NGÀY 25/4 - THÁNH MÁC-CÔ, TÁC GIẢ SÁCH TIN MỪNG
Mc 16,15-20
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mác-cô
15 Khi ấy, Đức Giê-su hiện ra với Nhóm Mười Một và nói với các ông rằng: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.
16 Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án.
17 Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ.
18 Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.”
19 Nói xong, Chúa Giê-su được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa.
20 Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.
SUY NIỆM 1:
Sứ điệp: Qua các tông đồ, Chúa Giêsu sai toàn thể Giáo Hội đi loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo. Chính Chúa đang âm thầm hoạt động để hỗ trợ Giáo Hội trong sứ mạng cao cả này.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, thật vinh dự cho con biết bao khi con được Chúa tín nhiệm và trao phó sứ mạng loan báo Tin Mừng cho muôn dân. Chúa để dành phần cho con được cộng tác vào chương trình cứu độ thế giới. Chúa nhìn con như một người con trưởng thành và ủy thác trách nhiệm cho con gánh vác. Các tông đồ và mỗi người chúng con đây chỉ là những kẻ tài hèn sức mọn, nhưng Chúa vẫn tin tưởng và sai chúng con đi. Con xin dâng lời tạ ơn Chúa.
Thật tình con đã quá coi thường lệnh truyền và lòng tín nhiệm của Chúa. Rất nhiều lúc con đã bỏ bê hoặc ngại ngùng chẳng dám dấn thân. Con nghĩ rằng lo cho mình chưa xong thì nào dám khuyên bảo ai. Con e ngại vì đời con còn đầy tội lỗi và chưa theo Chúa trọn vẹn, con viện lẽ không có thời giờ, chẳng có khả năng. Con nhát đảm nhụt chí khi nhìn thấy thực tế bị chống đối khước từ. Chúa sai con đi mà chân con vẫn chưa hề tiến bước.
Lạy Chúa, Thánh Mác - Cô đã nghe được lệnh truyền của Chúa và cộng tác với Thánh Phê-rô trong việc loan báo Tin Mừng, qua lời rao giảng và qua việc viết sách Tin Mừng. Xin Chúa giúp con noi gương các ngài ý thức sứ mệnh của mình, dám lên đường, dám dấn thân. Con tin Chúa vẫn hằng ở bên con và nâng đỡ con khi con làm công việc của Chúa.
Con quyết tâm sẽ không bao giờ làm điều gì ô danh Chúa. Trái lại, con sẽ cố gắng sống Phúc Âm hằng ngày và làm chứng cho Chúa hết khả năng con. Xin Chúa giúp con. Amen.
Ghi nhớ: “Các con hãy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng”.
TGM Giuse Nguyễn Năng
SUY NIỆM 2: TIN MỪNG MÁCCÔ - TIN MỪNG NGƯỜI TÔI TRUNG
Thánh Mác-cô là con thiêng liêng của thánh Phê-rô (x. 1Pr 5,13), ngài còn được gọi là Gio-an (x. Cv 12,12). Mẹ của ngài là bà Ma-ri-a, một góa phụ giàu có, các tín hữu tiên khởi hay đến để tụ họp nơi ngôi nhà bà. Nhiều lần, thánh Mác-cô cùng đồng hành với thánh Phao-lô và thánh Ba-na-ba trong các hành trình truyền giáo. Dù không thuộc Nhóm Mười Hai, nhưng, thánh Mác-cô đã trở nên rất thân quen với cộng đoàn các Ki-tô hữu tiên khởi (x. Cl 4,10; 2 Tm 4,11). Thánh Mác-cô đã ghi lại một cách trung thực những điều thánh Phê-rô đã giảng. Lối văn của ngài sống động, uyển chuyển, trung thực. Cách trình bày của ngài chân thành, đơn sơ, mộc mạc, thích hợp cho mọi độc giả, đặc biệt cho những người bình dân.
