THỨ BẢY TUẦN V THƯỜNG NIÊN NĂM A

Mc 8,1-10

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mác-cô.

1 Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông, và họ không có gì ăn, nên Chúa Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói: 2 ”Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn!

3 Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến”. 4 Các môn đệ thưa Người: “Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no ?”

5 Người hỏi các ông: “Anh em có mấy chiếc bánh ?” Các ông đáp: “Thưa có bảy chiếc”. 6 Người truyền cho họ ngồi xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra.

Và các ông đã dọn ra cho đám đông. 7 Các ông cũng có mấy con cá nhỏ. Người đọc lời chúc tụng, rồi bảo các ông dọn cả cá ra. 8 Đám đông đã ăn và được no nê. Người ta nhặt lấy những mẩu bánh còn thừa: bảy giỏ!

9 Mà đám đông có khoảng bốn ngàn người. Người giải tán họ. 10 Lập tức, Chúa Giê-su xuống thuyền với các môn đệ và đến miền Đan-ma-nu-tha.

 

SUY NIỆM 1:

Sứ điệp: Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân, vì Ngài chạnh lòng thương xót họ. Người Kitô hữu cũng có trách nhiệm cộng tác với Chúa Giêsu để nuôi sống nhân loại.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con dâng lời cảm tạ Chúa đã nuôi con mỗi ngày. Cơm gạo con ăn hàng ngày là ơn Chúa ban. Không những Chúa nuôi con phần xác mà Chúa còn dưỡng nuôi tâm hồn con bằng bánh Lời Chúa và bánh Thánh Thể.

Lạy Chúa, ngày xưa đứng trước đám đông dân chúng mệt lử, vì đói khát, các môn đệ biết rằng phải cứu giúp họ. Thế nhưng các ngài không có khả năng, không đủ phương tiện. Hôm nay, Chúa cũng sai con đến với người khác với hai bàn tay trắng. Con biết mình rất hạn chế khả năng và hạn hẹp lòng quảng đại. Tuy nhiên, với tất cả cố gắng và thiện chí, con đóng góp một mẩu bánh nhỏ. Phần còn lại, con tin Chúa sẽ lo liệu. Con chỉ có một mẩu bánh nhỏ như một lời chia sẻ ủi an, như một việc thiện giúp đỡ người khác, như một đồng bạc chia sẻ cho kẻ túng thiếu, như một lời kinh cầu cho những kẻ đau khổ… Một mẩu bánh ấy, con hiến dâng với cả tấm lòng và con tin Chúa sẽ thực hiện phép lạ làm no thỏa những đói khát của lòng người.

Lạy Chúa, con vui sướng được cộng tác với Chúa nuôi sống nhân loại. Những gì con đang có đều do Chúa thương ban. Con không muốn giữ riêng cho mình, nhưng muốn quảng đại trao tặng người khác. Xin Chúa ban cho con quả tim biết động lòng thương xót trước những thiếu thốn của anh chị em con. Lạy Chúa, của cải lương thực trần gian không thiếu, nhưng chúng con thiếu sự phân phối công bằng và thiếu lòng quảng đại xót thương. Xin Chúa làm cho nhân loại chúng con biết sống quảng đại, biết trao tặng, biết hiến dâng, biết để dành lại cho người khác phần của họ. Amen.

Ghi nhớ: “Họ ăn no nê”.

TGM Giuse Nguyễn Năng

 

 SUY NIỆM 2:  

Tin mừng hôm nay, thánh Mác-cô thuật lại việc Chúa Giêsu làm phép lạ hoá bánh ra nhiều để nuôi đám đông dân chúng, vì dân chúng đã theo Chúa để được Người dạy dỗ và chữa lành các bệnh tật cho họ.

Tình thương của Chúa không chỉ thể hiện qua việc nuôi dưỡng họ bằng lương thực thiêng liêng, nghĩa là nuôi dưỡng họ bằng lời hằng sống, nhưng Ngài còn làm phép lạ hoá bánh ra nhiều để cứu họ thoát khỏi cơn đói khát về đời sống thể xác.

