THỨ BẢY TUẦN II PHỤC SINH NĂM A
Ga 6,16-21
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gioan
16 Chiều đến, các môn đệ Chúa Giêsu xuống bờ biển. 17 Rồi lên thuyền, sang bên kia, trẩy về hướng Capharnaum. Trời đã tối, mà Chúa Giêsu vẫn chưa đến với họ.
18 Bỗng cuồng phong thổi lên, biển động mạnh. 19 Khi chèo đi được chừng hai mươi lăm hay ba mươi dặm, thì họ thấy Chúa Giêsu đi trên mặt biển, tiến lại gần thuyền, họ hoảng sợ.
20 Nhưng Người nói với họ: “Chính Thầy đây, đừng sợ”. 21 Họ định rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc ấy, thuyền đã đến nơi họ định tới.
SUY NIỆM 1:
Sứ điệp: Có Chúa là có bình an. Hãy giữ Chúa trong lòng, giữ Chúa trong gia đình…, để mỗi người, mỗi gia đình được an vui.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, con mường tượng cảnh các tông đồ giữa biển khơi cô đơn trên con thuyền tròng trành vì gió bão. Sức lực con người nhỏ bé quá so với sức mạnh thiên nhiên. Nếu lúc đó có Chúa trên thuyền, chắc chắn các tông đồ sẽ không hoảng sợ. Các tông đồ đã từng chứng kiến Chúa phán một lời khiến gió bão lặng yên. Có Chúa là có bình an. Không có Chúa, các tông đồ phải vất vả chèo chống. Sức người quá nhỏ bé so với cuồng phong biển cả. Giữa lúc khốn khó ấy, Chúa đã xuất hiện để uỷ lạo đoàn con nhỏ bé của Chúa: “Thầy đây, đừng sợ”. Có Chúa là có bình an.
Lạy Chúa, đời con như chiếc thuyền nan nhỏ bé lắm so với cuộc đời, yếu đuối lắm trước những cám dỗ của trần gian. Nghĩ lại, có nhiều lần con đã mất bình an trong tâm hồn, cuồng phong đã nổi lên trong lòng con. Đó là lúc con không có Chúa trong tâm hồn. Mỗi khi con cố tình lỗi phạm một điều luật nặng là con đã đẩy Chúa ra khỏi tâm hồn con. Lúc đó, lương tâm áy náy đã đưa đẩy đôi chân con đi tìm quên lãng trong những đam mê trần thế: trong chén rượu, giữa canh bạc…, để rồi sau đó lại thêm chán chường thất vọng hơn.
Xin Chúa thêm sức cho con để mỗi lần con lỗi phạm, đánh mất Chúa, con biết can đảm trở về với Chúa qua cánh cửa bí tích giao hoà để lấy lại bình an. Mỗi lần con trở về như thế, con rước Chúa ngự vào lòng con. Chẳng những con được an vui, mà Chúa còn tỏ cho con biết cả Chúa cũng mừng vui, cả triều thần thiên quốc cũng hân hoan. Và chính lúc đó, gia đình con cũng được hoà thuận yên vui.
Xin Chúa ở lại với con và ở lại với gia đình con, để khi con vui, niềm vui của con được trọn vẹn, khi con buồn, nỗi buồn được vơi nhẹ nhờ sức Chúa đỡ nâng. Amen.
Ghi nhớ: “Chính Thầy đây, đừng sợ”.
TGM Giuse Nguyễn Năng
SUY NIỆM 2: THẦY ĐÂY, ĐỪNG SỢ!
Khi đối diện với những khó khăn, đau khổ cùng với sự bất lực và bế tắc trong cuộc sống trước một vấn đề nan giải, người ta thường kêu cầu Thượng Đế hay sự giúp đỡ của người khác hoặc thường sợ hãi run lên.
Trong trình thuật Lời Chúa hôm nay, các môn đệ cũng ở trong tâm trạng “hoảng sợ” khi đối diện với sóng to gió lớn của biển cả và sợ hãi khi thấy một bóng hình đi trên mặt biển mà tiến đến với các ông: “Các ông hoảng hốt vì tưởng là ma”. Trong lúc tâm trạng các ông đang hoang mang, sợ hãi, thì chính lúc đó Chúa Giêsu lên tiếng nói với các ông “Thầy đây, đừng sợ.” Lời trấn an của Đức Giêsu giúp các môn đệ nhận ra Thầy mình và ngay lúc đó họ hết bàng hoàng sợ hãi. Nhận ra sự hiện diện của Chúa trong đời sống, mọi bế tắc sẽ được khai thông; mọi sợ hãi sẽ biến mất; mọi khó khăn sẽ được giải quyết và con người tìm được sự bình an đích thực.