Chủ đề chính yếu của Tin Mừng Mác-cô là Đức Giê-su Ki-tô, Người Tôi Trung của Thiên Chúa: “Vì Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10,45). Điểm nhấn của Tin Mừng Mác-cô là sự hoạt động: Đức Giê-su luôn bận rộn, Người đi khắp nơi để đáp ứng nhu cầu vật chất và tâm linh của đủ mọi hạng người. Một trong những từ Mác-cô thích dùng nhất là: “tức khắc”, “liền tức thì”. Mác-cô dùng từ này đến 41 lần. Mác-cô không tường thuật nhiều bài giảng của Đức Giê-su, bởi vì, ngài muốn nhấn mạnh đến những việc Đức Giê-su đã làm, hơn là, những lời Người đã giảng. Mác-cô trình bày Đức Giê-su, là Người Tôi Trung của Thiên Chúa: được sai đến để phục vụ những người đang đau khổ, và để chết cứu độ mọi người. Mác-cô không giải thích cho chúng ta điều gì về sự giáng sinh của Đức Giê-su, cũng không ghi lại gia phả của Đức Giê-su, bởi vì, điều đó không cần thiết đối với một người đầy tớ.
Ở câu cuối cùng của Tin Mừng Mác-cô, thánh nhân cho biết: Các Tông Đồ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng (Mc 16,20). Mừng Lễ Thánh Mác-cô hôm nay, chắc hẳn, ngài cũng mời gọi mỗi người chúng ta tiếp tục sứ vụ của các Tông Đồ lên đường đem Lời Chúa, là chính Đức Giê-su Ki-tô, Người Tôi Trung của Thiên Chúa, đến cho mọi dân tộc, mọi ngôn ngữ, mọi quốc gia. Lời mời gọi này đưa chúng ta vào một giai đoạn mới của lịch sử cứu độ: Loan báo Đức Ki-tô, Người Tôi Trung, cho một thế giới: thích hưởng thụ, hơn là, chịu khó nhọc; thích nhận lãnh, hơn là, biết cho đi; thích được phục vụ, hơn là, tự nguyện cúi mình để phục vụ. Ước gì chúng ta được nên đồng hình đồng dạng với Người Tôi Trung của Thiên Chúa, để trở nên dấu chứng ngôn sứ cho thế giới hôm nay! Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
SUY NIỆM 3:
Thánh Mác-cô là một trong bốn tác giả đã ghi lại cuộc đời của Chúa Giêsu. Bốn thánh sử viết Tin Mừng của Chúa Giêsu là Matthêu, Máccô, Luca và Gioan. Tất cả bốn thánh sử, mỗi người một vẻ, mỗi người một cách đã tường thuật đầy đủ cuộc đời của Chúa Giêsu. Thánh Mác-cô đã được Chúa gọi mời, tuyển chọn để trở nên tông đồ và là một người tường thuật lại đời sống của Chúa Giêsu.
MỘT CON NGƯỜI, MỘT CUỘC ĐỜI
Chúa Giêsu khi muốn chọn ai, Ngài đã cầu nguyện lâu giờ vì việc tuyển chọn con người là một công việc hết sức quan trọng. Chúa chọn ai là do quyết địnnh hoàn toàn tự do của Ngài. Ơn gọi của một con người nói lên tình thương và sự nhưng không của Chúa Giêsu. Vì yêu con người, Chúa đến trần gian và cũng vì yêu con người, Ngài tuyển chọn, cất nhắc con người với tất cả sự tự do của Ngài. Thánh Mác-cô là người Do Thái, thuộc dòng họ Lêvi. Sau khi Chúa lên trời, thámh nhân theo thánh Phêrô, vị tông đồ trưởng sang La mã. Thánh nhân được thánh Phêrô trìu mến và yêu thương, nâng đỡ cách đặc biệt. Thánh Mác-cô hăng say giảng đạo và nhờ lòng nhiệt thành, hăng say loan báo Tin Mừng cho Chúa Giêsu, nhiều người đã quay trở về với Chúa và Giáo Hội. Số người trở lại càng ngày càng đông, nhưng không có một tài liệu nào để giúp giáo dân học hỏi và tham khảo. Nhiều người ao ước có một bản viết về cuộc đời của Chúa Cứu Thế. Với những yêu cầu và khao khát của nhiều người. Thánh Mác-cô đã viết lại cuộc đời của Chúa Giêsu một cách mạch lạc và rõ ràng theo chương mục dựa theo lời giảng dạy của thánh Phêrô. Thánh Phêrô đã cho phép phổ biến và dùng trong giáo đoàn. Thánh Mác-cô sau đó đã được thánh Phêrô, vị Giáo Hoàng tiên khởi sai đi truyền giáo ở Ai Cập. Với lòng nhiệt thành, đạo đức, tài hùng biện và lợi khẩu, thánh nhân đã đưa rất nhiều linh hồn về với Chúa. Thánh Mác-cô là vị sáng lập và là Giám Mục đầu tiên của giáo đoàn Alexandria.
