CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN NĂM A
Gr 20,10-13; Rm 5,12-15; Mt 10,26-33
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Ðiều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.
“Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn: Các con hãy sợ Ðấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.
“Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời”.
SUY NIỆM 1: ĐỪNG ĐỂ NỖI SỢ ĐÁNH CẮP ĐỨC TIN
Lời Chúa: “Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác” (Mt 10,28).
Nhập lễ:
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Phụng vụ Lời Chúa Chúa nhật 12 thường niên hôm nay mời gọi chúng ta luôn tin tưởng phó thác vào sự quan phòng của Chúa, để bất cứ trong hoàn cảnh nào chúng ta vẫn can đảm rao giảng Tin Mừng và làm chứng cho Chúa:
Ra đi rao giảng muôn dân,
Sợ chi kẻ dữ hay thân xác mình!
Cùng đi có Chúa bên mình,
Một lòng với Chúa, hi sinh giúp người.
Hăng say suy gẫm Lời Người,
Tình yêu sức mạnh Chúa Trời chuyển thông.
Hiệp dâng thánh lễ hôm nay, xin Chúa giúp chúng ta luôn biết đặt niềm tin của chúng ta vào Chúa, để chúng ta luôn can đảm vượt thắng mọi thử thách khó khăn mà hăng say làm chứng nhân cho Chúa. Trong tâm tình đó, giờ đây chúng ta hãy thành tâm sám hối.
Sám hối:
X. Lạy Chúa, Chúa là niềm trông cậy của chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.
X. Lạy Chúa Kitô, Chúa dạy chúng con đừng sợ những kẻ giết được thân xác. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.
X. Lạy Chúa, Chúa là sức mạnh và là thành lũy của chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.
Kết: Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.
CĐ: Amen.
Suy niệm:
Kính thưa quý ông bà anh và anh chị em,
Có lẽ chưa bao giờ con người sống trong nhiều nỗi sợ như hôm nay. Người trẻ sợ thất nghiệp. Người lớn sợ thất bại. Cha mẹ sợ con cái hư hỏng. Người già sợ bệnh tật và cô đơn. Người ta sợ mất tiền, mất danh dự, mất vị trí, mất tương lai. Và điều đáng sợ nhất là có những người vì sợ mà đánh mất chính mình. Sợ nên không dám sống thật. Sợ nên không dám bảo vệ điều đúng. Sợ nên im lặng trước điều sai trái. Chính trong hoàn cảnh ấy, Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay: "Các con đừng sợ." Đó là lời được Chúa lặp đi lặp lại nhiều lần trong Tin Mừng.
Thưa anh chị em, ngôn sứ Giêrêmia trong bài đọc I là một người đã trải qua nỗi sợ ấy. Ông bị chống đối, bị vu khống, bị đe dọa và bị mọi người quay lưng. Chung quanh ông chỉ toàn những kẻ chờ ông vấp ngã. Nếu là chúng ta, có lẽ đã bỏ cuộc từ lâu. Nhưng Giêrêmia vẫn đứng vững, vì ông xác tín: "Đức Chúa ở bên tôi như một trang chiến sĩ oai hùng." Ông không mạnh vì bản thân ông mạnh. Ông mạnh vì ông tin Chúa đang ở cùng ông. Đó cũng là điều Chúa Giêsu muốn dạy các môn đệ. Người không hứa cuộc đời người Kitô hữu sẽ không gặp khó khăn. Người không hứa ai sống đạo cũng được mọi người yêu mến. Người cũng không hứa con đường Tin Mừng sẽ dễ đi. Nhưng Người hứa một điều: "Các con quý giá trước mặt Thiên Chúa." Ngay cả một sợi tóc trên đầu chúng ta cũng được Chúa biết đến. Nói cách khác: Có thể người đời không hiểu chúng ta. Có thể người khác bỏ rơi chúng ta. Nhưng Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta.
Kính thưa cộng đoàn,
Lịch sử Giáo Hội Việt Nam có hơn ba trăm ngàn vị tử đạo. Các ngài không phải là những người không biết sợ. Các ngài cũng run sợ trước đòn roi, xiềng xích và cái chết. Nhưng các ngài đã chọn Chúa hơn là chọn sự an toàn. Các ngài hiểu rằng: Mất đức tin còn đáng sợ hơn mất mạng sống. Ngày nay chúng ta không bị bắt bước qua Thánh Giá như cha ông ngày xưa. Nhưng chúng ta đang đối diện với những hình thức bách hại âm thầm hơn: Bách hại bởi chủ nghĩa hưởng thụ. Bách hại bởi lối sống thực dụng. Bách hại bởi áp lực phải sống như mọi người. Nhiều người ngại làm dấu Thánh Giá nơi công cộng. Ngại nói mình là người Công giáo. Ngại sống theo lương tâm vì sợ thiệt thòi. Đó cũng là lúc Chúa đang nói với chúng ta: "Đừng sợ." Đừng sợ sống trung thực. Đừng sợ sống công bằng. Đừng sợ bảo vệ sự thật. Đừng sợ làm người Kitô hữu giữa thế gian.