Cũng giống như con thuyền của các môn đệ ngày xưa, nhiều lần con thuyền cuộc đời của chúng ta cũng long đong trôi dạt giữa biển đời đầy sống gió mịt mù, chông gai bão táp và mệt mỏi. Sóng gió của bạo lực, thù ghét, gian dối, chia rẽ chiến tranh và hận thù. Vì thế, có lẽ ít nhiều chúng ta cũng chán nản thất vọng không lối thoát, đức tin bị lung lay, mất niềm hy vọng, muốn bỏ sứ vụ, trách móc Chúa vắng bóng, Chúa không quan tâm. Nhưng thật ra Chúa vẫn luôn hiện diện ở đó mà con mắt đức tin của chúng ta không nhận ra. Chúa vẫn biết chúng ta cần gì và cũng có thể Ngài muốn tôi luyện đức tin của chúng ta và Ngài nói với chúng ta “Thầy đây, đừng sợ”.
Lạy Chúa, xin mở con mắt đức tin cho chúng con để chúng con nhận ra Chúa hiện diện trong đời sống hằng ngày và đặc biệt trong những biến cố khó khăn của đời sống. Amen.
Lm. G.B. Nguyễn Văn Huân, SVD
SUY NIỆM 3: “THẦY ĐÂY, ĐỪNG SỢ”
Ai đã từng chứng kiến cảnh biển động hay nhất là khi nó dậy sóng mà vẫn ở ngoài khơi, thì mới thấy sự sợ hãi là dường nào!
Thật vậy, nếu chẳng may đi biển mà gặp phải bão tố, cảnh biển gầm sóng thét, con người mới thấy giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng gang tấc!
Những lúc như thế, ta thấy mình quá nhỏ bé và mong manh trước sự hùng vĩ của thiên nhiên… mạng sống của con người lúc này được ví như: “Ngàn cân treo sợi tóc”; hay “chỉ mành treo chuông”.
Tin Mừng hôm nay cũng trình thuật việc các Tông đồ gặp phải hiểm nguy khi đang lênh đênh trên biển.
Cuộc đi biển của các ông lần này không có Đức Giêsu hiện diện, bởi lẽ Ngài đã đi trước một mình vì dân chúng đang muốn tôn Ngài lên làm vua theo ý của họ.
Đang đi theo lộ trình và khi trời đã tối, họ bị trận cuồng phong bất ngờ ập tới. Tuy các ông là những người có nhiều kinh nghiệm về biển cả, họ là những tay nghề lão luyện trong giới thủy trình. Ấy vậy, khi sóng gió nổi lên, họ cũng trở thành bé nhỏ và yếu ớt trước sức mạnh của cuồng phong. Sự sợ hãi đó được cộng thêm với hình bóng của Đức Giêsu đi trước mặt thuyền mà họ không biết… Vì thế, trong đầu các ông đang hốt hoảng, hoang mang, và ai nấy đều run sợ, thì Đức Giêsu lên tiếng trấn an các ông: “Thầy đây đừng sợ”.
Đọc lại bài Tin Mừng này trong thánh lễ hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta ý thức rằng: cuộc đời lữ thứ trần gian của mỗi người như một hành trình của các thuyền nhân đi biển. Sống lênh đênh trên biển, mới thấy mình nhỏ nhoi. Đối diện với bão táp phong ba mới thấy mình bất lực, và được Chúa yêu thương, hiện diện thì ngay lập tức được bình an.
Xét về góc độ luân lý, cho phép chúng ta liên đới với đời sống đức tin của mình để nhận ra rằng: có những lúc trong cuộc đời, chúng ta gặp không ít khó khăn, thử thách đến từ nhiều phía, nhất là do tội lỗi, ích kỷ, kiêu ngạo gây nên. Những khó khăn đó được khởi đi từ lòng mến lạnh nhạt của chúng ta với Chúa, làm cho đức tin bị hao mòn, lòng trông cậy bị lung lay. Những lúc như thế, chúng ta hãy xin Chúa ban cho mình được bình an nhờ nhận ra có Chúa hiện diện trong cuộc đời mình.
“Thầy đây, đừng sợ” chính là điều mà chúng ta phải xác tín trong cuộc sống hiện tại của mình.
Lạy Chúa Giêsu, con thuyền của Giáo Hội luôn gặp phải những sóng gió do ma quỷ gây nên. Con thuyền cuộc đời của chúng con cũng vậy. Xin Chúa ban cho mỗi người chúng con biết khiêm tốn, tín thác vào Chúa để lời Chúa nói với các Tông đồ khi xưa: “Thầy đây đừng sợ” cũng là niềm an ủi cho chúng con hôm nay. Amen.
Giuse Vinhsơn Ngọc Biển SSP
SUY NIỆM 4:
Có bao giờ, bạn cầu nguyện và cảm thấy mình sợ Chúa chưa? Một nỗi sợ khiến mỗi lần nghĩ tới Chúa là bạn sợ Chúa phạt, sợ Chúa kìm hãm những suy nghĩa, những hành động sống theo ý muốn của mình?
“Hãy sợ tội, đừng sợ Chúa.” Có lẽ đây là điều chúng ta nên nhắc nhở nhau, nâng đỡ nhau để cũng thăng tiến trong đời sống đức tin, cũng như ở trong tương quan gắn bó với Chúa.Bài Tin Mừng hôm nay, khi các môn đệ thấy Chúa Giêsu Phục Sinh đi trên biển mà đến với họ, dù lúc đó, biển động, gió lớn. Cho nên, khi thấy Chúa Giêsu Phục Sinh, họ không nhận ra Ngài và rất hoảng sợ. Nhưng Chúa Giêus đã lên tiếng an ủi các môn đệ: “Chính Thầy đây, đừng sợ”.
