THỨ BẢY TUẦN VIII THƯỜNG NIÊN NĂM A

Mc 11,27-33

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô

27Khi ấy, Đức Giêsu và các môn đệ lại vào Giêrusalem. Đang khi Người đi đi lại lại trong Đền Thờ, thì các thượng tế, kinh sư và kỳ mục đến cùng Người và hỏi: 28“Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy, hay ai đã cho ông quyền làm các điều ấy?” Đức 29Giêsu đáp: “Tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi. Các ông trả lời đi, rồi tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy. 30Vậy, phép rửa của ông Gioan là do Trời hay do người ta? Các ông trả lời cho tôi đi!” 31Họ bàn với nhau: “Nếu mình nói: ‘Do Trời‘, thì ông ấy sẽ vặn lại: ‘Thế sao các ông lại không tin ông ấy ?’ 32Nhưng chẳng lẽ mình nói: ‘ Do người ta ‘ ?” Họ sợ dân chúng, vì ai nấy đều cho ông Gioan thật là một ngôn sứ. 33Họ mới trả lời Đức Giêsu: “Chúng tôi không biết.” Đức Giêsu liền bảo họ: “Tôi cũng vậy, tôi cũng không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.”

SUY NIỆM 1:

Ông lấy quyền nào mà dám đuổi những kẻ buôn bán ở đây? Ông lấy quyền nào mà lật bàn của những người đổi tiền, và xô đổ ghế của những người bán bồ câu?.

Họ đặt câu hỏi này vì tự ái: chính họ nắm giữ quyền hành ở đền thờ, những gì được phép hoặc không được phép đều do họ định đoạt. Họ có thể bán chỗ, cho buôn bán trong đền thờ để thu lợi, hoặc những tay buôn bán đó cũng chính là người nhà của họ. Vậy thì đối với họ, Chúa Giêsu là ai mà dám tự ý đuổi những người của họ.

Đức Giêsu trả lời câu hỏi đó bằng cách đặt ngược một câu hỏi khác. “Tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi: “Phép rửa của ông Gioan là do Thiên Chúa hay do loài người?”.

Câu hỏi tưởng như đơn giản này lập tức đưa họ vào thế kẹt. Nếu trả lời phép rửa của Gioan là bởi Thiên Chúa thì họ sẽ bị tố cáo vì đã không tin vào lời giảng của Gioan. Hơn nữa khi tin vào Gioan, họ cũng phải tin vào Đức Giêsu, Đấng đã được Gioan hết lòng khiêm cung làm chứng. Nếu trả lời phép rửa của Gioan là bởi loài người thì họ sẽ vấp phải sự chống đối từ phía dân chúng, vì dân chúng tin Gioan là một vị ngôn sứ đích thực.

Như thế câu hỏi của Đức Giêsu đã đưa họ vào thế tiến thoái lưỡng nan, dồn họ vào thế phải trả lời: “Chúng tôi không biết.”.

Có thật họ không biết hay chỉ là né tránh sự thật? Họ đã không tin Gioan, vì sợ tin Gioan sẽ phải tin cả Giêsu nữa. Nhưng họ lại sợ không dám nói ra điều đó cho dân chúng biết. Nỗi sợ bị mất uy tín, mất chỗ đứng, khiến họ trở nên câm lặng: “Chúng tôi không biết”. 

Vậy thì làm thế nào để chúng ta thoát khỏi thành kiến và nỗi sợ hãi để có được sự tự do khi trao đổi, khi đối thoại với nhau? Làm thế nào để chúng ta không tìm cách tránh né sự thật, dù chấp nhận sự thật đòi chúng ta phải thay đổi tận căn và trả giá? Làm thế nào để chúng ta can đảm nhận mình sai để rồi bắt đầu lại?

Chúng ta hãy xin Chúa cho chúng ta nhận biết sự thật, can đảm và khiêm tốn đón nhận và sống sự thật của Chúa cho đến cùng.

Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

 

SUY NIỆM 2:

Bài Tin Mừng hôm nay kể về việc nhà cầm quyền tôn giáo đến đòi kiểm tra “giấy phép hoạt động” của Đức Giêsu. Tiếc cho họ là đã bị Đức Giêsu bẻ lại một câu hỏi về phép rửa của Gioan khiến họ tiến thoái lưỡng nan rồi bỏ cuộc. Qua sự kiện này, Chúa muốn dạy chúng ta về quyền rao giảng Tin Mừng không dành cho riêng ai, mà mọi người đều có quyền lợi và nghĩa vụ đem Lời Chúa đến cho người khác tuỳ theo bậc sống của mình.

Có hai vấn đề được đặt ra là đặc quyền và năng quyền:

Trước hết là đặc quyền rao giảng.

Điều đáng nói ở đây là người đặt vấn đề “giấy phép” với Chúa Giêsu không phải là nhà cầm quyền dân sự, mà là “các đấng bậc” tôn giáo, là mấy ông tư tế và kỳ mục Do Thái. Dù họ thấy dân chúng đang tuôn đến với Gioan, và sự xuất hiện của Gioan đã như là một dấu lạ nhưng khi Chúa Giêsu  đưa ra cho họ một câu hỏi: Vậy thì theo các ông phép rửa của Gioan là bởi Trời hay bởi con người? Một câu hỏi rõ ràng như thế mà các thượng tế đã không dám trả lời, không dám trả lời không phải vì họ không biết, nhưng vì họ tránh né để khỏi phải nói lên sự thật, khỏi phải đối diện với sự thật. Họ sợ rằng khi nói lên sự thật, Chúa sẽ bắt bẻ lại họ rằng: Tại sao các ông không tin? Và họ đã trả lời: Chúng tôi không biết.

Dân chúng ai nấy đều công nhận Đức Giêsu rao giảng như đấng có uy quyền, chứ không như các kinh sư của họ và họ ngạc nhiên về những điều từ miệng ngài thốt ra. Chính sự việc này đã khiến giới cầm quyền tôn giáo Do Thái nảy sinh sự ghen tương và muốn loại trừ Đức Giêsu khỏi tầm ảnh hưởng của dân chúng.

Ngày nay trong cuộc sống có thể nhiều khi chúng ta cũng đã cố ý tránh né sự thật, tránh né để khỏi phải nói lên niềm tin của mình vào Thiên Chúa. Nhiều tín hữu ngày nay, vì trong lòng đang chứa đầy sự buôn bán quyền lợi, địa vị xã hội, bổng lộc chức tước mà họ đã không dám nói lên niềm tin của mình, họ tránh né tất cả những gì liên quan đến Chúa và Giáo Hội, không dám nhận mình là Kitô hữu.

Là người con Chúa trong lòng Giáo Hội, chúng ta không ganh tỵ với việc thiện của người khác, không tự cho mình có đặc quyền lo việc Chúa, nhưng tất cả đều được mời gọi có những sáng kiến làm chứng cho Chúa và giúp đỡ tha nhân.

 Thứ đến là năng quyền rao giảng Tin Mừng.

Cần nắm vững rằng, quyền rao giảng Tin Mừng dành cho tất cả mọi Kitô hữu trong chức vụ ngôn sứ cộng đồng. Tuy nhiên, để có một Giáo Hội Hiệp Nhất và tránh những sai lạc đức tin, việc rao giảng Lời Chúa cần phải được đặt dưới sự hướng dẫn duy nhất của Giáo Hội.

Đây là một điều khác biệt của đạo Công Giáo với anh em Tin Lành. Các anh em Tin Lành tự do chú giải và rao giảng theo những gì họ cho là được Thánh Thần soi sáng, nên ngày nay họ đã có đến hàng vạn giáo phái khác nhau. Còn chúng ta, là con cái Giáo Hội Công Giáo, chúng ta đừng vịn cớ “tự do” này, nhưng cần biết vâng theo sự hướng dẫn của Giáo Hội, để cùng hiệp nhất trong một đoàn chiên và một chủ chăn.

Tóm lại, là Kitô hữu, chúng ta có quyền lợi và nghĩa vụ đem Chúa đến cho mọi người, thực thi nghĩa vụ truyền giáo trong bậc sống của mình. Tất cả cho vinh quang Nước Chúa và Tin Mừng được loan báo, chứ không phải vì vinh quang và chỗ đứng cá nhân.

