THỨ BẢY TUẦN VII PHỤC SINH NĂM A

Ga 21,20-25

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan

20Ông Phêrô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giêsu thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giêsu trong bữa ăn tối và hỏi: “Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy ?”

21Vậy khi thấy người đó, ông Phêrô nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao ?” 22Đức Giêsu đáp: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh ? Phần anh, hãy theo Thầy.”

23Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giêsu đã không nói với ông Phêrô là: “Anh ấy sẽ không chết”, mà chỉ nói: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh ?”

24Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực. 25Còn có nhiều điều khác Đức Giêsu đã làm.

Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.

 

SUY NIỆM 1:

Sứ điệp: Đời mỗi người Kitô hữu là một ơn gọi theo Chúa. Ta hãy đáp lại ơn gọi yêu thương đó tùy theo bậc sống trong hoàn cảnh riêng của mình, với niềm phó thác cậy trông vào Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, tất cả mọi người được kêu gọi để theo Chúa. Có những bậc sống khác nhau. Trong mỗi bậc sống đó lại có từng hoàn cảnh khác nhau. Mỗi người là mỗi phận. Chúa như đang cầm tay từng phận người mà dắt đi theo Chúa. Chúa đang nói với mỗi người chúng con: “Phần con hãy cứ theo Thầy”. Chúa đang dẫn con đi theo Chúa bằng lối đi Chúa dành riêng cho con.

Khi Thánh Phêrô hỏi Chúa về số phận của Thánh Gioan, Chúa đã nói với Thánh Phêrô: “Việc đó liên quan gì đến con, phần con hãy cứ theo Thầy”. Chúa không bảo con đừng quan tâm đến anh chị em quanh con. Khi thấy anh em cần nâng đỡ đức tin, Chúa muốn con chạy tới đóng vai bàn tay của Chúa để đỡ nâng họ. Con sẽ đỡ nâng bằng gương sáng, bằng một lời động viên, bằng một lời nhắc nhở, và nhất là bằng những lời cầu nguyện. Rồi khi con gặp thử thách, con tin Chúa sẽ lại dùng anh chị em quanh con thay mặt Chúa mà ủi an, động viên con.

Tuy nhiên, Chúa muốn nói với riêng con: “Phần con hãy cứ theo Thầy”. Chúa dạy con đừng phân bì ghen tỵ. Xin Chúa đừng để con so sánh phận mình với phận người mà chùn bước chân theo Chúa. Con biết mỗi đời người là một mầu nhiệm trong tình yêu quan phòng của Chúa. Mỗi đời người là một cuộc tình riêng với Chúa. Mỗi đời người đều có đủ thánh giá để vác theo Chúa. Đồng thời mỗi đời người đều được Chúa ban đủ niềm vui và ân sủng để theo Chúa cho nên: “Ơn Ta đủ cho con”.

Xin cho con vui với phận mình và tin tưởng bước theo Chúa. Amen.

Ghi nhớ: “Chính môn đệ này làm chứng về những việc đó và đã viết ra”.

 TGM Giuse Nguyễn Năng

 

SUY NIỆM 2:

Trước khi kết thúc Tin mừng, thánh Gioan đưa ra lời chứng rằng: Phêrô và Gioan là những chứng nhân sống động của Chúa Giêsu Phục sinh. Các ông đã từng sống và hoạt động dưới sự chỉ dạy, giáo huấn của Chúa Giêsu. Vì thế, các ông đã chứng thực Tin mừng về Chúa Giêsu đã được trình bày là rất đáng tin cậy.

Tin mừng thánh Gioan ghi lại cho thấy; Chúa Giêsu là hình ảnh trọn vẹn và là lời mạc khải hoàn hảo nhất của Thiên Chúa Cha.

Qua Chúa Giêsu, chúng ta được dạy dỗ, được nhận biết về tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa dành cho chúng ta. Cũng qua đó, Thiên Chúa muốn chúng ta phải sống bao dung, tha thứ, hiền hòa, yêu thương và hiệp nhất với nhau, để cùng nhau bước vào con đường tình yêu của Chúa, để nhận biết Thiên Chúa là Cha và mọi người là anh em với nhau.

Điều Chúa muốn nơi mỗi người chúng ta là hãy trở thành những chứng nhân sống động cho Chúa Kitô Phục sinh bằng chính đời sống chứng tá của chúng ta.