Kính thưa quý ông bà và anh chị em,
Điều làm Giáo Hội lớn lên không phải là những Kitô hữu sống an toàn. Điều làm Giáo Hội lớn lên là những Kitô hữu dám sống đức tin. Hôm nay Chúa không hỏi chúng ta có thành công hay không. Chúa chỉ hỏi: Con có dám đứng về phía sự thật không? Con có dám sống cho Tin Mừng không? Con có dám tin vào Cha giữa những nỗi sợ của cuộc đời không?
Nguyện xin Chúa ban thêm đức tin cho chúng ta, để giữa một thế giới đầy bất an hôm nay, chúng ta luôn can đảm tuyên xưng Chúa bằng chính đời sống của mình. Amen.
Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang
SUY NIỆM 2: “ĐỪNG SỢ”
Trên đời này có rất nhiều cái sợ: sợ đau khổ, sợ thử thách, sợ bệnh hoạn, sợ thiếu thốn và nhất là sợ chết. Xem ra, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh con người và con người dù muốn dù không vẫn bị bủa vây bởi trăm ngàn mối hiểm nguy. Thấy rõ điều đó, nên khi dạy dỗ cho các môn đệ, Chúa Giêsu cho thấy con đường theo Chúa là gian khổ, là vất vả, nhưng vượt thắng khó khăn thử thách thì mới đạt được vinh quang. “Ai muốn theo Ta hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mà theo”. Con đường theo Chúa là con đường chông gai, thử thách, khó khăn. Lướt thắng những nghịch cảnh, những khó khăn thử thách, con người mới tới được vinh quang nhờ niềm tin và hy vọng “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế (Ga 14, 18).
Trong đoạn Tin mừng Chúa nhật hôm nay, Chúa Giêsu nhấn mạnh với các môn đệ ba điểm.
– Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Thầy.
– Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.
– Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh .hồn. Anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.
Lời căn dặn “Đừng sợ” của Chúa Giêsu đã trở thành sức mạnh cho Giáo hội. Hai mươi thế kỷ sau, Thánh Gioan Phaolô II, trong ngày đầu tiên lãnh đạo Giáo Hội đã lập lại lời Thầy Chí Thánh: “Đừng sợ! Hãy mở rộng cửa đón Chúa Kitô”. Trong suốt triều đại giáo hoàng của mình, Đức Gioan Phaolô II không ngừng lặp lại với cả Giáo Hội và cả thế giới rằng “Đừng sợ!”.
Sống trong thời nhiễu nhương, có nhiều biến động tại Ba Lan và Đông Âu; cuộc đời nếm trải bao nhiêu thăng trầm dâu bể để có thể sống, học hành, rồi làm chủng sinh, linh mục, giám mục, hồng y và giáo hoàng; Đức Gioan Phaolô II trải nghiệm qua những thách thức của nghịch cảnh, của khổ đau. Lập lại lời Chúa Giêsu, Ngài muốn nói lên tinh thần bất khuất, hiên ngang để trung thành với giáo lý Chúa Kitô, bảo vệ kỷ cương của Giáo Hội.
Đức Bênêđictô XVI tiếp nối đường hướng Đức Gioan Phaolô II, trong ngày lên ngôi giáo hoàng, ngài đã thắp lên lời hy vọng: “Hãy tiến lên phía trước”. Lý do để “tiến lên” là bởi có Chúa ở cùng. Nếu một phần tư thế kỷ trước là “Đừng sợ”, thì một phần tư thế kỷ sau lại là: “Hãy tiến lên phía trước, Thiên Chúa sẽ giúp đỡ chúng ta. Mẹ Chí Thánh của Người ở ngay bên cạnh chúng ta…”.
Đức Thánh Cha Phanxicô sau khi được bầu làm Giáo Hoàng vào ngày 13-3-2013, Ngài đã là cho nhiều người phải ngạc nhiên vì những hành động và các lời phát biểu của Ngài như là vị cha chung hiền lành và khiêm nhường. Nhiều lần ngài cũng dùng kiểu nói “đừng sợ”. “Rao giảng Tin Mừng là đích thân làm chứng về tình yêu Thiên Chúa, là vượt thắng sự ích kỷ của chúng ta, là phục vụ bằng cách cúi mình xuống rửa chân cho anh em chúng ta như Chúa Giêsu đã làm…Các con hãy ra đi, không sợ hãi, để phục vụ. Khi sống theo 3 điều này, các con sẽ cảm nghiệm được rằng người rao giảng Tin Mừng thì cũng được trở nên Tin Mừng. Ai thông truyền niềm vui đức tin, thì cũng nhận được niềm vui… Mang Tin Mừng là mang sức mạnh của Thiên Chúa để nhổ bỏ và phá hủy sự ác và bạo lực; để phá tan và đạp đổ những hàng rào ích kỷ, không bao dung và oán thù. Để kiến tạo một thế giới mới, Chúa Giêsu Kitô hy vọng nơi các bạn!..Đức tin hay đức cậy hoặc đức mến dĩ nhiên phải lấy Chúa Kitô làm trung tâm. Điều này đồng nghĩa với giáo huấn “Hãy mặc lấy Đức Kitô”, đặt niềm tin nơi Người, chứ không ở nơi ta, hay nơi của cải, tiền bạc, quyền lực.”