Đứng trước đám đông, các tông đồ hoảng sợ vì không biết lấy đâu ra bánh để cho cả ngàn người ăn như vậy. Đây là một việc làm vượt quá khả năng của các ông, nên các ông đã tìm cách thoái thác trách nhiệm, nên đã nói với Chúa: “nơi đây hoang vắng, chúng con lấy đâu ra bánh để cho họ ăn”.

Khi đó Chúa hỏi các ông: “anh em có bao nhiêu cái bánh?” Họ thưa: “có bảy cái bánh và một ít nhỏ”. Ngài bảo họ đem lại đây cho Ngài, rồi Chúa ngước mắt lên trời dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho môn đệ và môn đệ trao cho đám đông và ai nấy đều được ăn no nê.

Khi nghe trình thuật phép lạ hoá bánh, chúng ta nhận thấy lòng thương của Chúa vượt qua tất cả mọi khó khăn, mọi rào cản. Ngài chỉ cần tình liên đới trong mối hiệp thông bác ái yêu thương thì mọi sự sẽ được tháo gỡ và Chúa muốn sự cộng tác của các ông chứ không phải tình thương nơi môi miệng.

Với bảy cái bánh và một ít cá nhỏ, đó là sự cộng tác nhỏ nhoi của các ông. Nhưng Chúa không chê ít và cũng chính nhờ đó mà phép lạ được thực hiện.

Thế giới hôm nay còn biết bao nhiêu người đói khát, không chỉ lương thực vật chất mà đặc biệt là đói khát về lương thực thiêng liêng. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta đừng vô cảm trước sự đói khổ của những người anh em đó. Nhưng hãy thực hiện Kinh Mười bốn mối: cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống… nhờ sống tình bác ái đó, ta sẽ làm vơi đi những cảnh đời bất hạnh trong xã hội, đồng thời biết chia sẻ lời Chúa cho những người đang đói khát về đời sống thiêng liêng, để họ cũng được nuôi dưỡng bởi lời Chúa nhờ sự rao giảng của chúng ta. Amen.

Lm. Phêrô Mai Viết Thắng

SUY NIỆM 3:

A- Phân tích (Hạt giống...)

Trong các quyển Phúc Âm theo Thánh Matthêu và Thánh Maccô, có tới hai phép lạ hóa bánh ra nhiều, một xảy ra ở vùng đất Do Thái, một ở vùng đất lương dân. Phép lạ “lần thứ hai” này xảy ra ở vùng đất lương dân. Có vài chi tiết đáng lưu ý:

- Không nhắc tới những con cá, chỉ nói tới bánh thôi.

- Số lượng bánh ban đầu là 7 cái.

- Số người ăn là 4 ngàn.

- Số bánh dư là 7 giỏ.

Những con số 7 và 4 là những con số tượng trưng cho lương dân: các thành phố Hy Lạp có một hội đồng quản trị gồm 7 thành viên, người ngoại thường nói “4 phương trời”, “tứ hải giai huynh đệ”…

Như thế, ý nghĩa chính của phép lạ này là: Chúa Giêsu không chỉ ban lương thực cho người Do Thái mà còn cho lương dân.

B- Suy gẫm (... nẩy mầm)

1. Thấy dân chúng đói khát, Chúa Giêsu động lòng thương, Ngài không muốn họ nhịn đói mà về, sợ họ bị xỉu dọc đường. Tấm lòng Chúa Giêsu là thế và mãi mãi là thế, ngày xưa là thế mà ngày nay vẫn là thế.

Lạy Chúa, con đang đói khát, con sắp xỉu dọc đường, xin nhìn đến con.

2. Phép lạ này là hình bóng của bí tích Thánh thể. Và như thế, qua phép lạ “lần thứ hai” này, Chúa Giêsu có ý muốn cho lương dân cũng được nuôi dưỡng bằng bí tích Thánh thể của Ngài. Nhưng thực tế là ngày nay, còn biết bao nhiêu người lương chưa được hưởng thứ lương thực tuyệt vời ấy!

