THỨ BẢY TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN NĂM A

Mt 8,5-17

 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mat-thêu

5 Khi Đức Giêsu vào thành Caphácnaum, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin: 6 “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.”

7 Người nói: “Chính tôi sẽ đến chữa nó.” Viên đại đội trưởng đáp: 8 “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh.

9 Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: “Đi!”, là nó đi, bảo người kia: “Đến!”, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: “Làm cái này!”, là nó làm.”

10 Nghe vậy, Đức Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ítraen nào có lòng tin như thế.

11 Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời.

12 Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”

13 Rồi Đức Giêsu nói với viên đại đội trưởng rằng: “Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy!” Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.

14 Đức Giêsu đến nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt. 15 Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà chỗi dậy phục vụ Người.

16 Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giêsu. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau, 17 để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia: Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.

 

SUY NIỆM 1: VIÊN SĨ QUAN ĐẦY LÒNG XÁC TÍN

Sứ điệp: Thiên Chúa đỡ nâng con người. “Những tật nguyền của chúng ta chính Ngài lãnh nhận. Ngài mang lấy những bệnh hoạn của chúng ta”. Hãy tin vào Chúa và trao phó những khốn khó của chúng ta cho Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, con cảm nhận được sức mạnh và hậu quả của tội lỗi ảnh hưởng nơi bản thân con. Tội lỗi dẫn đến bao thảm họa. Nó gây ra bao nỗi đau khổ đắng cay. Con biết Chúa đã dựng nên con và hằng yêu thương con, Chúa không thể hờ hững trước những thất bại khốn khó của con. Chúa là tình thương, chính Chúa đã cúi xuống với con để nâng con dậy. Chúa muốn cất đi những gánh nặng của phận người đang khốn khổ do tội lỗi gây ra.

Tuy thế, con cũng hiểu rằng, dù Chúa muốn nâng đỡ con, nhưng nếu con không tin và không phó dâng những khốn khổ của con trong tay Chúa, Chúa cũng đành bó tay chẳng cứu được con. Sự trao gởi đó đòi con phải có một lòng tin tuyệt đối vào Chúa.

Viên sĩ quan trong bài Tin Mừng hôm nay, dù là một người lương dân nhưng đầy lòng xác tín, ông đã thưa với Chúa một lời khiến Chúa vui và ngạc nhiên: “Chỉ cần Chúa phán một lời thì đầy tớ nhà tôi sẽ khỏi”. Nhờ lòng tin, ông đã được như ý ông xin. Cũng chính nhờ lòng tin ấy, ông sẽ được đón nhận vào Nước Trời.

Lạy Chúa, đời con với bao lo toan, bao thương đau, bao ưu phiền, bao vất vả, con xin phó dâng trong tay Chúa. Con quyết chứng tỏ lòng tin Chúa bằng cách quyết tâm giữ luật Chúa, quyết tâm sống lương thiện ngay chính trong những lúc gian nan. Con tin Chúa cũng sẽ nói với con: “Con về đi, con sẽ được như con đã tin”. Amen.

Ghi nhớ: “Những người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời”.

TGM Giuse Nguyễn Năng

 

SUY NIỆM 2: NIỀM TIN KHIÊM NHƯỜNG, ĐƠN SƠ NHƯNG MÃNH LIỆT

Câu chuyện

Một cuộc nghiên cứu tại một trường đại học ở Hoa Kỳ thực hiện nơi 2800 người già cũng chứng minh rằng con số những người không bao giờ đến nhà thờ bị nhồi máu cơ tim cao gấp hai lần so với những người đi lễ hàng tuần. Bác sĩ Haberth, Giáo sư phụ khảo thuộc trường đại học y khoa ở Hoa Kỳ ghi nhận rằng: Từ 60 đến 90% những lần viếng thăm bác sĩ đều liên quan đến những chứng mất ngủ, huyết áp cao và bệnh tim, ông khẳng định rằng: Lời cầu nguyện thường xuyên có sức mạnh ngăn chặn lại nhịp tim và nhịp thở cũng như huyết áp.

Suy niệm

Nhà vật lý Archimède đã nói: “Nếu có thể tìm được một điểm tựa bên ngoài vũ trụ, thì với một đòn bẩy, người ta có thể nâng bổng cả vũ trụ lên”. Trên quan điểm của Archimède, văn hào Kierkegaard đã giải thích thêm: “Điểm tựa ấy chính là đức tin, tin vào Thiên Chúa có thể làm được mọi chuyện”.

