hãm hại Chúa Giêsu nên Chúa Giêsu tạm rút lui, không rao giảng nữa. Và họ tưởng như vậy là thành công. Tuy nhiên không rao giảng bằng lời thì Chúa Giêsu lại rao giảng bằng hành động. Ngài không lớn tiếng, không ai nghe tiếng Ngài ngoài đường phố, nhưng bước chân của Ngài lại vang lên tiếng nói tình thương. Đi đến đâu, gieo rắc tình yêu thương, an ủi, chữa lành người bệnh tật đến đó. Nên dân chúng vẫn theo Ngài rất đông.
Sống đời môn đệ theo cung cách Thầy Giêsu: loan báo Nước Thiên Chúa trong âm thầm khiêm tốn, cùng sống, đồng hành, chia sẻ với anh chị em mình. Nhiệt tâm loan báo công lý của Thiên Chúa và đưa công lý đó đến tòan thắng; nhưng không vênh vang, không hống hách trịch thượng, mà với một thái độ đơn sơ khiêm nhường.
Là môn đệ của Đức Giêsu, ta phải sống đơn sơ, khiêm tốn – và biết nhiệt thành loan báo Tin Mừng qua những chứng tá âm thầm yêu thương phục vụ giữa anh chị em mình.
Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
SUY NIỆM 3:
Bài Phúc Âm hôm nay nhấn mạnh đến tinh thần cứu thế của Chúa Giêsu. Đó là sự nhẫn nhục để khơi lên niềm hy vọng. Cuộc đời chúng ta hôm nay có đầy dãy đau khổ và bất công thì Chúa vẫn mời gọi chúng ta sống tinh thần cứu thế của Ngài là dịu hiền và cảm thông.
Nguyên nhân dẫn đến sự lánh mặt của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay đã được nói đến trong những ngày vừa rồi. Cuộc tranh cãi bắt nguồn từ khẳng định của Chúa Giêsu rằng chúng ta có quyền và có bổn phận phải làm ơn cho một người nào đó dù là làm trong ngày lễ nghỉ Sabat. Đúng là Ngài đã loan báo công lý trước muôn dân nhưng Ngài cũng chẳng cãi vã to tiếng để thuyết phục thiên hạ. Đối phương đã tìm cách giết hại để bịt miệng người công chính, thế nên Đức Giêsu đã tìm cách rút lui khỏi cuộc tranh cãi và vây bắt.
Phải chăng sự im lặng của Ngài là làm ngơ cho sự ác hoành hành, hay đây là cách thế để bày tỏ sự cảm thông với người cùng đinh, thấp cổ bé miệng? Tác giả Tin Mừng Mátthêu trả lời vấn nạn bằng cách trích một đoạn văn sách ngôn sứ Isaia: Đây là người tôi trung của TC, không cãi vã to tiếng, chẳng lên tiếng giữa phố phường; và Thiên Chúa lại rất hài lòng về người tôi trung ấy.
Trước những khổ đau cùng cực, trước những mất mát tang thương, lời nói nhiều khi trở thành vô nghĩa, kể cả lời an ủi. Duy chỉ có sự hiện diện im lặng mới nói lên được sự đồng cảm. Chúa Giêsu đã phải cảm nghiệm thật sâu sắc gánh nặng tội lỗi và đau khổ đè bẹp con người chúng ta nên Ngài đã chấp nhận im lặng ở lại trên cây thập giá không phải để đầu hàng bỏ cuộc nhưng là muốn cứu thoát chúng ta tới cùng, tới khi TC đưa công lý đến toàn thắng.
Chính vì ở lại cho tới cùng đó đã khơi lên niềm hy vọng giải thoát cho chúng ta. Chính thái độ nhẫn nhục hiền từ ấy làm chúng ta an tâm. Cho dù đời sống chúng ta có bầm dập như cây lau bị nát thì Chúa Kitô cũng không nỡ bẻ gẫy, cho dù tâm hồn chúng ta có vẩn đục chỉ còn leo lét tim đèn thì Ngài cũng chẳng nỡ giập tắt. Ngài không bao giờ dồn chúng ta vào chân tường nhưng luôn mở ra một con đường phía trước, một lối thoát , một niềm hy vọng đằng sau những khổ đau và tăm tối.
Lời Chúa hôm nay muốn mời gọi chúng ta hãy sống yêu thương, nhân từ và kiên nhẫn. Không vì ghen tức mà tìm cách hại người khác chỉ vì việc tốt họ đã làm. Cũng không vì ích kỷ đến độ thấy người khác tốt lành hơn, nhân hậu hơn, làm được nhiều việc tốt hơn mà sinh lòng ác độc đối với anh chị em chúng ta. Chúng ta hãy học với Chúa Giêsu vì Ngài hiền lành và khiêm nhường trong lòng.