Ý thức xã hội đã tăng nên ngày nay các Kitô hữu đã biết lưu ý đến những người nghèo đói vật chất. Nhưng chúng ta có biết xót xa khi thấy những người đói khát tinh thần, những người chưa được ăn bánh của Chúa không ?

3. Chúa Giêsu làm phép bánh xong, Ngài không đích thân phân phát mà trao cho các môn đệ để các ông phân phát. Nghĩa là tuy Chúa có thể ban bánh cho lương dân, nhưng Ngài muốn chúng ta góp phần mình vào đó. Mỗi khi chúng ta xin Chúa điều gì thì đừng chờ Chúa làm tất cả mà hãy cùng làm với Chúa theo điều ta đã xin.

4. “Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông”. (Mc 8,6)

Một lần nọ, khi dừng xe lại ở ngã tư vì đèn đỏ, tôi bất chợt thấy hai đứa trẻ nghèo ngồi bên vệ đường, bẻ đôi chiếc bánh cho nhau và cùng ăn cách ngon lành. Bỗng dưng tôi cảm thấy xúc động. Nhìn lại bản thân, tôi mới nhận ra rằng lâu này mình vẫn sống trong “tháp ngà” và bàng quan với mọi chuyện của “thiên hạ”. Chỉ tích lũy và thu vén cho bản thân hơn là cảm thông và chia xẻ với mọi người.

Tôi thực sự là kẻ nghèo và vẫn nghèo vì bao lâu nay chỉ biết thu vén và tích lũy mà không hề biết cho đi, dù chỉ là một ánh mắt trìu mến, một nụ cười cảm thông hay “bẻ đôi tấm bánh”.

Lạy Chúa, xin cho con thâm tín rằng mình chỉ thực sự hạnh phúc khi học biết “bẻ đôi tấm bánh” hay chia xẻ với mọi người anh em. (Epphata)

Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái

 

SUY NIỆM 4: TÌNH THƯƠNG LÀM NÊN PHÉP LẠ

Tin Mừng Mác-cô và Mát-thêu thuật lại tới hai phép lạ hóa bánh ra nhiều, một xảy ra ở vùng đất Do-thái, một xảy ra ở vùng đất lương dân. Phép lạ được trích đọc hôm nay là phép lạ thứ hai, xảy ra tại vùng đất dân ngoại, có vài chi tiết đáng chú ý:

– Số bánh ban đầu là 7 cái.

– Số người ăn là bốn ngàn.

– Số bánh dư là bảy thúng.

– Không nhắc tới cá, chỉ nhắc tới bánh thôi.

Lý do để Chúa làm phép lạ là vì thương dân chúng: “Ta thương đám đông, vì này đã ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không có gì ăn. Nếu ta để họ đói mà về nhà, họ sẽ mệt lả giữa đường”.

Tấm lòng của Chúa Giê-su là thế và mãi mãi là thế, ngày xưa thế nào ngày nay vẫn thế. Chúa Giê-su đã có thể nuôi sống được đám đông dân chúng, dù chỉ bắt đầu với bảy chiếc bánh, là vì Ngài đã chạnh lòng thương xót họ.

Mọi sáng kiến bác ái từ thiện và mọi chính sách phân phối đều phải khởi đi từ tấm lòng yêu thương, nếu không chúng ta sẽ dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, trở ngại, hoặc sớm muộn những công việc ấy cũng bị những ý đồ ích kỷ, vụ lợi chen vào.

Ngày hôm nay Chúa vẫn chạnh lòng thương nhân loại. Chúa đã lấy chính Thịt Máu Ngài làm lương thực mang lại sự sống đời đời cho nhân loại. Chúa vẫn gia tăng lương thực cho nhân loại nhờ sự phát triển của khoa học; và với sự giàu có của con người hôm nay, Ngài tin chắc mọi người sẽ được no thỏa để phát triển đến mức tối đa.