Khi ta làm chứng cho Chúa, chính là lúc ta họa lại khuôn mặt đích thực của Chúa cho tha nhân, để qua đó họ nhận ra Chúa Kitô Phục sinh chính là Đấng Cứu độ duy nhất của trần gian. Vì ngoài Ngài ra, không ai có thể đem lại ơn cứu độ cho nhân loại.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hãy ý thức về vai trò chứng nhân của mình, để ta chu toàn sứ mệnh Chúa trao phó cho chúng ta trong ngày chúng ta lãnh nhận bí tích rửa tội. Đó là thực thi sứ vụ ngôn sứ qua việc làm chứng nhân để giới thiệu Chúa cho tha nhân.

Ước gì khi nhận ra trách nhiệm cao cả đó, mỗi người chúng ta biết chu toàn sứ vụ làm chứng cho Chúa trước mặt người đời. Như Phêrô và Gioan mà Chúa nói tới trong Tin mừng hôm nay. Amen.

Lm. Phêrô Mai Viết Thắng

SUY NIỆM 3:

Trang Tin mừng hôm nay là những câu cuối cùng của sách Tin Mừng Gioan. Đó là chủ đích của Giáo Hội để kết thúc mùa Phục Sinh, đồng thời mở ra một xác tín mới cho người tín hữu, nói cách khác là “kết thúc sách Tin Mừng nhưng Tin Mừng không kết thúc”. Điều Chúa đòi hỏi nơi Phêrô cũng là đòi hỏi mỗi Kitô hữu chúng ta: “Phần anh, hãy theo Thầy” để tiếp tục sứ mạng rao giảng Tin Mừng.

Sau khi tra vấn về lòng mến, Chúa Giêsu trao quyền cho Phêrô trách nhiệm chăm sóc đoàn chiên với tư cách Tông đồ trưởng, và mời gọi như ra lệnh: Hãy theo Thầy! Ngài như báo trước cho Phêrô con đường thập giá phía trước. Ông sẵn sàng với lời mời gọi, nhưng có vẻ còn bận tâm tới Gioan, một người bạn trẻ trong nhóm các môn đệ thân tín, người môn đệ được Chúa Giêsu yêu mến cách riêng: Thưa Thầy, còn anh này thì sao? Tại sao Thầy lại không giao trách nhiệm chăn dắt HT cho anh ta có phải hơn không?

Đó cũng là thắc mắc của nhiều người khi đọc đoạn Tin Mừng Gioan hôm nay; bởi vì xem ra Gioan xứng đáng hơn Phêrô, vì ông đã không chối Thầy. Chúa Giêsu đã cho ông biết điều quan trọng hơn là hãy theo Chúa, đừng bận tâm đến những chuyện khác làm chi.

Vâng, mỗi người trong chúng ta đều có những ơn gọi khác nhau. Cùng là tông đồ, nhưng mỗi người được Chúa gọi làm tông đồ theo cách thức riêng của mình, không ai giống ai: Phêrô khác Gioan. Phêrô sẽ tử đạo để biểu lộ lòng mến, nhưng Gioan lại ca ngợi Thiên Chúa tình yêu bằng trái tim  và ngòi bút của mình, các tông đồ khác cũng thế. Điều quan trọng không phải là so sánh địa vị cao thấp, công việc này khác … nhưng là chu toàn bồn phận Chúa trao cho mình, ở đây và lúc này. Và khi chúng ta hoàn thành tốt đẹp ơn gọi của mình, đồng nghĩa với việc chúng ta đóng góp vào việc hoàn thành ơn gọi của anh chị em và liên đới với nhau để hoàn thành chương trình chung của Thiên Chúa, như các chi thể trong một thân thể vậy.

Trong thực tế cuộc sống, đáng buồn thay, nhiều khi chúng ta không nhận ra điều đó, không biết vui với phận mình, không biết tìm hiểu khả năng, hoàn cảnh của mình để sống đúng ý Chúa. Từ đó đã xảy ra biết bao nhiêu ghen tỵ, bè phái, tranh chấp, tranh giành ảnh hưởng rộng hẹp, địa vị thấp cao trong sinh hoạt thường ngày, trong đời sống làm ăn kinh tế và ngay cả trong đời sống tận hiến, công cuộc tông đổ của Giáo hội nữa, để rồi thiếu tinh thần tông đồ ngay trong việc tông đồ, thiếu bác ai với nhau ngay trong việc bác ái! Thay vì nâng đỡ bổ túc cho nhau thì lại gây ra bao gương mù gương xấu phản lại với tinh thần của Chúa Kitô, và trở thành phản chứng nhân.