 Lm. Phaolô Phạm Công Phương

 

SUY NIỆM 3: PHỤNG SỰ CHÚA

Người ta thường nói: “Yêu nên tốt ghét nên xấu”. Có lẽ đúng như vậy, cách cư xử của người ta trong cuộc sống hằng ngày thường bị thúc đẩy bởi lòng yêu ghét. Hành động của các kinh sư và kỳ mục trong bài Tin Mừng hôm nay cho thấy điều ấy.

Theo Tin Mừng Máccô đây là lần thứ ba, Chúa Giêsu giảng dạy trong Đền Thờ Giêrusalem (x. Mc 11,11-15.17). Thế nhưng, cả ba lần giới lãnh đạo Do Thái giáo đều tìm cách hạnh họe, gài bẫy, hạ bệ Chúa. Cụ thể, Tin Mừng hôm nay, họ hạch sách Chúa: “Ông lấy quyền nào mà làm những điều ấy, hay ai đã cho ông quyền làm như vậy?”

Họ “giả nai”, giả khờ đặt ra câu hỏi đó, ngụ ý rằng không phải ai cũng có quyền giảng dạy, rằng Đức Giêsu đang giảng dạy trong Đền Thờ là bất hợp pháp vì chưa được phép của họ(?!) 

Chúa Giêsu thấu biết âm mưu nham hiểm đó, cho nên thay vì trả lời trực tiếp, thì Người đặt cho họ một câu hỏi: “Phép rửa của Gioan (Tẩy Giả) là do bởi Trời hay do người ta?”. Câu hỏi này buộc họ phải đối diện với sự thật là Gioan Tẩy Giả đã từng giảng dạy và làm chứng Đức Giêsu chính là người được Thiên Chúa sai đến cứu độ trần gian.

Từ thái độ của giới lãnh đạo Do Thái giáo xưa, chúng ta bình tâm suy nghĩ về thái độ của chúng ta đối với Chúa như thế nào? Đón nhận hay từ chối Chúa? Có khi chúng ta vẫn tự hào mình đã được rửa tội đàng hoàng, mang danh Kitô hữu hẳn hoi nhưng đâu biết là ta chối Chúa qua cung cách sống đạo ơ hờ lạnh nhạt hay qua cách sống ích kỷ gian tham…

Ước gì chúng ta có thể nhìn thấy Chúa trong tha nhân để yêu mến phụng sự Người, theo gương Mẹ Têrêsa Calcutta.

Có những phụ nữ làm việc cho các cơ quan xã hội, thường muốn giúp đỡ Mẹ Têrêsa. Một bà nói:

– Thưa Mẹ, chúng tôi cũng làm việc xã hội như Mẹ, và chúng tôi muốn giúp Mẹ. 

Mẹ Têrêsa muốn họ giúp, nhưng cũng muốn họ hiểu bản chất công việc phục vụ nên Mẹ nói: “Chúng tôi không phải là những nhân viên xã hội, chúng tôi đã làm những công việc xã hội dưới mắt của một số người, nhưng chúng tôi làm việc đó cho Chúa Giêsu. Chúng tôi phải nhìn thấy Thiên Chúa trong mỗi người. Vì Chúa Giêsu đã dạy chúng tôi: “Hãy thương mến nhau, đó là thương mến Ta, điều nhỏ mọn các con làm là các con đã làm cho chính Ta”.

Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

 

SUY NIỆM 4: TRANH LUẬN VỀ QUYỀN CỦA ĐỨC GIÊSU

1. Việc Đức Giêsu đánh đuổi những người buôn bán trong Đền thờ đã khiến các trưởng tế, luật sĩ và kỳ lão nổi giận. Họ đến chất vấn Ngài :”Ông lấy quyền nào mà làm sự đó” ?

Đức Giêsu không tự đưa ra câu trả lời, nhưng hỏi ngược lại họ về nguồn gốc của phép rửa của Gioan Tẩy Giả. Không phải ngài tránh né vấn đề, nhưng là cách Ngài khuyến khích họ suy nghĩ : nếu họ đừng có thành kiến nhưng biết sáng suốt nhận định thì họ sẽ thấy rõ sứ mạng của Gioan là bởi trời, và sứ mạng cùng quyền năng của Đức Giêsu cũng bởi trời.