THÁNH MÁC-CÔ ĐƯỢC PHÚC TỬ ĐẠO
Được Chúa mời gọi, thánh Mác-cô đã đáp trả lại lời gọi mời yêu thương của Chúa. Với lòng đạo đức, trí thông minh, sự khôn ngoan của Chúa Thánh Thần, thánh Mác-cô đã đem muôn vàn người trở về với Chúa. Vì ghen tức, ích kỷ, những lương dân đã quyết tâm hãm hại Người. Họ đã bắt thánh nhân với mục đích lăng mạ, bêu xấu Ngài và lôi kéo Ngài trên đường đá ghồ ghề, lởm chởm cho tới khi Ngài trút hơi thở cuối cùng vào ngày 25 tháng 4 năm 67. Với những công đức to lớn, với cuốn Tin Mừng thánh Mác-cô để lại, danh của thánh nhân mãi mãi ngời sáng trong Giáo Hội và triều thiên vinh hiển Thiên Chúa trao cho Ngài muôn đời sẽ rực sáng trên nước trời. Mãi mãi nhân loại và đặc biệt Giáo Hội sẽ tôn vinh thánh nhân vì lòng nhiệt thành, sự thánh thiện và gương sáng thánh nhân để lại cho dân Chúa.
“Lạy Chúa, Chúa đã ban cho thánh Mác-cô vinh dự rao giảng và ghi chép Tin Mừng. Xin cho chúng con được hiểu thấu những lời thánh nhân giảng dạy để trung thành bước theo Chúa Kitô “( Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh Mác-cô, tác giả sách Tin Mừng ).
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
SUY NIỆM 4: THÁNH MÁC-CÔ, THÁNH SỬ
“Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng” (Mc 16, 9-18)
Kinh nghiệm lắng nghe
Thánh sử Mác-cô trong bài Tin Mừng của Thánh Lễ mừng kính ngài hôm nay, kể lại biến cố Đức Ki-tô Phục Sinh tỏ mình ra cho Nhóm Mười Một và sai các ngài đi loan báo Tin Mừng:
Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. (c. 15)
Tuy nhiên ngay trước khi Người sai các Tông Đồ đi rao giảng Tin Mừng, Đức Ki-tô Phục Sinh, theo lời kể của Thánh Sử Mác-cô, đã khiển trách các ông đã không tin và cứng lòng, đối với các chứng nhân.
Sau cùng, Người tỏ mình ra cho chính Nhóm Mười Một đang khi các ông dùng bữa. Người khiển trách các ông không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy. (c. 14)
Như thế, Đức Ki-tô coi trọng việc chúng ta làm chứng cho nhau biết bao: lời của của người khác dành cho chúng ta, lời chứng của chúng ta dành cho người khác. Trước khi trở thành chứng nhân, chúng ta được mời gọi mở lòng ra để lắng nghe các chứng nhân. Và điều này phải làm chúng ta ngặc nhiên: kinh nghiệm này cũng phải có, ngay cả đối với các tông đồ, vốn là các chứng nhân ưu tuyển! Thật vậy, trước khi trở thành chứng nhân, chính các tông đồ cũng đã phải trải qua kinh nghiệm lắng nghe các chứng nhân khác, vốn đã được ban ơn nhận ra Đức Ki-tô phục sinh trước. Đó là chứng từ của bà Maria Magdala (Mc 16, 11 và Ga 20, 18), chính vì thế bà được Truyền Thống Giáo Hội tặng ban tước hiệu “Tông đồ của các Tông Đồ”; và đó cũng là chứng từ của hai môn đệ từ Emmau trở về:
Người tỏ mình ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông, khi họ đang trên đường đi về quê. Họ trở về báo tin cho các ông khác, nhưng các ông ấy cũng không tin hai người này. (c. 12-13)
Kinh nghiệm gặp gỡ
Tuy nhiên, để trở thành chứng nhân được sai đi loan báo Tin Mừng, lắng nghe lời chứng vẫn chưa đủ, bởi vì đó mới chỉ là lời mời gọi hướng đến, chứ không thay thế được, kinh nghiệm đích thân nhận ra sự hiện diện sống động của Đức Ki-tô phục sinh; nhưng niềm tin mà chúng ta đặt để lời chứng của các chứng nhân là điều kiện không thể thiếu dẫn chúng ta đi vào kinh nghiệm đích thân gặp gỡ Đấng Phục Sinh.