Mỗi người có những khả năng, những hoàn cảnh khác nhau, chúng ta không nên so bì mà sinh ra tị nạnh nhau về những công việc được giao phó. Mỗi người hãy nhận ra những sở trường, sở đoản của mình, để bù đắp cho anh em, khi mình có khả năng hơn họ. Và cũng khiêm tốn nhận sự bù đắp từ anh em có khả năng hơn mình trong những lãnh vực mình thiếu.

…Dù có những công việc khác nhau, nhưng chúng ta được mời gọi chung một sứ mạng, là làm chứng cho Tin Mừng, để nhờ từng nét đẹp của mỗi người, mà góp phần vào chương trình chung của Giáo Hội, là tiếp nối sứ mạng đem ơn cứu độ đến cho muôn dân. Hãy chu toàn nhiệm vụ của mình cho thật tốt, là chúng ta đã góp phần làm cho Danh Cha cả sáng giữa đời trần gian. 

 

Lm. Phaolô Phạm Công Phương

SUY NIỆM 4:

Hôm nay chúng ta suy niệm về những câu cuối cùng trong Tin mừng của Thánh Gioan. Và Gioan như muốn đem cả danh dự của mình ra để mà quả quyết những gì được viết trong cuốn Tin Mừng này đều là xác thực, do chính Ngài đã tận mắt được thấy, tận tai được nghe và viết lại cho hậu thế được biết. Và Ngài còn quả quyết: những gì Ngài viết thì chưa đầy đủ, vì nếu ghi lại đầy đủ những gì Chúa đã nói và đã làm thì cả thế gian này chứa không hết sách. Thực ra đây là một cách nói văn chương, chỉ nhằm cho người đọc hiểu là còn nhiều điều không ghi lại hết được.

Và khi Gioan nói thế giới này không đủ chỗ để chứa các sách viết ra, đây cũng là một kiểu nói để cho thấy giáo lý của Chúa thì rất là phong phú, thế gian này không làm sao ghi nhận cho hết được. Nhưng dù sao ngày nay, những cuốn sách viết về Chúa Giêsu thì đã rất nhiều, thế gian gần như không đủ chỗ chứa. Thế nhưng Chúa Giêsu không cần có nhiều sách viết về Ngài, cho bằng có nhiều con người lấy chính đời mình mà viết về Ngài. Nếu mỗi người trong chúng ta và hết mọi người trong nhân loại là những cuốn sách sống động về Chúa, là những cuốn Tin mừng về Chúa, thì đúng là thế gian không còn đủ chỗ chứa.

Ở mỗi xã hội, mỗi thời đại, Chúa Giêsu cần có những người chứng khác nhau. Ngài cần đôi tay, bàn chân, môi miệng, trái tim chúng ta để tiếp tục hiện diện và hành động. Chúa Giêsu đang cần một chút đóng góp của chúng ta để sức nóng và ánh sáng Ngài được đạt tới mọi người. Xin cho mọi sinh hoạt chúng ta và ngay cả những mất mát thua thiệt trong cuộc sống đều trở thành những chiếc máng để sự sống Đức Kitô được chảy tràn đến mọi người.

Chuẩn bị ngày mai mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, chúng ta hãy mở rộng cõi lòng để đón Chúa Thánh Thần, xin Ngài đến biến đổi chúng ta nên những môn đệ xứng đáng của Đức Kitô để biến cuộc đời tầm thường của chúng ta trở nên cuốn sách Tin mừng sống động về Chúa Giêsu.

Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

 

