THỨ BẢY TUẦN IV THƯỜNG NIÊN NĂM A
Mc 6,30-34
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mác-cô.
30 Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy.
31 Người bảo các ông: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa.
32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài.
34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.
SUY NIỆM 1:
Tin mừng hôm nay, thánh Mác-cô thuật lại, sau một thời gian thực tập công việc truyền giáo, các tông đồ vui mừng trở về báo cáo với Chúa Giêsu về tất cả những gì các ông đã làm và đã dạy dỗ dân chúng.
Ngay lúc đó, Chúa bảo các ông hãy tìm nơi thanh vắng để nghỉ ngơi đôi chút. Nghỉ ngơi để lấy sức khỏe thể xác và nhất là sức mạnh tâm hồn.
Người tông đồ của Chúa nếu không gắn chặt với Chúa bằng đời sống cầu nguyện thì công việc tông đồ không thể đạt được thành quả tốt đẹp. Việc làm của người tông đồ không gắn kết với Chúa qua đời sống cầu nguyện, không biết tìm ý Chúa để thi hành thì việc tông đồ chỉ là làm theo ý riêng mình và việc làm ấy chỉ còn là việc làm thuần tuý tự nhiên mà thôi.
Như khí trời, hơi thở cần cho con người thế nào thì người Kitô hữu cũng cần phải cầu nguyện với Chúa như vậy.
Cho nên, khi Chúa Giêsu thấy đám đông dân chúng không có Chúa thì Người chạnh lòng thương và Ngài sánh ví họ như đoàn chiên không người chăn dắt. Họ là hình ảnh của Chúa, họ cũng cần được lời Chúa dưỡng nuôi, họ cũng cần được nối kết với Chúa bằng đời sống cầu nguyện để khỏi bị hư thối đời đời. Đời sống của họ cũng cần phải được hiệp thông với Chúa để thông truyền sức sống của Chúa thì đời sống ấy mới tồn tại vĩnh viễn.
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hãy ý thức tầm quan trọng của đời sống cầu nguyện, để dù công việc của ta có bận rộn đến đâu, có quan trọng thế nào đi chăng nữa thì cũng đừng bao giờ bỏ cầu nguyện với Chúa. Vì cầu nguyện là hồn sống của người tông đồ, là sức mạnh dẫn đến thành công trong Chúa.
Thứ đến, xin Chúa cho mỗi người chúng ta cũng biết chạnh lòng thương những người khô khan nguội lạnh, những người chưa biết Chúa, để họ cũng được nên một đoàn chiên, theo một Chúa chiên. Amen.
Lm. Phêrô Mai Viết Thắng
SUY NIỆM 2: TIN VÀ HỌC THEO CHÚA: CHẠNH THƯƠNG
Đức tin Ki-tô giáo không phải là một mớ lý thuyết hay giáo điều, cũng không phải là một Tin mừng cao xa trừu tượng. Nhưng là một đức tin đặt để nơi một con người bằng xương bằng thịt, với một trái tim dễ rung động và biết yêu thương, đó là Đức Giê-su Ki-tô. Đọc lại các sách Tin mừng, chúng ta thấy Chúa Giê-su đã không làm phép lạ như một phù thuỷ, thầy mo, múa may phù phép; Chúa Giê-su không bao giờ làm phép lạ để lòe mắt thiên hạ, để thu phục dân chúng. Phép lạ là dấu chỉ ơn cứu độ, là dấu chỉ của tình yêu Tin mừng đối với con người, một Thiên Chúa yêu thương đến độ hóa thân làm người và sống thiết thân với con người.