Lời Chúa hôm nay là một lời tra vấn để chúng ta xét mình về cách sống của mỗi người. Chúa đã ban cho chúng ta mọi sự: sự sống, sức khỏe, gia đình cùng biết bao ân huệ khác. Chúa chỉ đòi chúng ta biết sống đền đáp tình thương cao vời của Chúa bằng đời sống yêu thương và thân ái với tha nhân. Nhưng chúng ta lại quá khắt khe với anh em. Chúng ta thiếu kiên nhẫn trong việc sửa dạy tha nhân. Chúng ta thường kết án và tẩy chay nhau. Chúng ta làm cho cuộc sống chung trở nên đau khổ khi sống thiếu lòng khoan dung. Xin cho chúng ta biết học nơi Chúa sự hiền lành và khiêm nhường để đối xứ với nhau trong nhân ái và khoan dung.
Lm. Phaolô Phạm Công Phương
SUY NIỆM 4: NGƯỜI TÔI TỚ CỦA THIÊN CHÚA
1. Tiên tri Isaia tuyên sấm về Người Tôi Tớ của Thiên Chúa, Người Tôi Tớ được Thiên Chúa yêu thương. Thiên Chúa ban Thần Khí xuống trên Người để Ngài đem Tin Mừng cứu độ đến cho toàn dân. Người Tôi Tớ này hiền lành, khiêm nhường, âm thầm và đầy tình xót thương. Đây chính là hình ảnh tiên báo về Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa. Người đã bị sát tế vì phần rỗi nhân loại. Người không muốn bị mất bất cứ ai nên đã sống với con người, dạy dỗ, giúp đỡ và dùng chính Thịt Máu mình để làm chứng cho tình yêu của Người đối với nhân loại.
2. Chúa Giêsu biết rõ những người biệt phái ghen ghét và mưu hại Ngài, Ngài đã kín đáo rời khỏi miền Galilê để tiếp tục sứ mệnh của Ngài tại nhiều nơi khác. Ngài còn cấm những kẻ theo Ngài không được tiết lộ cho thiên hạ biết Ngài là ai. Thánh Matthêu đã nhận ra trong sự kiện này lời tiên tri Isaia đã ứng nghiệm, như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay.
Đấng Thiên Sai là Con Thiên Chúa. Thần Khí Thiên Chúa luôn ngự trên Ngài, nhưng theo lời tiên tri Isaia , khi Ngài xuất hiện thì đây là dấu nhận ra Ngài : một con người hiền lành và khiêm nhường thật trong lòng, Ngài không cãi vã, không la lối, Ngài không bẻ gẫy cây sậy đã giập, không dập tắt tim đèn còn khói. Đó chính là lòng nhân từ kiên nhẫn, xót thương của Chúa. Nhưng Ngài hiền lành không phải để buông xuôi, mà là để thâm nhập tâm hồn con người, cho đến lúc sự công chính được toàn thắng và muôn dân nước đều hy vọng vào Ngài (Mỗi ngày một tin vui).
3. Thời Chúa Giêsu, những người biệt phái cũng có một lòng hăng say tương tự với ý thức hệ của lề luật. Họ đã nhân danh lề luật để ném đá người khác, họ đã nhân danh lề luật để loại bỏ biết bao người ra khỏi lề luật, nhất là họ đã nhân danh lề luật để đóng đinh Chúa Giêsu.
Đối lại sự tàn bạo của những người nhân danh lề luật hay ý thức hệ để tiêu diệt người khác, Chúa Giêsu để lộ lòng khoan dung cảm thông vô bờ. Tin Mừng hôm nay ghi lại lời tiên tri Iasaia để nói về lòng nhân hậu của Chúa Giêsu: Ngài không cãi có dức lác, không ai nghe tiếng Ngài ngoài đường phố. Ngài không bẻ gẫy cây sậy đã giập, không dập tắt tim đèn còn khói cho đến khi sự công chính được toàn thắng.
4. Các xã hội thời nay càng ngày càng bạo động. Ngày càng có nhiểu kẻ nghĩ rằng chỉ có bạo động – về tinh thần hoặc thể lý – mới có thể duy trì hòa bình, giải phóng những người bị áp bức, trả quyền lợi cho những kẻ đã bị cướp đoạt. Họ đã đi lạc đường. Họ đã sai lầm thảm thương.
Bạo động chỉ có thể sinh ra bạo động mà thôi.
Phải giết chết bạo động, phải thắng vượt nó bằng tình thương, sự kiên nhẫn và lòng nhân từ. Phải học lại cho biết ở dịu hiền. Đó là những sức mạnh có thể cứu loài người, chứ không phải sức mạnh nào khác. Người mạnh thật chính là một người hiền lành. Kẻ bạo động là con người yếu đuối. Tình thương thì mạnh, bạo lực thì yếu. Tình thương dẫn đến sự sống, bạo lực đưa tới sự chết. Khi làm cho kẻ khác chết, ta chỉ sản xuất được chết chóc mà thôi. Khi để cho mình bị giết chết, ta gieo rắc sự sống. Chính những kẻ bất bạo động mới cứu được thế giới (J.Y.G).
