THỨ BA TUẦN XX THƯỜNG NIÊN NĂM C
Mt 19,23-30
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu
23 Bấy giờ Đức Giê-su nói với các môn đệ của Người: “Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời.24 Thầy còn nói cho anh em biết: con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.”
25 Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói: “Thế thì ai có thể được cứu?” 26 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói: “Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được.”
27 Bấy giờ ông Phê-rô lên tiếng thưa Người: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?”
28 Đức Giê-su đáp: “Thầy bảo thật anh em: anh em là những người đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự toà vinh hiển, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Ít-ra-en.
29 Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp.
30 “Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu.”
SUY NIỆM 1: DANH THÁNH GIÊ-SU, QUÀ TẶNG CỦA TÌNH YÊU CỨU ĐỘ
“…người giầu có khó vào nước Trời…”
Đơn giản vì người giầu có dễ dìm mình trong của cải, tin ở những gì mình đang nắm giữ trong tay, giống như chàng thanh niên giầu có, no đủ trong của cải, bình an giữa mọi người nhờ ăn ngay ở lành, thương giúp mọi người. Thế nhưng thực tế chính của cải lại giữ chân anh lại, che khuất tầm nhìn để anh không nhìn thấy kho tàng trên trời, và vì thế con đường Giê-su vừa được mở ra cũng vội khép lại, để anh trở về trong nỗi buồn bất tận. (x.Mt 19,21-22)
Ni-cô-đê-mê một thủ lãnh của người Do Thái, một bậc thầy, một loại người giầu của dân Chúa bấy giờ. Đức Giê-su đã chỉ cho ông thấy nước Thiên Chúa, bảo ông nhìn về phía trước, nhưng ông lại nhìn về đàng sau, nhìn vào bụng mẹ. Người còn cầm tay dắt ông vào nước Thiên Chúa, qua cuộc tái sinh nhờ nước và Thần Khí, “sinh ra một lần nữa bởi ơn trên”, nhờ quyền năng Thiên Chúa, nhưng mang tiếng là bậc thầy mà ông lại ngẩn ngơ hỏi : “àm sao những chuyện ấy xẩy ra được”. Một bậc thầy nhưng cái đầu nhỏ bé quá, chỉ quen lý luận theo thói đời, chỉ giỏi chuyên đời thì làm sao hiểu được chuyện trên trời. (x.Ga 3,…)
“Tuy nhiên đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được”
Một Gia-kêu, đứng đầu những người thu thuế và là người giầu có, mang trên vai hai gánh nặng:
- Gánh nặng bản thân vì ông cứ phải đuổi theo tiền bạc với danh vọng.
- Gánh nặng lương tâm vì tiền bạc mà ông tước đoạt của người khác.
Từ trên cây ông nhìn thấy một Giê-su chan hòa giữa đám đông, lôi cuốn đám đông. Một vòng tay ôm trọn những con người nghèo khổ, cùng đi tới trong an bình và hoan lạc, nhẹ nhàng và thanh thản, và ông khao khát được nhập đoàn với Người. Giê-su đã cho ông vượt quá điều ông mơ ước: “Gia-kêu xuống mau, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông. Từ trên cây tụt xuống, ông trút bỏ hai gánh nặng :
- trút bỏ gánh nặng bản thân, để ông biết chia sẻ : “đây phân nửa tài sản của tôi, xin cho người nghèo”
- Trút bỏ gánh nặng lương tâm bằng cách đền bù : “ nếu tôi chiếm đoạt của ai., tôi xin đền gắp bốn”
Thật thanh thản, Gia-kêu chạm chân vào vương quốc của tình yêu cứu độ : “hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này” (Lc 19,1-10)
Thế còn những ai đã bỏ mọi sự mà theo Thầy Giê-su, họ sẽ nhận lại những gì ?
Thực chất, Người môn đệ muốn gì khi cất bước lên đường theo Thầy?
“…những người đã theo thầy, thì đến thời tái sinh…”
và thời tái sinh đã đến trong ngày hiện xuống.
Nhờ Thánh Thần, hội thánh sơ khai đã đứng ra tuyên bố: “Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá, Thiên Chúa đã đặt người làm Đức Chúa và làm Đấng Ki-tô”.