Nhưng vì họ muốn bám chặt vào thành kiến nên họ đã không chịu suy nghĩ.  Họ hỏi Đức Giêsu không phải để tìm biết sự thật mà tin, nhưng để lập mưu tìm kế giết Chúa. Họ là hạng lòng khác miệng khác, hay đúng hơn là “khẩu phật tâm xà”.

2. Sau việc Đức Giêsu đuổi những người buôn bán ra khỏi Đền thờ, những người cầm đầu Do thái căm giận Đức Giêsu. Họ đã ra lệnh bắt Ngài. Nhưng họ chưa dám cương quyết thi hành, vì sợ dân chúng. Trong lúc chờ cơ hội, họ tìm đến mở cuộc tranh luận với Ngài.

Qua sự kiện đó, các thượng tế và kỳ lão trong đền thờ hội họp nhau lại để chất vấn Chúa. Họ hỏi Chúa hai câu : “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy”, “Ai đã ban quyền ấy cho ông”? Cả hai câu hỏi đó đều minh chứng họ không tin gì vào sứ mệnh thần linh của Đức Giêsu. Họ không hỏi để biết nhưng là để gài bẫy Chúa và muốn đưa Ngài vào ngõ bí.

3. Tinh thần chân thành và đối thoại là tinh thần của Phúc âm.  Là con người hiếu hòa, Đức Giêsu cũng tỏ ra chân thành và thích đối thoại. Tuy nhiên, khi những người đối thoại với Ngài tỏ ra gian manh, thì Đức Giêsu lại giữ thái độ yên lặng, như khi Ngài đứng trước Caipha, Hêrôđê, hay Philatô. Nhưng trường hợp những kẻ đối thoại bắt bẻ điều gì, thì Chúa lại chứng tỏ sự trổi vượt của Ngài. Ngài cũng đáp lại bằng một phương thế khác, khi những người đối thoại muốn gây áp lực để buộc Chúa phải trả lời, như khi họ hỏi Chúa có nên nộp thuế cho hoàng đế César không, hoặc có nên ném đá người phụ nữ  bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình không ?

4. Nhưng hôm nay, đúng là “vỏ quít dầy có móng tay nhọn”, thay vì trả lời, Đức Giêsu đảo ngược thế cờ bằng cách đưa ra một câu hỏi ngược lại : “Các ông trả lời cho tôi biết : Phép rửa của Gioan bởi đâu ? Bởi trời hay bởi người ta” ?

Bây giờ đến lượt họ lúng túng. Nếu trả lời bởi trời, thì tại sao lại không tin Chúa, vì Gioan Tiền Hô đến trước để loan báo về Đấng Cứu Thế, do Thiên Chúa sai đến và có uy quyền Thiên Chúa. Ngược lại, nếu trả lởi bởi người ta thì sẽ gặp phản ứng của dân chúng, vì họ tin Gioan là tiên tri bởi trời đến  loan báo về Đấng Cứu Thế.

Trả lời đằng nào cũng không được, nên họ cũng khôn khéo trả lời :”Chúng tôi không biết”, đây là một lần nói dối công khai trước Chúa và mọi người. Nhưng Chúa biết và Chúa trả lời : “Vậy thì tôi cũng không nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy”.

5. Các nhà lãnh đạo Do thái luôn có thành kiến với Đức Giêsu nên họ không chịu nhận ra sứ mạng cao quí của Ngài. Thành kiến là ngục tù giam hãm con người. Thành kiến làm cho người ta phán đoán sai lệch vì “Đã thương quả ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng méo”.

Có một nhà thiên văn nọ sáng chế được một viễn vọng kính. Đêm nọ ông bỗng phát hiện một con rồng trên mặt trăng. Ông chạy khắp thành phố  mời bạn bè đến xem khám phá của ông. Mọi người đến xem tấm tắc khen ngợi tài năng của ông. Nhưng trong đám đông hiếu kỳ, có một nhà thiên văn học kỳ cựu cũng đến để tìm hiểu thực hư. Vừa đưa mắt vào viễn vọng kính, ông mỉm cười một cách bí ẩn rồi mở ống kính ra, cho mọi người thấy một con ruồi đã chết cứng trong đó. Thì ra con rồng trên mặt trăng không là gì khác hơn là con ruồi nằm trong ống kính.