Nội dung lời phát biểu của các nhà lãnh đạo lớn của Giáo Hội chính là lời của đức tin và là lời của hy vọng.
Tin yêu và hy vọng sẽ lướt thắng mọi sợ hãi. Chúa Giêsu đưa ra một số lý do để khuyên “đừng sợ”.
1. Phải sợ Thiên Chúa hơn sợ người ta
“Đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục”; “Ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy”.
Người hèn nhát là người sợ khổ, sợ chết đến nỗi không dám làm theo đòi hỏi của lương tâm, luôn tránh những tệ hại nhỏ cho cá nhân mình để bắt cả xã hội hay tập thể phải gánh chịu những tệ hại lớn lao vì mình. Người nhát gan vẫn có thể không hèn, mà người bạo dạn đôi khi lại rất hèn.
Đức tin giúp con người nhận ra rằng: tệ hại lớn nhất trên đời là những gì làm thiệt hại cho linh hồn mình, cho sự sống vĩnh cửu của mình đời sau. Vì thế, người có đức tin có thể chấp nhận dễ dàng những tệ hại chóng qua ở đời này hầu đạt được những lợi ích lâu dài cho đời sống vĩnh cửu mai hậu. Trong chiều hướng này, Chúa Giêsu khuyên : “Anh em đừng sợ những kẻ giết được thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục” (Mt 10,28). Bị giết chết thân xác là một trong những điều đáng sợ nhất ở đời này, nhưng với cái nhìn sâu xa của đức tin thì bị “tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục” còn đáng sợ hơn bội phần. Vì thế, thà bị giết thân xác mà cứu được linh hồn mình thì vẫn có lợi hơn. Nhưng than ôi, biết bao người lại sẵn sàng chấp nhận bị “tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục” để tránh khỏi cái khổ cực hay cái chết thể xác, hoặc để thân xác được hưởng những vui sướng chóng qua ở đời này. Trước mặt thế gian, họ được coi là khôn ngoan, nhưng trước mặt Thiên Chúa, họ là những kẻ dại ngờ nhất.
2. Phải tin vào phẩm giá cao quý của mình và tình thương quan phòng của Thiên Chúa.
Con người – nhất là người Kitô hữu – là “con cái Thiên Chúa” (Mt 5,15; Rm 8,14.16; Gl 3,26; 4,6), được dựng nên “giống như Ngài” (St 1,26), “theo hình ảnh của Ngài” (1,26.27), được “thông phần bản tính Thiên Chúa” (1Pr 1,4), được Thiên Chúa yêu thương (Ga 3,16; 1Ga 3,1). Như vậy, con người có một phẩm giá hết sức cao quí. Cao quí đến nỗi Thiên Chúa đã phải sai Con Một mình xuống thế chịu chết cho con người (Rm 5,6-8; 1Cr 15,3). “Hai con chim sẻ chỉ bán được một đồng”, thế mà “không một con nào rơi xuống đất ngoài thánh ý Thiên Chúa”. Là con cái Thiên Chúa, được thông phần bản tính Ngài, con người quí giá hơn chim sẻ hàng tỷ lần: “anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ”, đến nỗi “tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi”!
Tình yêu giải phóng con người khỏi sợ hãi. Thánh Gioan viết: “Tình yêu không biết đến sợ hãi, trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi, vì sợ hãi gắn liền với hình phạt và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo” (1Ga 4,18). Tình yêu giúp chúng ta vượt thắng sợ hãi, để không còn sợ hãi nữa. Tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân có thắng vượt được sợ hãi mới chứng tỏ là tình yêu chân thực. Thắng vượt được nỗi sợ càng lớn bao nhiêu thì tình yêu của chúng ta càng chứng tỏ được là lớn lao bấy nhiêu. Tình yêu càng tăng thì sợ hãi càng giảm.
Chính nhờ tình yêu và lòng nhiệt thành với Thiên Chúa và tha nhân mà biết bao người dám chấp nhận tất cả cho sứ vụ loan báo Tin Mừng. Thiên Chúa luôn quan phòng và chở che. Chúa Giêsu nói: loài chim sẻ chẳng đáng giá bao nhiêu thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Thiên Chúa, huống chi chúng ta là những con người quý giá hơn chim sẻ vô cùng. Con người quý giá trước mặt Thiên Chúa đến nỗi Ngài đã hy sinh Con của Ngài để chúng ta “ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16); và “Đức Kitô đã chết vì chúng ta ngay khi chúng ta còn là những kẻ tội lỗi” (Rm 5,8; x. 1Cr 15,3). Vì thế, không có gì xảy ra cho chúng ta mà không do ý muốn yêu thương của Ngài. Do đó, ta đừng sợ khi tình yêu đòi hỏi ta phải dấn thân, khi lòng nhiệt thành tông đồ thúc đẩy ta phải mạnh dạn rao giảng, khi tình yêu đối với người nghèo khổ thúc giục ta phải tranh đấu, lên tiếng cho công lý, chống lại áp bức bất công.