Bây giờ thì người môn đệ đã nhận ra phần thưởng dành cho mình là được chung phần với Thầy, được “nhân danh Thầy mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giê-re-sa-lem” (Lc 24,47).
“ …ai bỏ cha mẹ, anh em, chị em, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội, và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghệp”.
Cái được của người môn đệ cuối cùng là gì? - là niềm vui của những con tim bừng cháy, không ngừng loan báo danh Giê-su, sống chết nhân danh Giê-su, sẵn sàng đứng ra làm chứng, cùng với Thánh Thần.
Chả thế mà trong lần 12 tông đồ cùng bị bắt, trước khi được thả ra mỗi ông còn bị một trận đòn tơi tả. Các ông đã không nhăn nhó hay kêu than, trái lại “các Tông Đồ ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giê-su” (Cv 5, 41).
Lòng hân hoan vì được chung phần với Thầy.
“Vì dưới gầm trời này không có một Danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào Danh đó mà được cứu độ” (Cv 4, 12).
Danh Giê-su đã được ban tặng, người môn đệ có gì trong cuộc đời rao giảng ngoài Danh Giê-su : “vàng bạc tôi không có, nhưng cái tôi có tôi trao anh đây : Nhân danh Đức Giê-su người Nagiaret…”. Dĩ nhiên, Người môn đệ không nhân danh một Giê-su ở đâu đó, nhưng nhân Danh Giê-su mà tôi có, gắn bó không rời.
Bao lâu trên con đuờng làm môn đệ thì luôn có “Giê-su đi với mình, nói với mình, thở với mình, làm việc với mình. Cảm thấy Giê-su đang sống cùng mình giữa sứ vụ loan truyền danh Thánh…(x. EG 266).
Cứ thế, bước đường của người môn đệ sẽ là lời kinh tạn ơn bất tận.
Đaminh Trần Văn Tân, SJ
SUY NIỆM 2:GIÀU CÓ KHÓ VÀO NƯỚC TRỜI
Người kia mua mảnh đất của người láng giềng. Khi đào đất để đổ nền nhà, anh tìm được hũ vàng, vốn là người lương thiện và thành thật, anh mang hũ vàng qua nhà người láng giềng và nói: “Đây là hũ vàng tôi tìm thấy trong mảnh đất ông đã bán. Tôi mua đất chứ không mua hũ vàng. Vậy tôi xin trả lại hũ vàng cho ông”. Người láng giềng cũng lương thiện không kém. ông không nhận hũ vàng và giải thích như sau: “Khi bán miếng đất, tôi đã có ý định bán tất cả những gì chứa trong đó. Vậy hũ vàng là của anh”. Hai bên cứ nhường nhau mãi cho đến tối mà không ai chịu nhận hũ vàng. Rốt cuộc cả hai đồng ý tạm ngưng tranh luận, hẹn hôm sau bàn tiếp.
Nhưng qua một đêm trằn trọc suy nghĩ, họ đã bị con quỷ tham lam nhập vào lúc nào không hay. Sáng hôm sau hai người gặp lại. Người mua đất liền nói: “Tôi đã suy nghĩ kỹ lại thì thấy lời ông nói hôm qua quả là chí lý: Tôi đã mua đất của ông, tất nhiên mọi sự trong mảnh đất ấy đều thuộc về tôi". Người láng giềng cãi: “Không phải thế. Hôm nay tôi đã xét kỹ thì thấy lời hôm qua rất xác đáng: anh không thể nào mua món đồ nào mà chính anh không có ý định mua. Anh chỉ mua đất chứ không mua vàng, anh hãy trả lại hũ vàng cho tôi”.
Hai người cãi nhau dữ dội. Từ đó họ không còn là láng giềng tốt của nhau mà trở thành thù địch của nhau.
Một nhà triết gia người Đức có lần đã nói với các đồ đệ của mình như thế này: “Nếu các bạn xem đồng tiền là thượng đế thì có ngày nó sẽ trở thành con quỷ dày vò các bạn”. Chính vì thế mà Tin mừng hôm nay Chúa Giêsu đã nói một cách hết sức cường điệu nhưng cũng không kém vẻ nghiêm trọng như sau: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào được Nước Trời”.