Chúng ta dễ có khuynh hướng nhìn người khác qua lăng kính  những thành kiến có sẵn.

6. Truyện : Gậy ông đập lưng ông.

Hẳn chúng ta đã nghe câu chuyện “Cò với Cáo”. Chuyện kể thế này : Có một dạo cáo và cò rất hay thăm viếng nhau, có vẻ như hai người bạn thân. Rồi cáo mời cò đến ăn cơm, và để chơi xỏ bạn, cáo chỉ đặt trước mặt cò một chiếc đĩa bằng.

Món này thì cáo liếm sạch dễ dàng, nhưng cò chỉ nhúng ướt  đầu cái mỏ của mình trong đĩa xúp và ăn xong vẫn thấy đói. “Xin lỗi”, cáo nói : “Món xúp này không hợp với bạn”.

“Thôi mà, đừng xin lỗi”, cò nói : “Hy vọng rằng mình đã đến chơi với bạn thì bạn cũng ghé chơi với mình, mai kia mời bạn đến chơi ăn cơm với mình nhé”. Và đôi bạn xếp ngày  cho cáo đến thăm cò. Lúc cáo đến, cả hai ngồi vào bàn ăn.

Mâm cơm hôm đó chỉ có một cái bình, cổ dài, miệng hẹp, cáo không thể nào cho mồm vào được, chỉ ngồi đó mà liếm bên ngoài bình. Cò liền nói : “Ăn như thế này mình chẳng có gì phải xin lỗi, ác giả ác báo mà”.

Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

 

SUY NIỆM 5: KHÔN NGOAN ĐÍCH THẬT

Bài Tin Mừng hôm nay nằm trong phần mở đầu trình thuật về sứ vụ của Đức Giêsu tại Giêrusalem. Tại đó, Chúa Giêsu bị người giới chức Do Thái chất vấn: Ông hãy cho chúng tôi biết ông lấy quyền gì mà làm những việc đó, ai cho ông quyền làm những việc ông đã làm?  Đáp lời, Chúa Giêsu đặt cho họ câu hỏi: Phép rửa ông Gioan là do Thiên Chúa hay do người phàm? Sau khi bàn tính, họ quyết định không đưa ra câu trả lời.

Những tính toán của các ông cho ta hiểu rằng, các ông bắt bẻ Đức Giêsu chỉ vì các ông thấy khó chấp nhận mặc khải của Ngài về Nước Thiên Chúa. Quả thật, sứ vụ của Chúa Giêsu là loan báo Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần, nhưng một phần do lòng chai đá, phần vì lòng tự kiêu tự đại của những kẻ có chức quyền, họ không những không đón nhận những lời rao giảng của Đức Giêsu mà còn xúc phạm đến Con Thiên Chúa. Chúng ta còn nhớ, khi nghe biết Đức Giêsu chữa lành những người bệnh và làm các phép lạ ở Galilê, các kinh sư ở Giêrusalem xuống đó và bêu riếu rằng Đức Giêsu dựa thế quỷ vương Bêendêbun để trừ quỷ (Mc 3,22-27).

Quả thật, những người có quyền thế và tự cho rằng mình là bậc khôn ngoan thông thái thường rất khó chấp nhận những ai trổi vượt hơn mình, nhất là khi người đó lại xuất thân từ một gia đình thợ mộc nghèo nàn. Và rồi dù họ có khôn ngoan thông thái, thì cũng không thể trả lời được câu hỏi của Đức Giêsu. Vì thế, chính Đức Giêsu đã cảm tạ Thiên Chúa Cha vì không mạc khải kế hoạch của Người cho những bậc khôn ngoan thông thái, nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn.

Lạy Chúa, xin cho con biết bỏ thói kiêu căng, nhưng biết nhìn nhận sự yếu kém của mình để có thể đón nhận lời Con Chúa dạy, đón nhận những người chung quanh con cách chân thành. Amen.

Tu sĩ Gioan Baotixita Phan Lĩnh, SVD