Trước tiên, sau khi phục sinh, Chúa Giêsu đã nhiều lần hiện ra với các môn đệ, nhưng thân xác Ngài không còn là thân xác vật chất, nhưng là thân xác phục sinh, thân xác đã được biến đổi. Một thân xác mà Chúa Giêsu Phục Sinh không phải chịu sự chi phối của không thời gian vật chất. Vì thế, họ không nhận ra Ngài, dù dáng vẻ Ngài vẫn thế, nhất là tay chân của Ngài vẫn còn dấu đinh.
Tiếp đến, hình ảnh biển động, gió lớn cũng giống như những chướng ngại vật, những thử thách, khó khăn trong cuộc đời mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu Phục Sinh luôn ở đó, ở bên cạnh chúng ta. Dù với con mắt xác thịt chúng ta không nhận ra Ngài. Nhưng trong cảm thức đức tin, chúng ta được mời gọi xác tín rằng: Chúa Giêsu Phục Sinh không bao giờ bỏ rơi chúng ta nhất là trong đau khổ, thử thách.
Đặc biệt, chúng ta đừng sợ Chúa, nhưng hãy có lóng khiếp sợ tội. Khiếp sợ những điều xấu cám dỗ, lôi kéo chúng tá để biết xa lánh. Chúa Giêsu luôn nói với chúng ta: “Chính Thầy đây, đừng sợ”. Một Thiên Chúa của lòng xót thương, của tình yêu thương, tại sao chúng ta lại sợ Chúa? Có lẽ khi chúng ta lỡ lầm phạm tội, lỡ làm làm điều sai trái, lỡ lầm làm rạng nứt tương quan yêu thương với Chúa, nên chúng ta sợ Chúa phạt, sợ Chúa ghét mình.
Không! Thiên Chúa chúng ta là Đấng vô thủy, vô chung. Một lòng son sắt thủy chung với tình yêu muôn thuở với con người. Ngài chỉ không muốn chúng ta ở trong tình trạng tỗi lỗi và thích thú với việc phạm tội, chứ Ngài sẽ không bao giờ đánh phạt hay ghét bỏ chúng ta khi chúng ta làm điều gì đó sai lầm.
Ước mong, lời mời gợi tha thiết của Chúa Giêsu Phúc Sinh hôm nay luôn lay động cõi lòng mỗi chúng ta: “Chính Thầy đây, đừng sợ”. Đừng sợ Chúa, đừng bỏ lại Chúa phía sau, dù khi lầm lỗi, nhưng hãy ở lại trong Chúa và xin lòng thương xót của Chúa chữa lành những vết thương do tội lỗi gây nên.
Sỹ Đoàn, C.P.
SUY NIỆM 5: BẾN BỜ BÌNH AN
Biến cố Chúa Giêsu đi trên mặt nước cũng được Phúc Âm theo thánh Matthêu và thánh Marcô mô tả nhưng với vài chi tiết khác nhau. Sự khác nhau này làm cho chúng ta thấy được chủ ý khác nhau của mỗi tác giả Phúc Âm. Tác giả Phúc Âm theo thánh Gioan không nói đến chi tiết Chúa Giêsu đến để trợ giúp cho các tông đồ đang gặp khó khăn, cũng không nói gì đến việc làm cho sóng gió im lặng, nhưng lại nhắc đến chi tiết khác là thuyền của các tông đồ tới bến tức thì. Ðọc lại bài tường thuật về biến cố, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra điểm này, là tác giả chú ý và muốn cho người đọc như chú ý đến Chúa Giêsu nhiều hơn.
Tác giả bài tường thuật cho chúng ta nhìn thấy Chúa Giêsu Kitô đầy quyền năng thần linh và không tùy thuộc vào những định luật giới hạn của thiên nhiên. Thường tình, con người tự nhiên không thể nào đi trên mặt nước mà không bị té ngã. Trong cuộc sống, rất nhiều khi người Kitô chúng ta cảm thấy như bị Thiên Chúa bỏ mặc cho bão táp phong ba xô đẩy. Thật ra Ngài vẫn có đó. Ngài ban cho chúng ta lý trí tự do, ý chí và ân sủng để có thể lướt qua sóng gió cuộc đời. Có thể đến khi thuyền cập bến, chúng ta mới được đối diện với Thiên Chúa, nhưng không vì thế mà cho rằng Ngài vắng mặt, bởi vì Ngài thấy trước những gì sẽ xảy ra và những gì Ngài sẽ làm.
Lạy Chúa, giữa những phong ba thử thách cuộc đời, xin cho chúng con luôn tin tưởng vào sự hiện diện quyền năng và yêu thương của Chúa, nhờ đó, chúng con an tâm đi trọn cuộc hành trình và đạt tới bến bờ bình an.
(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)