Qua Tin mừng hôm nay, thánh Mác-cô như tóm tắt tất cả dung mạo của Chúa Giê-su trong câu nói: “Chúa Giê-su thấy đông đảo dân chúng thì chạnh lòng thương”. Đây là tất cả mạc khải về tình yêu Tin mừng đối với con người: thay cho một Thiên Chúa ở trên cao, thưởng phạt chí công, lạnh lùng nghiêm khắc, Chúa Giê-su đã bày tỏ cho chúng ta một Thiên Chúa đi vào lịch sử con người, một Thiên Chúa sinh ra như một em bé, một Thiên Chúa cũng biết thế nào là đau khổ, một Thiên Chúa có trái tim cảm thông và tha thứ, một Thiên Chúa gần gũi với con người, có mặt trong từng nhịp thở của con người. Một Thiên Chúa “chạnh thương”.
Cách cụ thể, hôm nay Chúa Giê-su chia sẻ niềm vui với các tông đồ về những thành quả mà các ông đã kinh nghiệm được qua cuộc thực tập loan báo Tin mừng; nhưng Chúa cũng không muốn các ông vì cảm tính nhất thời hay thành công trước mắt mà dễ đánh mất mình, đánh mất sức khoẻ tinh thần cũng như thể lý; Chúa muốn các ông nghỉ ngơi lấy sức, Chúa muốn các ông giữ sự quân bình và kiên trì trong sứ vụ. Chúa mời gọi các ông: “Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút” và chính Chúa cũng cần được nghỉ ngơi. Dầu vậy, khi thấy đám đông như chiên không người chăn thì Ngài lại quên đi bản thân, đích thân Ngài lại xả thân dạy dỗ dân chúng.
Đối tượng đức tin của chúng ta là một con người, đó là Chúa Giê-su Ki-tô. Chúng ta không ngừng được mời gọi để sống kết hiệp với Ngài, để đón nhận sức sống của Ngài và sống theo lý tưởng của Ngài. Ước gì chúng ta luôn được củng cố trong niềm xác tín rằng Ngài đang hiện diện và đồng hành với chúng ta trong từng phút giây cuộc sống.
Lm. Giuse Vũ Công Viện
SUY NIỆM 3: CHỊU THIỆT
“Ngài chạnh lòng thương” và “bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều”.
Đang đi nghỉ ở Ireland, Henry Ford - nhà sản xuất xe hơi - được yêu cầu góp quỹ cho một trại mồ côi. Ford ký một tấm check trị giá 2.000 bảng và thông tin đó đã xuất hiện trên các mặt báo. Oái oăm thay, biên tập viên đã bất cẩn đăng nhầm 20.000 bảng! Giám đốc trại mồ côi lo lắng điện thoại xin lỗi Ford, “Tôi sẽ gọi và yêu cầu sửa lại”. “Không cần phải như vậy!” - Ford trả lời; và ông nhanh chóng viết thêm tấm check 18.000 bảng.
Kính thưa Anh Chị em,
Henry Ford đã đón nhận sự bất tiện cách vui lòng. Cũng thế, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu và các môn đệ ‘chịu thiệt’ - chọn lấy sự bất tiện - khi bị quấy rầy cả khi Thầy trò đã lánh riêng ra một nơi sau những ngày phục vụ vất vả.
Thấy các môn đệ mệt nhọc sau những ngày truyền giáo, Chúa Giêsu bảo, “Hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút!”. Ấy thế, khi thuyền của họ vừa cập bờ, đã có một đám rất đông đợi ở đó. Không thể tin được! Chúa Giêsu chẳng bực nhọc; thay vào đó, “Ngài chạnh lòng thương” và “bắt đầu dạy dỗ họ”. Ngài chấp nhận thay đổi kế hoạch vì người khác - ‘chịu thiệt’ - và chọn lấy sự bất tiện vì người khác!