Vâng, nếu chúng ta không coi chừng thì chúng ta cũng bị lòng ham mê tiền bạc của cải ràng buộc chúng ta vào những cạm bẫy vô cùng nguy hiểm tương tự như thế.
Người giàu có khó vào Nước Trời không phải vì những của cải người đó có mà thường là vì những người giàu có ít biết chia sẻ, ít biết nghĩ đến người khác, nhất là những người nghèo khổ hơn mình.
Nhưng cũng phải coi chừng, đừng tưởng cứ nghèo khó là đương nhiên vào được Nước Trời! Nghèo mà để cho cái nghèo đó bóp nghẹt tiếng lương tâm, để rồi sau đó mắc đủ mọi thứ tệ nạn như giành giật, chà đạp, đàn ấp lẫn nhau thì cái nghèo đó chẳng phải là cái nghèo được Chúa chúc phúc.
Trái lại, nghèo mà lòng vẫn trong sạch, tâm trí luôn hướng đến những giá trị của Tin mừng thì mới quả thực là người được Chúa chúc phúc.
Vậy, sự giàu sang đích thực không nằm trong của cải chúng ta nắm trong tay mà chính là ở những gì chúng ta chia sẻ và trao ban cho tha nhân. Sự nghèo khó đích thực cũng không phải là sự thiếu thốn của cải vật chất, mà chính là tấm lòng trong sạch luôn hướng mở đến những giá trị Tin mừng.
Các bạn thân mến,
Xin Chúa ban cho chúng ta được sự giàu sang mà tinh thần nghèo khó đích thực. Xin Chúa cũng giúp cho ta biết sử dụng của cải Chúa ban một cách hữu ích để ta xứng đáng được gọi là “những người nghèo của Thiên Chúa”.
Lm. Phêrô Nguyễn Bùi Quốc Khánh SDB
SUY NIỆM 3: NỔI TIẾNG
“Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”.
Trong “Let Us Live!” - một trong những bài thơ nổi tiếng của sử thi thế giới - Latin Catullus viết, “Hãy sống, hãy yêu, hãy xét lại mọi lời đồn thổi của những con người đứng tuổi đi trước mà giá trị chỉ đáng một xu! Mặt trời có thể lặn rồi mọc; nhưng với con người, khi ánh sáng ngắn ngủi chìm xuống, chúng ta phải ngủ một đêm dài vĩnh viễn bất tận!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Mọi lời đồn thổi, huyễn danh hay ‘nổi tiếng’ của một người rồi cũng chỉ đáng một xu! Thật thú vị, ý tưởng của nhà thơ La Mã cổ đại được gặp lại trong Lời Chúa hôm nay! Cả hai bài đọc nói đến sự ‘nổi tiếng’; ‘nổi tiếng thế gian’, ‘nổi tiếng thiên đàng!’.
Trước hết, ‘nổi tiếng thế gian!’. Tia, một vị vua giàu có, “sinh lòng tự cao vì lắm của”; tự cho mình là thần. Và Chúa đã để ngoại bang đánh vua tơi bời đến nỗi phải chết thê thảm giữa trùng khơi - bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Chúa phán, Ta cầm quyền sinh tử!”. Tiếp đến, ‘nổi tiếng thiên đàng!’. Sau câu hỏi của Phêrô, “Vậy chúng con sẽ được gì?”; Chúa Giêsu nói, “Đến thời tái sinh, anh em cũng sẽ được ngự trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel”. Và Ngài kết luận, “Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”.
“Kẻ đứng đầu”, họ là ai? Để hiểu điều này, cần lưu ý quan niệm khác nhau về “đứng đầu” của “thế gian” và của “thiên đàng!”. Thế gian luôn đề cao “kẻ đứng đầu”: ‘nổi tiếng!’, thành danh, uy tín và các thứ tương tự. Thật ra, ‘nổi tiếng’ tự nó chẳng có gì xấu, nhưng ai say mê nó đến độ đánh đổi tất cả, thì đó là cạm bẫy. Đương thời, Chúa Giêsu rất ‘nổi tiếng’; từ khắp nơi, người ta tuôn đến với Ngài, thậm chí muốn tôn Ngài làm vua. Ma quỷ cũng muốn điều đó! Một khi mắc mưu nó, chúng ta để mình bị lôi kéo đến mụ mị lao vào việc tìm kiếm loại ‘nổi tiếng’ giá rẻ này; và khuynh hướng chung, ai cũng thích. Chúa Giêsu tiết lộ, ai bị cuốn vào lối sống này, sẽ là người “sau hết” trong Nước Trời!