Đức Ki-tô phục sinh bày tỏ mình ra cách trực tiếp, đó là ơn đặc biệt Ngài dành cho các chứng nhân đầu tiên, để các ngài có thể thực hiện sứ mạng lớn lao và khó khăn. Về phần chúng ta hôm nay, chúng ta không nên đòi hỏi Đức Ki-tô hiện ra, vì những lí do khác nhau. Hơn nữa, không “thấy” Chúa cách hữu hình, đó chính là điều Chúa ước ao: “Phúc cho những ai không thấy mà tin” (Ga 20, 29). Đòi hỏi Chúa hiện ra, là làm khó Chúa rồi, nếu không muốn nói là thử thách Chúa, vì làm sao sự sống mới hoàn toàn khác lại có thể hiện hiện trong sự sống này được, nếu không phải trở lại như cũ.
Chính vì thế, Chúa ước ao chúng ta không thấy mà tin, nghĩa là nhận ra Chúa qua những dấu chỉ Lời Chúa, bí tích Thánh Thể, các chứng nhân, và nhất là hoa trái phong phú do Đức Ki-tô phục sinh đem lại cho nhân loại, cho Giáo Hội, cho Hội Dòng, cho cộng đoàn, cho gia đình chúng ta. Như hai môn đệ Emmau, chúng ta được mời gọi nhận ra Chúa sống động ngang qua việc hiểu Kinh Thánh dưới ánh sáng của Mầu Nhiệm Vượt Qua và dấu chỉ “bẻ bánh”, trong cuộc sống và trong cử hành Thánh Thể.
Đi loan báo Tin Mừng
Như thế, để trở thành chứng nhân được sai đi loan báo Tin Mừng Đức Giê-su Ki-tô, cần phải có hai kinh nghiệm nền tảng, liên kết chặt chẽ với nhau: kinh nghiệm lắng nghe các chứng nhân khác và kinh nghiệm đích thân nhận ra sự hiện diện sống động của Đức Ki-tô phục sinh. Đó là con đường của các tông đồ và của những chứng nhân đầu tiên; nhưng trong con đường của các ngài, chúng ta sẽ tìm ra những kinh nghiệm nền tảng làm nên con đường dành riêng cho mỗi người chúng ta hôm nay.
Dù vừa mới khiển trách các môn đệ “không tin và cứng lòng”, Đức Ki-tô phục sinh vẫn tin tưởng các môn đệ của mình, ngang qua việc trao sứ mạng. Chúng ta hãy dừng lại suy gẫm từng lời của Đức Ki-tô:
“Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo”. Như thế, Tin Mừng của Đức Giê-su Ki-tô có tầm mức sáng tạo, bởi vì sứ điệp của Tin Mừng và sứ điệp của sáng tạo là một, vì cả hai đều có cùng một nguồn gốc là Ngôi Lời Thiên Chúa. Để hiểu điều này chúng ta có thể đọc Rm 10, 18 dưới ánh sáng của Tv 19, 5.
“Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án”. Khi không tin, người ta đã tự kết án chính mình, như Đức Giê-su nói trong Tin Mừng theo thánh Gio-an: “kẻ không tin, thì bị kết án rồi” (Ga 3, 18). Và thực tế cuộc sống cho thấy, khi không tin vào sự sống, người ta sẽ chẳng mấy chốc làm việc cho sự chết, sống cho sự chết và thuộc về sự chết, bởi vì đối với họ chết là mạnh nhất, là cùng đích. Ngược lại, lòng tin mang lại cứu độ, như Đức Giê-su hay tuyên bố: “lòng tin của con đã cứu con”.
“Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.”