Như Chúa Giêsu và các môn đệ, ai trong chúng ta cũng cần nghỉ ngơi sau những ngày phục vụ. Nhưng với Chúa Giêsu, Ngài sẵn sàng gác lại mọi dự tính để thoả mãn mong ước của những con người đang tìm kiếm Ngài. Nơi Ngài, xem ra không có ‘vacation’ - kỳ nghỉ; chỉ có ‘salvation’ - cứu độ! Cũng thế, với bất cứ bậc sống nào, bạn có quyền và có thể nghĩ đến một kỳ nghỉ; nhưng đôi khi, bác ái buộc chúng ta chọn lựa một cách khác. Hãy làm như Chúa Giêsu, chúng ta ‘chịu thiệt’ - chọn lấy sự bất tiện - ‘chọn lựa gián đoạn’ ngay cả giữa kỳ nghỉ và giờ nghỉ.
Chìa khoá để có một con tim như Chúa Giêsu chính là sự sẵn sàng cho đi thời gian, của cải và sức lực. Khi điều này xảy ra, hãy biết, Chúa không bao giờ thua lòng quảng đại của ai; Ngài sẽ ban những ơn mà bạn không bao giờ ngờ tới. Và tuyệt vời hơn, chính ở những thời điểm ngặt nghèo ‘bất tiện’ này, Chúa lại thường cho bạn gặt hái những hoa trái mà đôi lúc suốt nhiều tháng, nhiều năm, bạn vất vả mà luống công. “Anh em chớ quên làm việc thiện, vì Chúa ưa thích những hy lễ như thế!” - bài đọc một. Chúa bảo đảm phần phúc này, “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi!” - Thánh Vịnh đáp ca.
Kính thưa Anh Chị em,
“Ngài bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều”. Với chúng ta, được nghỉ ngơi - ‘vacation’ - bên Chúa Giêsu, nên giống Ngài, con tim chúng ta đầy sự cứu rỗi - ‘salvation!’. Ngài nhắc nhở chúng ta rằng, với Kitô hữu, việc nghỉ ngơi không mâu thuẫn với việc nghĩ đến và phục vụ người khác. Chúng ta thường không thể giải thoát mình khỏi những nghĩa vụ - con cái, vợ chồng, công việc - vì điều đó xem ra phản bội chính mình! Thế nhưng, cần phải tìm thấy Chúa trong những thực tại này. Nếu có sự gắn kết với Chúa, nếu lòng chúng ta nghỉ ngơi trong Ngài, chúng ta sẽ ‘tương đối hoá’ những căng thẳng vô ích và điều này sẽ thể hiện tốt hơn ‘dấu ấn’ của Thiên Chúa. Trong Ngài, chúng ta được nghỉ ngơi!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con luôn vui tươi, sẵn sàng ‘chịu thiệt’, ‘chọn lựa gián đoạn’ khi bác ái đòi hỏi. Có như thế, con tim của con mới có thể xót thương như con tim của Chúa!”, Amen
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
SUY NIỆM 4: LÀM VIỆC VÀ NGHỈ NGƠI
A. Hạt giống…
Chúa Giêsu như một chiếc phao giữa biển mà nhiều người lênh đênh bám vào. Thánh Mác-cô viết “Lúc ấy dân chúng kẻ đến người đi tấp nập đến nỗi các tông đồ không có thời giờ ăn uống”.
Trong hoàn cảnh bận rộn như vậy, Chúa Giêsu làm sao? Một mặt Ngài lo liệu cho các môn đệ Ngài được nghỉ ngơi: “Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút”. Mặt khác, về phần mình, Ngài hy sinh thời giờ nghỉ ngơi của mình để tiếp tục phục vụ cho dân.
Động cơ của cách cư xử đầy lòng nhân hậu ấy là tình thương của Ngài “Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông thì động lòng thương”.
B…. nẩy mầm.
1. Sau khi làm việc mệt nhọc, tôi có quyền nghỉ ngơi. Chính Chúa Giêsu cũng đã kêu các môn đệ tìm chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi.
Vì tôi có quyền nghỉ ngơi, nên lúc tôi đã mệt mà người ta vẫn đến “quấy rầy”, tôi thường bực bội gắt gỏng. Hãy xem gương Chúa Giêsu Ngài không hề gắt gỏng, trái lại Ngài động lòng thương và tiếp tục phục vụ.