Tương phản với hạng “sau hết” là những kẻ “trước hết” trong Nước Trời. Đó là những tâm hồn thánh thiện vốn có thể được tôn vinh hoặc không được tôn vinh; một số có thể được thế giới nhìn nhận và tôn vinh - chẳng hạn, Mẹ Têrêxa. Nhưng thông thường, không ai biết đến họ, những con người vô danh. Vậy tại sao bạn và tôi không bắt chước Chúa Giêsu và những tâm hồn này để làm người ‘nổi tiếng’ trong việc yêu mến Chúa và phục vụ tha nhân? Thật ra, người ‘nổi tiếng’ theo cách này thì lặng lẽ, khiêm tốn. Với thế gian, họ là những kẻ “sau hết”; nhưng với Chúa, họ thuộc hạng “trước hết!”.
Anh Chị em,
“Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu!”. Điều này hoàn toàn đúng nơi Chúa Giêsu - “Phiến đá thợ xây loại bỏ đã trở nên đá tảng góc tường” - Đấng “không ai thèm để mắt” lại là Đấng đánh bại thần chết và phục hồi sự sống cho nhân loại. Vậy với bạn, điều nào quan trọng? Yêu quý một điều gì đó đời đời hay quý chuộng những gì một xu? Ước chi những ước muốn thế tục không thống trị hoặc ngăn cản bạn hướng mắt đến sự ‘nổi tiếng trên cao’, ‘nổi tiếng của trời!’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con phấp phỏng, hoài công khi chạy theo những ‘nổi tiếng một xu’; dạy con thao thức cho sự ‘nổi tiếng hơn cả ngàn xu’, ‘nổi tiếng thiên đàng!’”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
SUY NIỆM 4: BIẾT SỬ DỤNG TIỀN BẠC
Ghi nhớ:
“Thầy bảo thật anh em, người giầu có khó vào Nước Trời”. (Mt 19, 23)
Suy niệm:
Có một câu chuyện ngụ ngôn, nội dung như sau: “ Ba người bạn nọ sống trong một ngôi làng, họ sống với nhau rất thân tình. Thế rồi một hôm họ rủ nhau cùng đi lên đường tìm kiếm hạnh phúc. Trên cuộc hành trình tìm kiếm đó, lúc họ đang đi trong một khu rừng, thì bỗng thấy một vị tu sỹ hớt hải chạy ngược chiều họ, vừa chạy ông ta vừa la lớn lên rằng: Thần chết, thần chết. Ngạc nhiên, ba ông chặn vị tu sỹ lại và hỏi cớ sự thì vị tu sỹ liền bảo các ông đi theo, khi đến chỗ có một kho vàng thì ông ta chỉ vào đó mà bảo:
– Thần chết đấy.
Sau câu nói đó ông ta lẳng lặng bỏ đi. Còn lại ba người bạn, họ bàn bạc với nhau tìm cách để lấy được kho báu. Một người đề nghị.
– Muốn lấy được kho vàng, chúng ta phải phá bức tường này để vào bên trong, công việc sẽ nặng nhọc, vất vả, tốn nhiều công sức, do vậy, một người trong chúng ta phải trở ra ngoài thị trấn để mua thức ăn, nước uống,
Khi người kia đi mua thực phẩm, hai người còn lại bàn tính sẽ giết chết anh này khi anh ta vừa trở về để số vàng kia chỉ chia cho hai người mà thôi. Như họ đã âm mưu với nhau, khi người bạn vừa về đến họ liền ra tay sát hại. Rồi sau đó họ mới ra sức làm việc để chiếm hữu được kho vàng. Sau khi chia số vàng vừa xong cũng là lúc họ cảm thấy đói. Lúc này họ mới lấy thức ăn ra dùng. Sau khi ăn xong thì cả hai ôm bụng giẫy giụa, một hồi rồi chết, cả hai đâu ngờ rằng chính người bạn mà họ sai đi mua đồ ăn cũng đã có suy tính nham hiểm là bỏ thuốc độc vào thức ăn nhằm giết chết họ để kho vàng chỉ thuộc về một mình anh ta mà thôi!