3. Tin yêu và hy vọng
Trước nguy hiểm và thử thách, ai mà không sợ hãi. Chỉ có tin yêu và hy vọng mới giúp chúng ta thắng vượt sợ hãi và chấp nhận nguy hiểm: “Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế” (Mt 5,11-12). Gian truân vẫn có thể xảy ra nhưng niềm hy vọng sẽ giúp chúng ta trung thành với Thiên Chúa: “Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát” (Mt 10,22); “Nếu ta cùng chết với Ngài, ta sẽ sống với Ngài; nếu ta cùng đau khổ với Ngài, ta sẽ thống trị với Ngài” (2Tm 2,11-12; x Rm 6,8; 8,17); “những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta” (Rm 8,18). (NCK).
Nhờ tin yêu và hy vọng nên không có gì tách chúng ta ra khỏi tình yêu Thiên Chúa, được thể hiện nơi Đức Kitô, dù cho đó là “gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo?… là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác” (Rm 8, 35-39).Chính tình yêu Thiên Chúa cuốn hút con tim và làm cho người môn đệ “tuyên bố Thầy trước mặt thiên hạ”, sống tương quan thiết thân với Người trong mọi nơi mọi lúc và trong mọi hoàn cảnh.
Lm. Giuse Nguyễn Hữu An
SUY NIỆM 3: KHÔNG NGOÀI Ý CHA CỦA ANH EM
Trong thời đại tự do tôn giáo được đề cao,
chưa bao giờ Kitô giáo lại bị bách hại nhiều như thời nay.
Đức Phanxicô dám nói Giáo hội thời nay
bị bách hại nhiều hơn thời kỳ đầu.
Các kitô hữu bị thù ghét và làm hại vì chính đức tin của họ.
Có nhiều hình thức bách hại khác nhau.
Có khi là đóng cửa hay tấn công, đốt phá các nhà thờ,
bắt gỡ xuống những thánh giá trên cao.
Có khi Kitô giáo bị coi là sản phẩm của thực dân ngoại lai,
là thành phần đe dọa an ninh của quốc gia dân tộc.
Trong năm 2025, có gần năm ngàn kitô hữu bị giết,
hàng chục ngàn người bị bạo hành, bị phân biệt đối xử,
hàng trăm ngàn người phải bỏ quê hương xứ sở mà đi.
Ở nhiều nơi, truyền giáo giữa thanh thiên bạch nhật
vẫn còn là một điều bị cấm đoán,
rao giảng công khai trên mái nhà là nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng Đức Giêsu kêu gọi các kitô hữu đừng sợ.
Cứ nói to những điều mình đã được Thầy dạy dỗ trong nhà,
cứ công bố những gì mình đã nghe Thầy nhỏ to chia sẻ.
Sớm muộn sẽ đến ngày những điều còn ẩn khuất được lộ ra,
những bí mật được vén mở cho người ta biết.
Đức Giêsu còn chỉ cho ta biết ai là người mà ta phải sợ.
Không phải là người chỉ lấy được mạng sống của xác thân,
mà là Đấng có quyền trên cả hồn lẫn xác, đời này và đời sau.
Nhưng Đấng đáng sợ lại là Đấng đáng yêu,
vì Đấng ấy là Người Cha giàu tình thương với mọi loài thụ tạo.
Cả những thụ tạo bé bỏng và tầm thường như loài chim sẻ.
Lương một ngày mua được những ba mươi hai con,
vậy mà không con nào rơi xuống đất ngoài ý Cha của anh em.
Trên đầu mỗi người có bao nhiêu sợi tóc, chẳng ai biết,
vậy mà Cha chúng ta biết, vì Ngài đã đếm từng sợi tóc trên đầu.
Vì Cha quý những thụ tạo tầm thường bé nhỏ,
nên ta biết mình có chỗ đặc biệt trong trái tim Thiên Chúa,
và được Cha trân quý hơn chim sẻ bội phần.
Khi tin vào Người Cha ấy, chúng ta được giải phóng khỏi nỗi sợ.
Cái chết đời này chẳng có nghĩa gì so với cuộc sống đời sau,
nên người kitô hữu ca hát an vui ngay giữa nơi hành hình.
Nơi hành hình là nơi làm chứng trước mọi người về Đức Giêsu.
Có những người sợ khi phải nhận mình thuộc về Đức Giêsu.
Phêrô từng chối Thầy, không nhận mình thuộc nhóm của Thầy.