Nếu tôi chưa được như Chúa hy sinh cả thời giờ nghỉ ngơi, thì ít ra tôi đừng gắt gỏng với người ta. Tôi phải học biết “động lòng thương” họ.
2. Khi Chúa Giêsu động lòng thương dân chúng thì Ngài làm gì? Việc trước tiên Ngài làm không phải là chữa bệnh, mà là “dạy dỗ họ nhiều điều”. Chúa thương người ta đau khổ, nhưng Chúa càng thương hơn vì người ta không biết Tin Mừng. Nói cho người ta một lời đem lại sức sống còn ích lợi hơn chữa cho người ta khỏi bệnh phần xác.
Tôi có sẵn những lời đó không? Nếu tôi gặp một người đang đau khổ, tôi sẽ nói gì để người đó thực sự được an ủi và lạc quan hơn chứ không có cảm tưởng nghe một lý thuyết suông?
3. Abraham Lincoln là vị Tổng thống Hoa kỳ đã phải đương đầu với cuộc nội chiến tang thương nhất trong lịch sử đất nước. Ngày nọ, căng thẳng gần như điên cuồng, ông đã nhờ người về nơi sinh quán của mình là Kentusky để mời cho được người bạn già đến thủ đô Washington cho ông tham khảo ý kiến. Hai người bạn mừng mừng tủi tủi khi gặp nhau. Sau những giờ phút tâm sự, tông thống Lincoln cảm thấy tươi vui hẳn lên.
Về sau có người hỏi ông đã làm gì để tổng thống phấn khởi lên như thế, người bạn già của tổng thống cho biết tổng thống không bàn hỏi với ông bất cứ điều gì có liên quan tới chiến tranh hay chuyện đất nước. Ông cũng cho biết là ông chỉ ngồi thinh lặng để lắng nghe tổng thống trút hết nỗi lòng của mình. (Chờ đợi Chúa)
4. “Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài” (Mc 6,33)
“Em thân mến! Giờ đây chị đã bình an. Chị không còn oán trách, giận hờn anh ấy và các bạn nữa. Trước đây, chị luôn nghĩ mình là người vững vàng, bản lãnh, là chỗ dựa của mọi người. Chị yêu anh ấy, nhưng lại cho rằng anh ấy thật yếu đuối. Chị đã làm tổn thương đến danh dự và lòng tự trọng của anh. Tình yêu tan vỡ, bạn bè xa lánh, chị rơi vào vực thẳm cô đơn, buồn thảm.
Trong hoàn cảnh tối tăm ấy, chị đã cầu nguyện thật nhiều. Và khi đối diện với Chúa, Đấng hiền lành và khiêm nhượng, chị nhận ra mình kiêu căng và tự mãn biết bao. Cảm ơn Người đã cho chị nhận biết sự thật về chính mình, dù là một sự thật đau lòng.
Em thân mến, khi thuận lợi cũng như lúc khó khăn, em hãy lắng nghe Lời Chúa và khám phá ra thánh ý Người trong mọi biến cố của cuộc sống. Chị tin rằng mọi sự sẽ trở nên tốt đẹp hơn và tâm hồn em sẽ được bình an.
Phúc cho chị vì chị đã chạy đến với Chúa và nhận ra ý Người. Còn em, có lẽ chỉ biết khóc và oán giận thôi; chẳng để ý đến sự hiện diện của Chúa và cũng chẳng tìm kiếm thánh ý Người.”