SUY NIỆM 5: CHÍNH MÔN ĐỆ NÀY ĐÃ VIẾT RA NHỮNG  ĐIỀU ĐÓ VÀ LỜI CHỨNG CỦA NGƯỜI ẤY LÀ XÁC THỰC

Ngay từ đầu Gioan đã đi theo Chúa Giêsu, nhưng khi xuất hiện trong Tin Mừng của ngài, thường tên của ngài thường gán cho cái tên khác, chẳng hạn trongTin mừng hôm naychúng ta gặp thấy điều đó: “… khi ấy Phêrô quay lại, thì thấyngười môn đệ được Đức Giêsu thương mến đi theo sau ông”. Trong đồ này cũng có mặt trong bữa Tiệc Ly, ngài đã tựa đầu vào ngực Chúa Giêsu, được Phêrô nhờ hỏi Thầy xem ai là kẻ phản bội (Ga 13, 23-25).Sau biến cố tại vườn Câu dầu, môn đệ này lại một lần nữa đưa Phêrô vào dinh thượng tế khi Đức Giêsu bị bắt ( Ga 18, 15-16). Khi Phêrô chối Thầy ba lần (18,17-18.25-27), thì anh là môn đệ duy nhất đứng gần thập giá Đức Giêsu, và được Ngài trao Thân Mẫu của mình để làm Mẹ của anh (19:25-27).

Ngày phục sinh, môn đệ này đã cùng với Phêrô chạy ra ngôi mộ trống lúc ban mai, nhưng anh chạy nhanh hơn, và tin trước Phêrô (20,3-10). Sau ngày phục sinh, Đức Giêsu tỏ mình bên bờ hồ Galilê, sau mẻ cá lạ (21,4-7), anh là người đầu tiên nhận ra Thầy, và nói với Phêrô: “Chúa đó!” Có vẻ hình ảnh người môn đệ được Chúa thương nổi trội hơn Phêrô. Chính vì tinh yêu đã để lại trong tâm của Gioan một cảm thức để ra Chúa Giêsu hiện diện trong từng biến cố của cuộc sống.

Nhưng đâu là con đường tương lai của người môn đệ kia? Phêrô đi theo Đức Giêsu, quay lại, thấy anh này cũng đang đi theo. “Thưa Thầy, còn anh này thì sao?” (c. 21). Đức Giêsu đã không bảo là anh này sẽ không chết, hay anh còn sống mãi cho đến ngày Ngài quang lâm (c. 23). Khi cuốn Tin Mừng Thứ Tư được viết xong vào cuối thế kỷ thứ nhất, thì người môn đệ kia đã qua đời, nhưng không được phúc tử đạo. Như thế tiếng đồn về câu nói của Đức Giêsu là sai sự thật (c. 22). Những gì “người môn đệ kia” để lại cho thế giới là cuốn Tin Mừng Thứ Tư. “Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực” (c. 24).

Người môn đệ này cho chúng ta một lời chứng đáng tin, vì anh là người đã sống bên Thầy Giêsu, thật gần gũi. Anh đã mắt thấy tai nghe, và có kinh nghiệm thân thiết với Thầy. Gioan đã làm chứng bằng cách viết lại những cảm nghiệm, những suy gẫm của mình về Chúa Giêsu. Và Gioan còn cho biết “Tôi thiết nghĩ cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các điều được viết ra”.Có lẽ không phải cả thế giới không đủ chỗ chứa những sách mà Gioan nếu muốn sẽ viết ra. Không đủ chỗ chứa là đối với những cảm nghiệm và những suy gẫm sâu sắc của Gioan về mầu nhiệm Chúa Giêsu và về những điều Chúa Giêsu dạy.

Không hẳn người môn đệ này có đích thân cầm bút viết cuốn Tin Mừng này không, nhưng truyền thống Giáo hội luôn coi ngài chính là tác giả của mọi điều được viết trong đó. Tất cả là kinh nghiệm riêng tư anh đã trải qua với Thầy Giêsu, và những suy niệm lâu dài dưới ánh sáng Phục sinh và Thánh Thần. Sau khi về già người môn đệ này còn là người sáng lập một cộng đoàn tín hữu. Cộng đoàn ấy được ám chỉ qua đại từ “chúng tôi” (c. 24; x. 1,14.16). Sau đó một người trong cộng đoàn đã viết chương cuối này (c. 25: “tôi”). Ai là người môn đệ được Đức Giêsu thương mến? Nhiều người nghĩ anh là Gioan, nhiều người lại nghĩ khác. Dù sao anh thật là một môn đệ lý tưởng cho chúng ta. Điều anh để lại cho đời trong cuốn Tin Mừng là điều anh xác tín. Anh là nhân chứng đáng tin cậy của Đức Kitô, Con Thiên Chúa. Đúng anh là người được Thầy yêu và là người đã hết lòng yêu Thầy, anh đã làm chứng cho Thầy không những lời rao giảng, bằng đời sống và ngòi bút của anh, nên chứng của anh là chứng thật.

Lm. Giacôbê, O.Cist