Viên bách quản là người ngoại đạo mà ông tỏ ra khiêm tốn và tin tưởng cầu xin Ðức Giêsu chữa lành cho người đầy tớ đang bệnh nặng. Ông không dám đòi hỏi Chúa đến tận nơi, khi khiêm tốn nhận ra mình bất xứng và không dám rước Ngài vào nhà mình chỉ “xin Thầy phán một lời”. Trước niềm tin mạnh mẽ và khiêm tốn của viên đại đội trưởng, Chúa Giêsu tỏ ra hài lòng và thán phục niềm tin mạnh mẽ của một người ngoại giáo: Một niềm tin khiêm nhường, đơn sơ nhưng mãnh liệt!.

Phép lạ đã xảy ra như lòng ông mong ước… Chính lời tuyên xưng của ông: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh…”, lời nói đó đã được Giáo hội mượn và tuyên xưng trong cộng đoàn phụng vụ khi chuẩn bị tâm hồn đón nhận Chúa Thánh Thể: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh”.

Tại gia đình của Phêrô, Chúa cũng chữa lành cho bà nhạc gia ông đang sốt được khoẻ. Các bệnh nhân người bị quỷ ám cũng được người chữa khỏi để ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia: “Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta”.

Xin Chúa cho chúng ta đức tin chân thành mạnh mẽ… chúng ta cần phải không ngừng van xin: “Xin thêm lòng tin cho chúng con”. Chính vì với sức mạnh của niềm tin, chúng ta sống tâm tình phục vụ với hết cả tâm hồn, tất cả sức lực được thúc đẩy của lòng tin.

Ý lực sống

“Ai có đức tin thì làm được mọi việc… Dù đức tin chỉ bằng hạt cải…” (x. Lc 17,5-6).

Lm Nguyễn Vinh Sơn SCJ

SUY NIỆM 3: TUYÊN XƯNG NIỀM TIN

Tin mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta tấm gương khiêm nhường và thành thật của một viên đại đội trưởng ngoại giáo.

Tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo đứa “đi”, là nó đi; bảo đứa kia “đến” là nó đến; bảo đầy tớ tôi làm, là nó làm”.

Câu nói này của viên đại đội trưởng chứng tỏ ông am tường thuật lãnh đạo và ông biết áp dụng vào cuộc sống tâm hồn. Ông biết giới hạn quyền hành của ông đến từ đâu. Ông nhận ra quyền hạn của mình và uy quyền của Thiên Chúa.

Ông biết luật của người Do thái là không được đến nhà của người ngoại bang: bước vào nhà người dân ngoại sẽ bị ô uế. Ông cũng biết dù ông có chức quyền, nhưng đối diện với quyền năng của Chúa thì ông cũng chỉ là đầy tớ. Nên ông tự khiêm nhường không muốn quấy rầy Chúa. Không muốn Chúa phải bận tâm trước lời yêu cầu bé nhỏ của ông.

Ông suy tính việc Chúa chữa bệnh phần nào cũng giống như ông chỉ huy quân đội. Cũng như ông có quyền sai lính thế nào, thì Chúa là Đấng dựng nên con người cũng có quyền sai khiến điều khiển thân xác mà Ngài đã dựng nên như vậy. Suy nghĩ thế, nên ông chỉ yêu cầu Chúa ra lệnh cho gia nhân ông được lành bệnh.

Ý thức được những điểm như vậy. Ông vận dụng để giải quyết vấn đề với tất cả lòng tin. Ông xin Chúa chữa bệnh từ xa, không dám làm phiền Chúa.

Đứng trước Đức tin mạnh mẽ của ông, Chúa đã phải ca tụng “Chưa từng thấy ai trong Israel có lòng tin như thế”. Và Giáo Hội đã mượn lời tuyên xưng này để hằng ngày trong thánh lễ, người tín hữu có thể dâng lên Thiên Chúa lời tâm tình khiêm tốn và bất xứng của mình.

Khiêm nhường là bước đầu của việc tin nhận và yêu mến. Không cần phải có một sự hiểu biết đầy đủ mới có thể tin. Vì khi hiểu biết đầy đủ, con người không cần phải tin nữa, bởi họ đã nhìn thấy bằng con mắt trí tuệ rồi.

Khiêm nhường là chấp nhận sự thật. Chấp nhận sự thật đấy là một nguyên tắc để sống khiêm nhường. Khiêm nhường chỉ cho con người thấy thực tại của thân phận làm người, hoàn toàn lệ thuộc vào Thiên Chúa. Lời tuyên xưng niềm tin của viên đại đội trưởng là kết quả của một sự hiểu biết đúng đắn về chính bản thân và về quyền năng của Thiên Chúa.

Muốn có sự hiểu biết đúng đắn, phải khiêm nhường và thành thật.

Ước gì lời Chúa hôm nay là một nhắc nhở chúng ta trong công việc hằng ngày, giúp chúng ta vững tin và nhận ra mọi ơn lành đến từ Chúa và dâng lời cảm tạ Ngài.