Ông sợ những liên lụy có thể khiến ông gặp rắc rối.
Nhìn nhận hay từ chối có tương quan thân thiết với Ngài,
điều đó ảnh hưởng đến vận mệnh vĩnh hằng của từng người,
Ai nhìn nhận Đức Giêsu sẽ được Ngài nhìn nhận trước mặt Cha,
và Cha sẽ nhận người đó vào Nước của Cha trên trời.
Nói chung, chẳng có ai theo Thầy Giêsu mà lại được yên ổn,
vì chính đời Thầy đã kết thúc một cách rất không yên.
Nhưng theo Thầy là bình yên đón nhận thân phận của Thầy.
Không phải chỉ rao giảng về Thầy, mà còn phải sống lời rao giảng đó.
Không phải chỉ công khai tuyên xưng Thầy trên mái nhà,
mà còn để cho tinh thần của Thầy thấm vào toàn bộ cuộc sống.
Mong rằng chẳng có gì tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô.
LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con được ơn khôn ngoan
để con biết sợ điều phải sợ.
Cho con đừng sợ những đe dọa đến thân xác, tiếng tăm,
nhưng biết sợ toàn bộ con người mình bị hư mất vĩnh viễn.
Cho con đừng sợ những kẻ làm hại con ở đời này,
nhưng biết sợ phải xa Đấng yêu con và muốn con hạnh phúc.
Xin giải phóng con khỏi những nỗi sợ đã ăn sâu vào cuộc sống,
những nỗi sợ ngấm ngầm mà chính con không dám thú nhận,
những nỗi sợ khiến con chẳng được tự do an vui,
nhờ đó con dám sống thật sự là mình,
tươi tắn và hồn nhiên, nhẹ nhàng và thanh thản.
Xin dạy con ngắm những bông hoa dại vệ đường
để thấy chúng được điểm trang lộng lẫy.
Xin dạy con ngắm chính mình mỗi ngày,
để thấy vẻ đẹp nơi mình như một quà tặng của tình yêu.
Xin dạy con ngắm đàn chim sẻ ríu rít buổi sáng,
để biết mình chẳng nên quá lo chuyện cơm áo gạo tiền,
nhưng nên phó thác như em thơ ngồi trong lòng mẹ.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đặt đời mình trong tay Cha.
Xin cho con cũng đặt đời con trong tay Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu. SJ
SUY NIỆM 4: CHÚNG TA HÃY RAO GIẢNG TIN MỪNG VÀ ĐỪNG SỢ!
Khi Đức Maria và Thánh Giuse lên Giêrusalem để tiến dâng Hài Nhi Giêsu cho Thiên Chúa, ông Simêon đã nói tiên tri với Đức Maria về sứ vụ của Chúa Giêsu: “Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Israel phải vấp ngã hay được chỗi dậy. Cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng” (Lc 2,34). Sau đó, mọi việc đã xảy ra y như thế!
Khi Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ rao giảng công khai, đã có rất nhiều người đi theo vì được nghe và chứng kiến những phép lạ Người làm, một số còn trở thành môn đệ của Người. Nhưng khi phải đối diện với những lời sự thật, những lời khiến họ cảm thấy “chướng tai quá” (Ga 6,60), thì họ quay về con đường của mình. Con người thời đại nào cũng thế, chỉ thích nghe những lời hợp ý mình, còn những lời khiến họ phải tự vấn lương tâm, phải thay đổi đời sống thì dường như luôn bị từ chối. Đó là lý do vì sao dù rao giảng chân lý và tình yêu, Chúa Giêsu vẫn bị chối từ và cuối cùng còn bị giết trần trụi trên thập giá.
Và chúng ta thấy, sứ giả Tin Mừng là những người đem tin mừng, tin vui đến cho người khác, nên lẽ ra phải được tiếp đón niềm nở, nhưng họ lại ít được đón nhận, thậm chí còn bị thù ghét. Dù họ nói với nhân loại rằng Chúa yêu thương con người, và mời gọi mọi người sống với Thiên Chúa trong tình yêu và trong sự bình an vĩnh cửu. Họ nói rằng Chúa Giêsu, con Thiên Chúa, vì yêu nhân loại đã xuống trần gian làm người và hiến mạng sống để cứu chuộc nhân loại. Những lời rao giảng của họ không hề gây nên hiềm khích và hận thù. Thế nhưng, bóng tối từ chối ánh sáng, và sự dữ, tuy đã bại trận, vẫn còn giẫy dụa và phá hoại cho đến giờ phút cuối cùng. Chúa Giêsu là sứ giả đầu tiên của Tin Mừng đã đi khắp nơi làm điều tốt lành, chữa lành các bệnh nhân, cho những kẻ nghèo đói được no nê, cho người chết sống lại. Người chỉ rao giảng lòng yêu thương, nghĩa huynh đệ. Nhưng người ta đã giết Người.
“Trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ” (Mt 10,24). Đây là lời khích lệ cho những người được sai đi. Dù họ có bị bách hại vì Tin Mừng thì những đau khổ của họ cũng không nhiều hơn cuộc Khổ Nạn của Thầy. Và nếu Thầy đã chiến thắng sự dữ trong vinh quang thì trò cũng sẽ được chung hưởng vinh quang với Thầy. Bài Tin Mừng hôm nay được trích từ bài giảng của Chúa Giêsu về sứ mệnh truyền giáo trong chương 10 của thánh Mátthêu, mà chúng ta có thể tóm tắt như sau: các môn đệ mà Chúa Giêsu sai đi truyền giáo sẽ gặp những thử thách mà chính Người đã gặp trong hành trình rao giảng công khai. Nhưng chúng ta yên tâm, vì Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Người sẽ chăm sóc mỗi người chúng ta. Vậy chúng ta phải làm gì?
Thứ nhất, chúng ta phải rao giảng Tin Mừng, mặc dù những giá trị Nước Trời như tâm hồn nghèo khó, hiền lành, công bằng và bác ái, xót thương, chịu bách hại… (xem Mt 5,3-12) luôn đối nghịch lại với những gì mà thế gian cho là giá trị như sự giàu sang, quyền lực, quyền thống trị, chủ nghĩa cá nhân.
Thứ hai, chúng ta “hãy lên mái nhà rao giảng” Tin Mừng, nghĩa là đi rao giảng khắp nơi, với những khả năng Chúa ban cho chúng ta và bằng tất cả những phương tiện truyền thông mà chúng ta có được: điện thoại, tivi, radio, internet, v.v... Chúa Giêsu đã từng cảnh báo rằng “con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng” (Lc 16,8), nhưng chúng ta đừng sợ và cũng đừng để sự khôn khéo của thế gian cản trở chúng ta loan báo Tin Mừng. Vì hạt giống Tin Mừng được lớn lên là do quyền năng của Thiên Chúa, không phải do tài năng của chúng ta.
Thứ ba, nếu chúng ta sống các giá trị của Nước Trời, cuộc sống của chúng ta có thể sẽ gặp nhiều khó khăn. Mặc dù, tại nhiều quốc gia, không còn những cuộc bách hại đẫm máu nữa, nhưng việc nhận mình là Kitô hữu, chưa nói đến việc rao giảng, đã bị người ta chế giễu, nhạo báng rồi. Người ta cố tình châm biếm những giáo huấn của Giáo hội. Hầu như mỗi ngày, báo chí trên thế giới đều nói đến những Kitô hữu đã bị thiệt mạng vì đức tin của mình.
Nếu Ðức Kitô tiên báo những nguy cơ, bất trắc, Người cũng loan báo sự trung tín của Người. Người lập lại: “Anh em đừng sợ.” Cho tới ngày tận thế, Người luôn đồng hành, nâng đỡ những ai rao giảng Tin Mừng nhân danh Người. Hơn thế nữa, Người ban tặng tình yêu của Cha Người cho chúng ta. Chúa Giêsu dùng hai hình ảnh để nói về tình yêu bao la này, đó là đối với Thiên Chúa, chúng ta quý giá hơn mọi chim sẻ trên trái đất, và ngay cả tóc trên đầu chúng ta cũng đã được Người đếm hết rồi.
Chúng ta hãy rao giảng và đừng sợ, vì Chúa chăm sóc mỗi người chúng ta. Người không bỏ rơi con cái Người, là anh chị em của Chúa Kitô. Những đe dọa hoặc bách hại chẳng là gì cả so với hạnh phúc vĩnh cửu. Chính Chúa Giêsu đã nói trong Mt 5,11-12: “Phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao”.
Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
SUY NIỆM 5: ĐỪNG SỢ VÀ KHÔNG ĐÁNG SỢ
Đức Giêsu sai 12 Tông đồ đi rao Tin Mừng với những chỉ thị cụ thể rõ ràng. Nhưng rao giảng Tin Mừng không phải là một sứ vụ nhẹ nhàng, dễ dàng. Đó là một sứ vụ nặng nề, đầy hiểm nguy, luôn bị chống đối và bách hại (hiểm nguy như “chiên ở giữa bầy sói”; chống đối và bách hại ngay từ trong gia đình giữa cha mẹ và con cái).
Trước những hiểm nguy đó, hôm nay Đức Giêsu bảo các Tông đồ: “Đừng sợ.”
Đừng sợ rao giảng Tin Mừng! Đừng ngại nói về Nước Trời cho những người khác. Vì chẳng có gì che giấu người ta mãi được, chẳng có gì bí mật mà người ta sẽ không biết.
Điều Chúa nói lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày. Điều Chúa rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng.
Đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Nhưng hãy kính sợ Thiên Chúa, Đấng có thể ném cả hồn lẫn xác vào hoả ngục. Như thế, Đức Giêsu dạy chúng ta điều không đáng sợ và điều đáng phải sợ, kẻ không đáng sợ và người đáng phải sợ
Điều không đáng sợ, đó là kẻ chỉ giết được phần xác, nhưng không giết được linh hồn. Điều đáng phải sợ, đó là chết cả phần xác lẫn phần hồn.