Lạy Chúa, Chúa vẫn ở bên con và đỡ bước con đi. Xin mở mắt cho con được thấy tôn nhan Chúa và nhận ra thánh ý Người. (Epphata)
Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái
SUY NIỆM 5: DUNG MẠO CHÚA GIÊSU
Manio Flajano, văn sĩ, ký giả kiêm đạo diễn người Italia, qua đời năm 1972, đã để lại những trang nhật ký thật cảm động: năm 1942, đứa con gái 8 tuổi của ông bị bệnh sưng màng óc và kéo lê cuộc sống tàn tật đó cho đến năm 1992. Nhìn đứa con mà lòng đau xót, nhưng người cha vẫn đặt tin tưởng, phó thác vào Thiên Chúa. Trong một trang nhật ký, ông viết: “Một người đàn ông nọ dẫn đến cho Chúa Giêsu đứa con gái bệnh tật và nói với Ngài: “Con không muốn chữa lành nó, nhưng chỉ xin Chúa yêu thương nó mà thôi”. Chúa Giêsu cúi xuống hôn đứa bé mà nói: “Ta nói thật, người đàn ông này đã xin điều mà có thể cho được”. Nói xong, Chúa Giêsu biến đi trong ánh sáng chói ngời bỏ lại một đám đông tiếp tục bàn tán về các phép lạ, còn các nhà báo thì cố gắng mô tả các phép lạ”.
Những dòng trên đây của Flajano đưa chúng ta vào trọng tâm của Tin Mừng. Thật thế, Tin Mừng không phải là một mớ lý thuyết hay giáo điều, Tin Mừng cũng không phải là một Thiên Chúa cao xa trừu tượng. Tin Mừng thiết yếu là một con người bằng xương bằng thịt, với một trái tim dễ rung động và biết yêu thương. Ðọc lại các sách Tin Mừng, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã không làm phép lạ như một phù thủy múa may cây đũa thần của mình, Chúa Giêsu không bao giờ làm phép lạ để làm lóe mắt thiên hạ. Phép lạ là dấu chỉ của ơn cứu độ, là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa đối với con người, một Thiên Chúa yêu thương đến độ hóa thân làm người và sống thiết thân với con người.
Trong Tin Mừng hôm nay, thánh Marcô như tóm tắt tất cả dung mạo của Chúa Giêsu trong câu nói: “Chúa Giêsu thấh đông đảo dân chúng thì chạnh lòng thương”. Ðây là tất cả mạc khải về tình yêu Thiên Chúa đối với con người: thay cho một Thiên Chúa ở trên cao, thưởng phạt chí công, lạnh lùng nghiêm khắc, Chúa Giêsu đã bày tỏ cho chúng ta một Thiên Chúa đi vào lịch sử con người, một Thiên Chúa sinh ra như một em bé, một Thiên Chúa có trái tim cảm thông và tha thứ, một Thiên Chúa gần gũi với con người, có mặt trong từng nhịp thở của con người.
Chiêm ngắm một Thiên Chúa như thế qua con người Chúa Giêsu Kitô, chúng ta cũng nhận ra được một chân lý về con người, bởi vì như Công Ðồng Vaticanô II trong Hiến chế “Vui mừng và Hy vọng” đã nói: Chỉ trong ánh sáng của Ngôi Lời Nhập Thể, chân lý về con người mới được sáng tỏ. Con người bởi đâu mà đến? sẽ đi về đâu? chúng ta nhận ra điều đó trong Chúa Giêsu đã đành, mà trong Ngài, chúng ta còn phải biết sống thế nào cho phải đạo làm người. Qua cung cách của Ngài, chúng ta thấy phải đối xử thế nào với người đồng loại. Qua cuộc sống yêu thương và yêu thương đến chết trên Thập giá, chúng ta hiểu được rằng hiến thân cho tha nhân là ơn gọi của con người, chỉ có con người mới được mời gọi để sống cho tha nhân mà thôi.
Tin mừng của chúng ta là một con người, đó là Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta không ngừng được mời gọi để sống kết hiệp với Ngài, để đón nhận sức sống của Ngài và sống theo lý tưởng của Ngài. Ước gì chúng ta luôn được củng cố trong niềm xác tín rằng Ngài đang hiện diện và đồng hành với chúng ta trong từng phút từng giây cuộc sống.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