Lm. Giu-se Vũ Công Viện

SUY NIỆM 4: ƠN CỨU ĐỘ DÀNH CHO MỌI NGƯỜI 

Câu nói của Đức Giêsu hôm nay đã làm cho không biết bao nhiêu người sững sờ, chưng hửng: “… nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

Đây là nỗi băn khoăn, lo lắng, thắc mắc của bao nhiêu người, đặc biệt dân Dothái thời đó.

Thật vậy: “…những người không do lỗi của mình mà không biết đến Phúc Âm của Chúa Kitô và Giáo Hội của Ngài, nhưng thành tâm tìm kiếm Thiên Chúa và nhờ ơn sủng của Ngài mà hành động để làm trọn thánh ý Ngài theo như lương tâm của họ mặc khải và truyền dạy cho họ, thì những người này có thể đạt tới ơn cứu độ muôn đời” (x. SGLGHCG, số 847; LG, số 16; DS 3866-3872).

Còn: “Những ai đã biết rằng Giáo Hội Công Giáo, được Thiên Chúa thiết lập nhờ Chúa Giêsu-Kitô, như phương tiện cứu rỗi cần thiết, mà vẫn không gia nhập hoặc không muốn kiên trì sống trong đó thì không thể được cứu rỗi” (x. LG, số 14; SGLGHCG, số 846).

Như vậy, điều quan trọng là muốn được cứu hay không? Nếu muốn được hưởng ơn cứu độ của Chúa thì:

Trước tiên, “hãy phấn đấu qua cửa hẹp mà vào”. Cửa hẹp là những gian nan thử thách, dù gặp khổ cực đến đâu vẫn phải quyết tâm sống theo Lời Chúa dạy. Phải chịu rèn luyện mới được gặt hái những hoa trái; phải “có công mài sắt mới có ngày nên kim”; phải chịu “lửa thử vàng, gian nan thử đức”.

Thứ hai, hãy vào cho kịp thời: “Một khi chủ đã đứng dậy và khóa cửa lại mà anh còn đứng ngoài… thì chỉ còn ở đó, khóc lóc nghiến răng thôi”. Nước trời không dành cho những người khô khan lười biếng, thờ ơ, chểnh mảng, say sưa, ăn chơi, gian ác hay nước đến chân mới nhảy. Những người như thế, họ sẽ lãnh nhận lời than trách nặng nề của Đức Giêsu như xưa Ngài đã nói với dân chúng thời của Ngài: “Hỡi quân gian ác, đi cho khuất mắt Ta”.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết làm theo ý Chúa muốn để được vào Nước Trời, chính là vào qua cửa hẹp và vào kịp thời để không bị loại ra ngoài. Amen.

Giuse Vinhsơn Ngọc Biển SSP

SUY NIỆM 5: HÃY ĐỂ NGÀI CHỮA LÀNH

Sinh, lão, bệnh, tử vốn là lẽ thường của đời người. Thế nhưng, khi phải đối diễn với những “lẽ thường” ấy, con người không khỏi đau khổ, bàng hoàng, thậm chí nhiều người đã sống trong thất vọng chán chường. Người có ý nghĩ tích cực hơn thì lo chạy chữa để được chữa lành. Hạnh phúc thay nếu đang phải cơn bệnh nặng mà gặp thầy, gặp thuốc.

Tin Mừng hôm nay cho ta thấy niềm vui của những người bệnh vì được Đức Giêsu cứu chữa. Cách tường thuật của thánh Mátthêu cho người đọc có cảm tưởng như đây là “ngày hội” của những người bệnh: trước tiên là chữa lành người đầy tớ viên đại đội trưởng (Mt 5,13); tiếp đến là chữa lành mẹ vợ ông Phêrô (Mt 5,15);

rồi Đức Giêsu tiếp tục chữa lành mọi kẻ đến với Người (Mt 5,16). Và không chỉ người bệnh mà thôi mà ngay cả người thân của họ cũng được nếm trải hương vị ngọt ngào của sự được chữa lành. Rõ ràng, Đức Giêsu đến trần gian đã đem lại hạnh phúc cho con người. Ngài đã cất đi nỗi đau, nỗi khốn khổ của kiếp người.

Hơn thế, không chỉ chữa lành thể xác hay đem lại niềm hạnh phúc tạm thời cho con người mà thôi, nhưng Đức Giêsu còn chữa lành cả tâm hồn và ban cho con người hạnh phúc đích thật nữa. Đó chính là trả lại cho con người phận vị, hình ảnh ban đầu và hạnh phúc đời đời, điều mà Ađam đã đánh mất, nhờ cái chết và sự phục sinh của Người.

Lạy Chúa, xin hãy chữa lành không chỉ thể xác mà cả linh hồn con nữa, để con được nếm trải tình thương ngọt ngào của Ngài.

Tu sĩ  Giuse Nguyễn Công Lai, SVD