Kẻ không đáng sợ, đó là thế gian và người đời. Đấng đáng phải kính sợ, đó là Thiên Chúa.
Thế mà nhiều khi chúng ta sợ chết phần xác hơn sợ chết phần hồn, sợ người đời hơn kính sợ Thiên Chúa. Cụ thể như:
– Sợ bị gây phiền hà, nên không dám rao giảng và sống những đòi hỏi của Tin Mừng (công bằng, bác ái, tự do, ngay thẳng, tôn trọng phẩm giá và bảo vệ sự sống con người) giữa một thế giới tục hóa và xã hội vô thần, đầy gian dối, bất công, tham nhũng, thiếu tự do và nhân quyền.
– Sợ ốm đau bệnh tật, nên đã mua thịt về ăn trong ngày chay mà Hội Thánh buộc
– Sợ đói sợ nghèo, nên đã bỏ lễ ngày Chúa Nhật, ngày Lễ Nghỉ để đi làm.
– Sợ khó ngại khổ, nên chẳng chịu học giáo lý, đi lễ và đọc kinh sớm tối thờ phượng Chúa.
– Sợ ế vợ ế chồng, nên đã sẵn sàng bỏ Đạo, để lấy được vợ được chồng.
– Sợ mất thời gian, tốn công sức, tiền của, nên không dám tham gia hoạt động tông đồ, sinh hoạt hội đoàn, dấn thân phục vụ công ích, xây dựng Giáo Hội và xã hội.
– Sợ mất chức quyền, mất công ăn việc làm, nên đã sẵn sàng chối Chúa, không dám xưng mình là người có Đạo …v.v.
Những kẻ sống như vậy, cần phải nghe cho kỹ lời Đức Giêsu nói hôm nay: “Phàm ai chối Thày trước mặt người đời, Thày cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thày, Đấng ngự trên trời. Còn ai tuyên nhận Thày trước mặt người đời, Thày cũng sẽ tuyên nhận kẻ ấy trước mặt Cha Thày, Đấng ngự trên trời”.
Lạy Chúa Giêsu xin ban ơn thêm sức cho con để con can đảm sống và rao giảng Tin Mừng giữa lòng thế giới hôm nay. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Văn Hữu
SUY NIỆM 6: ĐỪNG SỢ
Trên đời con người có nhiều thứ bủa vậy, một trong những thứ đó là cái “sợ”. Càng văn minh con người càng có nhiều nỗi sợ mới. Nỗi sợ làm người ta mất tự do, mất bình an, mất vui… Nỗi sợ có vẻ gắn liền với sự mong manh của phận người. Người ta sợ nhiều thứ : sợ đau khổ, sợ thử thách, sợ bệnh hoạn, sợ thiếu thốn và nhất là sợ chết… Xem ra, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh con người và dù muốn dù không con người vẫn bị bủa vây bởi trăm ngàn mối hiểm nguy. Thấu hiều điều đó, nên khi dạy dỗ cho các môn đệ, Chúa Giêsu khuyên : “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn… Anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ” (x. Mt 10, 28-31).
Lời căn dặn “Đừng sợ” của Chúa Giêsu đã trở thành sức mạnh cho Giáo Hội. Hai mươi thế kỷ sau, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, trong ngày đầu tiên lãnh đạo Giáo Hội đã lập lại lời Thầy Chí Thánh : “Đừng sợ”. Trong suốt triều đại giáo hoàng của mình, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã không ngừng kêu gọi toàn thể Hội Thánh và mọi người trên thế giới “Đừng sợ”:
“Anh chị em đừng sợ đón lấy Chúa Kitô và nhận lấy quyền năng của Người!”.
“Anh chị em đừng sợ! Hãy mở ra, mở toang mọi cánh cửa đón lấy Chúa Kitô! Hãy mở mọi biên giới các quốc gia, các hệ thống chính trị, những lãnh vực bao la của nền văn hóa, văn minh, phát triển cho quyền năng cứu độ của Chúa bước vào”.
“Đừng sợ! Chúa Kitô biết rõ “mọi điều trong lòng người”! Và chỉ một mình Người biết rõ” (Thánh Gioan Phaolô II, Giáo hoàng – Bài giảng lễ khai mạc sứ vụ Tông đồ Phêrô).
Thái độ “không sợ” được Thánh Giáo hoàng Đức Gioan Phaolô II nói đến vượt trên ý nghĩa thông thường là sự bất khuất, không nao núng trước bạo lực, bạo quyền. Không sợ là thái độ vượt thắng sự thủ thế, co về mình, không dám mở ra đón lấy sự cao cả, siêu việt, linh thánh của Tin Mừng Cứu độ và cũng không đủ nghị lực và sự kiên trì đưa Tin Mừng trở thành hiện thực nơi trần gian, xây dựng Nước Chúa ngay trong thực tại trần thế.