Tuy nhiên, để lương thực ấy đủ cho mọi người thuộc mọi thế hệ, Chúa Giê-su cần đến sự cộng tác của mọi người, đặc biệt của các Ki-tô hữu bằng cách phân phát, chia sẻ. Đám đông hôm đó sẽ vẫn tiếp tục đói khát, nếu hôm ấy, các Tông đồ cứ giữ chặt bảy chiếc bánh khẩu phần ăn của mình không đưa ra để Chúa làm phép lạ; dân chúng hôm đó sẽ đói lả, nếu các Tông đồ không phân phát bánh cho mọi người, vì sợ thiếu hay không còn phần mình. Cảnh đói khát hôm nay sẽ mãi vẫn còn, vì người ta từ chối phân phát và chia sẻ cho người khác, mỗi người chỉ bo bo giữ cho mình. Nếu mỗi người biết quảng đại sẻ chia, dù chỉ một chút bánh, một chút gạo, dù chỉ có thể làm cho một người bớt đói; nhưng ai cũng làm như thế, thế giới sẽ không còn ai phải đói.

Nếu không có tấm lòng yêu thương, chúng ta sẽ chẳng thể có sáng kiến trong việc cứu giúp người khác, mà còn biện hộ cho khả năng giới hạn của mình và đình hoãn việc trợ giúp. Nhưng nếu có tình thương, phép lạ sẽ xảy ra, người đói sẽ được ăn, sẽ không còn cảnh đói khát nghèo nàn.

Xin cho chúng ta ngày càng có tấm lòng yêu thương của Chúa, để những người xung quanh chúng ta không còn bị đói khát vì sự ích kỷ của chúng ta.

Lm. Giu-se Vũ Công Viện

SUY NIỆM 5: CHẠNH LÒNG

 Những ngày bão tố, lũ lụt ở Miền Trung của Việt Nam chúng ta, cho thấy được hình ảnh của những nhà hảo tâm đầy tình thương. Họ đã mạo hiểm để dấn thân đến vùng lũ lụt nhằm thăm hỏi, động viên và sẻ chia những món quà ý nghĩa giúp người dân vượt qua khó khăn mà họ đang gặp phải. Những hình ảnh mang đầy ý nghĩa yêu thương đó đã làm chạnh lòng nhiều người. Họ muốn mở rộng vòng tay để nối kết, sẻ chia hơn nữa.

Bài Tin Mừng ngày hôm nay cho chúng ta thấy được hình ảnh còn tuyệt đẹp và đầy ý nghĩa hơn thế. Đẹp bởi vì con người đã nhận ra sự đói khát của mình và chạy đến với Thiên Chúa. Ý nghĩa vì Chúa Giêsu đã khỏa lấp sự đói khát của con người. Chúa Giêsu đã biểu lộ tình thương của Người dành cho đám đông dân chúng đã đi theo mình ba ngày để được nghe Lời Người giảng dạy, “Ta thương đám đông” (Mc 8,2). Chúa không muốn họ ra về với cái bụng đói để rồi họ bị đói lã dọc đường. Chúa Giêsu đã luôn rung động trước nỗi khốn khổ, lo lắng và ngay cả cái đói của con người. Cái đói về Lời Chúa và cái đói về thể xác của con người. Người đã chạnh lòng thương đến mọi nhu cầu của con người, ngay cả đó là nhu cầu về vật chất. Người đã nhận ra nhu cầu của con người và nó đòi hỏi Người phải làm điều gì đó. Vì thế, phép lạ hóa bánh ra nhiều đã xảy ra và dân chúng không những được ăn mà còn được ăn no nê. Qua đó, cho chúng ta thấy được chỉ có ở nơi Thiên Chúa mới khỏa lấp cho mọi khát vọng chính đáng của chúng ta.

Xin Chúa cho chúng con biết ý thức được sự đói khát của mình. Để chúng con biết chạy đến với Chúa mà khỏa lấp sự đói khát của chúng con. Từ đó, chúng con cũng biết chạnh lòng xót thương trước những thiếu thốn của anh chị em và biết quảng đại cho đi. Amen.

Tu sĩ Micae Trần Quốc Thạch, SVD