5. Cách đây vài thập niên, giới khoa học đã nỗ lực phác họa lại khuôn mặt thật của Chúa Giêsu dựa trên những dấu vết trên tầm khăn liệm thành Tôrinô, được coi là tấm khăn đã dùng để tẩm liệm Chúa Giêsu. Đi tìm một bức chân dung thật của Chúa Giêsu có lẽ là mong ước của không ít người. Song, đứng trước những kết quả đạt được, thì vẫn còn tồn tại nhiều ý kiến trái ngược nhau. Thế nhưng, vẫn có đó một bức chân dung thật của Chúa Giêsu, một bức chân dung không kém phần giá trị, đó là bức chân dung được vẽ lên từ chính Lời Chúa. Quả thật, Lời Chúa hôm nay đã vẽ nên một bức chân dung tuyệt vời về Chúa Giêsu, một Chúa Giêsu thật nhân từ, khoan dung, đầy lòng thương xót: “Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gẫy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi” (5 phút Lời Chúa).
6. Truyện : Lòng nhân hậu của Mahatma Gandhi.
Năm 1922, Mahatma Gandhi, nhà cách mạng bất bạo động của Ấn đã bị chính quyền bảo hộ kết án tù 6 năm. Biết ông là người gây nhiều ảnh hưởng, viên quản đốc trại đã biệt giam ông, mọi liên lạc đều do người cai tù Phi châu da đen nổi tiếng là lạnh lùng đảm nhận. Vì bất đồng ngôn ngữ, cả hai chỉ có thể trao đổi với nhau bằng cử điệu và ánh mắt.
Ngày nọ, trên đường đem cơm đến phòng giam của Gandhi, người tù da đen bị con rắn độc cắn. Không bỏ lỡ một giây, Gandhi để phần cơm sang bên, vội vàng lấy mảnh chén vỡ vạch hình chữ thập trên vết cắn, rồi kề miệng hút hết lượng máu nhiễm độc, sau đó với số thuốc gia truyền đem theo, ông đã dùng để rịt vết thương cho người ấy. Người da đen liền quì xuống trước mặt Gandhi tỏ dấu cám ơn. Trái tim chai cứng giờ đây đã biết rung động, vì đây là lần đầu tiên trong kiếp sống khốn khổ của anh, anh đã nhận được một đối xử bằng tình người. Cũng từ đó anh hết lòng giúp đỡ Gandhi, và nhờ thế nhà cách mạng còn sống sót để tiếp tục lãnh đạo cuộc tranh đấu.
Chính quyền Anh đã an tâm khi dựng lên bức tường ngăn cách Gandhi với các đồng hương, bức tường ấy là người da đen lạnh lùng vô cảm. Thế nhưng có một sợi dây leo đã bò qua được bức tường ấy, đó là sợi dây leo tình thương.
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
SUY NIỆM 5: SỐNG YÊU THƯƠNG
Danh nhân Mahatma Gandhi từng nói: “Tôn giáo của tôi dựa trên chân lý và bất bạo lực. Chân lý là Chúa của tôi. Bất bạo lực là cách để nhận thức Người”. Câu nói dẫn chúng ta đi vào trong ý nghĩa của bài Tin Mừng hôm nay trong khung cảnh Chúa Giêsu đối diện với sự giận dữ của người Pharisêu.
Chúa Giêsu đã bị những người Pharisêu chỉ trích và bàn bạc để tìm mọi cách loại trừ. Thế nhưng, Người điềm tĩnh trước những kẻ hãm hại, không tranh cãi hay lớn tiếng thóa mạ đối phương. Người nhẫn nhịn chờ đợi sự hoán cải của những kẻ cứng lòng vì họ để những hình thức bề ngoài che lấp không thấy được những chân lý mà Chúa rao truyền. Chúa Giêsu cho thấy hình ảnh của Người Tôi Tớ hiền lành mà chính ngôn sứ Isaia đã tiên báo: “Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng” (Mt 12,19-20).
Bài học mà Chúa Giêsu dạy cho chúng ta về thái độ kiên nhẫn, nhân từ và ôn hòa trước những người đối nghịch, bởi vì đây chính là cách ta có thể tìm thấy sự khôn ngoan, hướng đi theo Thần Khí và theo những giá trị của Tin Mừng. Trong Tám Mối Phúc, Chúa Giêsu đã dạy ta rằng: “Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa” (Mt 5,9). Con đường mà Thiên Chúa luôn mời gọi chúng ta là con đường của bình an và hòa giải trong tình yêu. Con đường này cần được dệt nên bởi tình yêu không vụ lợi, không toan tính hại người… Không chỉ vậy, chúng ta còn phải đem tình yêu ấy trao cho mọi người, để từ đó, con người trở nên gần gũi và yêu thương nhau hơn. Để rồi một ngày không xa, toàn thể địa cầu đều trở nên một thân thể mà chính Chúa Giêsu là đầu.
Lạy Chúa, xin Chúa mở rộng trái tim chúng con, để chúng yêu thương nhiều hơn, biết nhẫn nại với lỗi lầm của anh em và giúp họ sửa đổi. Xin cho chúng con biết yêu thương nhau như chính Ngài đã yêu thương chúng con. Amen.