Sứ điệp mà qua đoạn Tin Mừng hôm nay Đức Giê-su muốn nhắn gửi cho các môn đệ ngày xưa, cũng như cho mọi người chúng ta ngày nay là: Đừng để cho tiền bạc mê hoặc, sai khiến mà đi vào con đường tội lỗi, xa rời huấn lệnh của Chúa.
Nhìn vào xã hội hôm nay, qua phản ảnh của báo đài, chúng ta thấy có biết bao người đã dùng mọi thủ đoạn xấu xa để làm giầu, bất chấp lẽ phải, bất chấp đạo lý làm người. Nạn buôn bán và kinh doanh trên thân xác phụ nữ, buôn bán trẻ em, buôn bán hàng cấm ma túy, cướp giật, lường gạt, tham nhũng…Có thể nói chỉ vì tiền mà có nhiều người sẵn sàng bán rẻ lương tâm, danh dự, bán rẻ linh hồn cho quỷ dữ để làm những chuyện mà người ta thường nói; “trời không dung, đất không tha”.
Có một câu danh ngôn: “Tiền bạc là một ông chủ độc ác, nhưng nó lại là một tên đầy tớ tận tụy, hữu dụng và trung thành”. Thật vậy, một khi chúng ta để tiền bạc làm chủ, sai khiến thì chúng dễ bị nó dẫn chúng ta vào con đường tội lỗi. Nhưng nếu chúng ta làm chủ được nó, nghĩa là biết xử dụng nó vào việc phục vụ tha nhân, biết cho đi giúp đỡ những người nghèo khó, bất hạnh, biết dùng nó vào những việc chính đáng thì nó sẽ trở nên công phúc cho chúng ta.
Giầu có mà biết chia sẻ cho anh em túng thiếu đó là điều đẹp lòng Thiên Chúa, ngược lại giầu có mà bo bo giữ lấy cho mình để hưởng thụ riêng, không màng đến bao người đói khát cần được cứu giúp thì sẽ mang lỗi với họ và mang tội với Chúa.
Con lạc đà thì rất to, còn lỗ kim thì rất nhỏ. Nhưng với ơn của Chúa sự việc này vẫn có thể thực hiện được. Đó là; Hãy làm cho lỗ kim lớn ra; bằng việc quảng đại giúp đỡ người túng thiếu. và hy sinh, hãm mình, tiết chế cái tôi của mình đó là việc làm để cho con lạc đà thu nhỏ lại. Như thế thì việc con lạc đà chui qua lỗ kim là khả thi .
Kinh nghiệm cuộc đời cho chúng ta thấy; những ai tận tình phụng sự Chúa và phục vụ tha nhân thì chắc chắn ở đời này Chúa sẽ không để cho người ấy nghèo túng. Và điều quan trọng hơn là phần thưởng đời sau cho người ấy. Như lời Chúa đã hứa với các môn đệ xưa: “Phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, con cái hay ruộng đất, vì Danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp”.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa. Xin đừng để chúng con bị tiền bạc điều khiển. Đừng để nó làm mờ mắt tâm hồn chúng con, khiến chúng con không còn nhìn thấy chân lý và lẽ sống trong đời. Xin cho chúng con biết nguồn hạnh phúc đích thực của chúng con là chỉ tìm được nơi Chúa mà thôi, để chúng con biết dùng của cải, tiền bạc chóng qua này mà mua lấy hạnh phúc Nước Trời. Amen.
Sống Lời Chúa:
Sống rộng rãi, sẵn lòng giúp đỡ những ai đang cần đến mình.