Thế hệ đầu tiên đã được ơn đặc biệt như thế, để khai sinh ra Giáo Hội. Còn chúng ta, những ơn này bây giờ vẫn được ban, nhưng dưới những hình thức khác, tuy không ngoạn mục, nhưng sâu xa và bền vững hơn:
- Nhận định thần loại, nghĩa là phân biệt và nhận ra cách hành động của Chúa và các hành động của Sự Dữ, dưới ánh sáng của Lời Chúa, và nhất là ngôi vị của Đức Ki-tô trong mầu nhiệm Vượt Qua.
- Thông truyền đức tin và kinh nghiệm, cho dù có rất nhiều khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa… (kinh nghiệm của các nhà truyền giáo)
- Con rắn, thuốc độc, biểu tượng của sự dữ và bạo lực. Chúng ta có thể chiến thắng nhờ Thập Giá Đức Ki-tô; như lời Tv 8: “Chúa cho miệng con thơ trẻ nhỏ, cất tiếng ngợi khen đối lại địch thù, khiến kẻ thù quân nghịch phải tiêu tan”.
- Hiện diện, quan tâm chăm sóc bệnh nhân, là điều không thể thiếu bên cạnh các biện pháp chữa trị y khoa, và sẽ là điều còn lại sau cùng giúp người bệnh tín thác vào tình yêu Thiên Chúa ngay trong thử thách bệnh tật và sự chết.
Nhưng trên hết là, chúng ta được mời gọi thi hành sứ mạng “nhân danh Đức Ki-tô”, chúng ta chỉ là tôi tớ, là nữ tì; và vì thế, phải để cho Chúa hành động.
Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc
SUY NIỆM 5: SỨ VỤ TRUYỀN GIÁO
Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã truyền cho các thánh Tông Đồ tiếp tục sứ vụ rao giảng Tin Mừng của Người đến muôn loài thụ tạo. Qua Tin Mừng, Chúa Giêsu muốn muôn loài nhận biết và có cơ hội nhận được ơn cứu độ của Thiên Chúa. Công Đồng Vaticanô II đã khẳng định: Giáo Hội tự bản chất là truyền giáo (x. AG 2). Do đó, Giáo Hội cũng như mỗi Kitô hữu đều mang trong mình sứ vụ cao cả mà Chúa Giêsu đã trao phó.
Nhờ Bí tích Thánh Tẩy, chúng ta được lãnh nhận ơn tha tội và tái sinh trong Đức Kitô; được trở nên con cái của Thiên Chúa và tháp nhập vào đời sống của Giáo Hội. Đời sống của Giáo Hội chính là truyền rao Tin Mừng cứu độ. Chính vì thế, tất cả Kitô hữu đều có trách nhiệm trở nên chứng nhân cho Chúa giữa đời.
Hôm nay Giáo Hội mừng kính thánh Máccô, tác giả sách Tin Mừng. Vì lòng nhiệt thành, thánh nhân đã đồng hành cùng thánh Phaolô và thánh Phêrô trong hành trình loan báo Tin Mừng. Đặc biệt, nhờ ơn linh hứng của Chúa Thánh Thần, thánh nhân đã viết ra một cuốn sách Tin Mừng rất chân thật về cuộc đời và hành trình cứu chuộc của Chúa Giêsu. Qua Tin Mừng, những ai tin nhận Chúa Giêsu sẽ được lãnh nhận ơn cứu độ.
Qua mẫu gương của thánh Máccô, Kitô hữu được mời gọi tham gia sứ vụ tuỳ theo khả năng của mình. Có nhiều cách thế để chúng ta làm chứng nhân cho Tin Mừng. Một trong những phương cách hữu hiệu nhất, là loan báo bằng chính đời sống của mình, là sống theo gương của Chúa Giêsu: yêu thương, chia sẻ, tha thứ… Đây chính là bằng chứng sống động để chúng ta giới thiệu Thiên Chúa đến với mọi người.
Lạy Chúa, qua lời chuyển cầu của thánh Máccô, xin thêm sức mạnh của Ngài cho chúng con. Với ơn Chúa ban, chúng con sẽ đủ can đảm hơn trong việc dấn thân loan báo Tin Mừng cứu độ của Ngài đến muôn dân. Và cũng nhờ ơn Chúa, toàn thể nhân loại có cơ hội được biết, tin và nhận được ơn cứu độ của Ngài. Amen.
Tu sĩ Martinô Nguyễn Hoàng Vũ, SVD