Từ “Đừng sợ” lại vang lên trong bài giảng thứ hai trên cương vị giáo hoàng, khi cử hành việc tiếp nhận ngai tòa giám mục giáo phận Rôma, ngày Chúa nhật 12-11-1978, tại nhà thờ Chánh tòa Gioan Latêranô, Đức Gioan Phaolô nói rõ thêm về lời kêu gọi “Đừng sợ”.
Đừng sợ đón lấy và thực thi lối sống Tin Mừng. Đó là sống yêu thương, không hận thù, như chính Đức Kitô yêu thương và đã tha thứ cho kẻ bách hại mình : “Tình yêu thì kiến tạo. Chỉ có tình yêu mới có thể kiến tạo được. Còn thù hận thì phá hủy. Lòng hận thù không kiến tạo được gì hết. Nó chỉ gây đổ vỡ. Nó làm tan nát đời sống xã hội. Nó chỉ có thể gây sức ép đối với những người yếu đuối và chẳng xây dựng nổi một điều gì” (Gioan Phaolô II – Bài giảng lễ nhận nhà thờ Chánh tòa Gioan Latêranô của Giám mục Rôma)
Đừng sợ sống yêu thương trong thế giới còn đầy tràn lòng thù hận. Đó là tín thư của Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II. Một tín thư xụất phát từ sứ điệp Tin Mừng Cứu độ của Đức Kitô. Sứ điệp của niềm Hy vọng :“Hãy làm cho những Lời hằng sống của Đức Kitô đến được với mọi người để họ nghe được Lời của Chúa, sứ điệp của niềm Hy vọng” (Thánh Gioan Phaolô II, Giáo hoàng – Bài giảng lễ khai mạc sứ vụ Tông đồ Phêrô).
Tiếp nối đường hướng của thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, trong ngày lên ngôi, Đức Bênêđictô XVI đã thắp lên lời hy vọng : “Hãy tiến lên phía trước, vì có Chúa ở cùng”. Nếu một phần tư thế kỷ trước là “Đừng sợ”, thì một phần tư thế kỷ sau lại là: “Hãy tiến lên phía trước, Thiên Chúa sẽ giúp đỡ chúng ta. Mẹ Chí Thánh của Người ở ngay bên cạnh chúng ta…”. Và trong Sứ điệp nhân Ngày Giới trẻ Thế giới lần thứ XXVII, Đức nguyên Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã viết : “Các bạn trẻ thân mến, đừng sợ phải liều mạng mình cho Chúa Kitô và Tin Mừng của Ngài. Đó là phương cách tìm được bình an nội tâm và hạnh phúc đích thực”.
Đức Thánh Cha Phanxicô sau khi được bầu làm Giáo Hoàng vào ngày 13-3-2013, Ngài đã là cho nhiều lần dùng kiểu nói “đừng sợ”.
Thật vậy, sống ở đời làm sao tránh khỏi những căng thẳng, lo âu, sợ hãi khi gặp khó khăn, nguy hiểm. Chính Chúa Giêsu cũng có những lúc bàng hoàng xao xuyến. Khi bảo “anh em đừng sợ” Chúa Giêsu muốn ta đừng để cảm xúc sợ hãi làm tê liệt đời sống chúng ta. Người bảo chúng ta : “đừng sợ”. “Đừng sợ” ngay trong mọi biến động, “đừng sợ”, vì “Người đã cứu thoát mạng sống người bất hạnh khỏi tay kẻ dữ” (Gr 20,13). “Đừng sợ”, khi phải đối diện với đau khổ hay sự chết bởi vì Thiên Chúa, Đấng yêu thương quan tâm chăm sóc chúng ta, vì Ngài là Cha nhân từ, trung tín, thấu hiểu chúng ta cần gì, vì đối với Ngài, chúng ta “quý hơn muôn vàn chim sẻ” (x. Mt 10,31). Ta hãy sống như con thơ phó thác cách đơn sơ trọn vẹn cho Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, trong mọi công việc.
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy can đảm sống thật, hành động thật và tin tưởng phó thác nơi Chúa. Đừng sợ những khó khăn thử thách trong đời sống đạo. Đón nhận con đường khổ giá như là điều kiện cần cho phần rỗi của mình. Luôn nhớ rằng khi chúng ta tin và sống đạo, hẳn chúng ta không thể thoát khỏi sự hiểu lầm, chống đối và đôi khi cả cái chết nữa. Tuy nhiên, chúng ta sẽ khám phá ra ý nghĩa của đau khổ và ngang qua đó, chúng ta sẽ thấy cùng đích của cuộc đời nằm ở nơi Thiên Chúa chứ không phải những thứ mau qua, chóng hết ở đời này.
Lạy Chúa, nỗi sợ làm cho con chùn bước, rụt rè trong đời sống đức tin của con, xin cho con thêm sức mạnh để con không còn sợ hãi Chúa ơi. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