Đaminh Trần Văn Chính
SUY NIỆM 5:
Bài Tin Mừng hôm nay tiếp nối trình thuật hôm qua về chuyện một thanh niên đến xin Đức Giêsu chỉ giáo để làm sao đạt được sự sống đời đời. Vì thế, Đức Giêsu đã bảo anh ta về bán tất cả của cải để bố thí cho người nghèo thì sẽ được sự sống viên mãn như anh mong muốn. Tuy nhiên anh ta đã buồn rầu và bỏ đi vì lòng anh đã bị đồng tiền che lấp mục đích đời đời.
Khi thấy như thế, Đức Giêsu quay sang các môn đệ và dạy cho các ông bài học về tác hại đồng tiền nếu coi đó là mục đích, là ông chủ. Ngài nói: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”.
Thực ra thì Đức Giêsu dùng lối nói ngoa ngữ để cho người nghe thấy được sự nguy hiểm của đồng tiền nếu làm sai mục đích.
Thật thật, vào được Nước Trời thế nào khi đồng tiền đó là quà hối lộ; là của cướp dật; là đâm thuê chém mướn; là cờ bạc…! Tệ hơn nữa, vì không phải là đồng tiền của mình làm ra bằng mồ hôi nước mắt, bằng công lao vất vả, nên lại dùng đồng tiền bất chính đã chiếm đoạt được để làm những chuyện bất chính khác…!
Chỉ cần suy tư một chút thôi thì cũng đủ thấy sự nguy hiểm của đồng tiền khi đặt nó sai vị trí và sử dụng không đúng mục đích.
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay dạy cho chúng ta bài học:
Hãy dùng của cải để xây dựng hạnh phúc cho mọi người, từ trong gia đình đến xã hội cũng như lo việc bác ái, truyền giáo và xây dựng Giáo Hội.
Được như thế, ấy là chúng ta đã nghe theo Chúa và đi trên con đường hoàn thiện mà Chúa muốn chúng ta đi. Như vậy, sự bình an, hạnh phúc chính là phần thưởng Chúa dành cho những ai trung tín và khôn ngoan khi biết quản lý và biết sinh lợi nén bạc Chúa trao theo thánh ý Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết chọn Chúa là lẽ sống và gia nghiệp của mình. Như thế, xin cho chúng con biết coi mọi sự chỉ là phù du, phương tiện để đạt được hạnh phúc. Amen.
Giuse Vinhsơn Ngọc Biển SSP
SUY NIỆM 6: GIÀU CÓ VÀ NƯỚC TRỜI
Sự giàu sang và phú túc là điều ai cũng ước muốn. Thế nhưng trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu cảnh báo rằng nó có thể trở thành “án phạt” nếu ta không sử dụng nó đúng cách.
Sự giàu có không phải tội lỗi hay án phạt khiến ta mất Nước Trời. Nó chỉ trở thành tội khi chúng ta để nó làm chủ hoàn toàn tâm trí của mình. Tức là, chúng ta suốt ngày chỉ lo tìm kiếm nó mà quên đi điều quan trọng nhất đó là phải tìm Chúa và nước trời trước nhất. Sự giàu có cũng sẽ trở thành “tội” hay là “án phạt” nếu như chúng ta cứ khư khư giữ cho riêng mình, chỉ biết đến lợi ích của bản thân mà quên đi trách nhiệm, bổn phận và nghĩa vụ là phải giúp đỡ người nghèo khổ. Đó là một hồng ân Chúa ban cho chúng ta quản lý. Hồng ân ấy, Chúa muốn nhờ bàn tay của ta để chia sẻ cho tất cả anh chị em thiếu thốn.
Trong thông điệp Laudato Sì, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nêu lên một thực trạng rằng có những người không biết làm gì với của cải dư thừa của mình trong khi biết bao nhiêu người đang chết dần vì thiếu thốn. Cũng vậy, ngày nay có rất nhiều người trong đó có cả tôi nữa đang lãng phí của cải, đồ ăn, nước uống… trong khi biết bao nhiêu người quanh chúng ta đang phải chịu đựng đói khát và thiếu thốn.
Lạy Chúa, ngày nay còn rất nhiều người khó khăn và thiếu thốn đang cần đến sự giúp đỡ của con. Xin cho con có trái tim và đôi tay rộng mở để giúp đỡ họ.
Tu sĩ Giuse Nguyễn Văn Đạt, SVD