CHÚA NHẬT LỄ SUY TÔN THÁNH GIÁ
Ds 21,4-9; Pl 2,6-11; Ga 3,13-17
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan
13 Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống. 14 Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, 15 để ai tin vào Người thì được sống muôn đời.
16 Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. 17 Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ.
SUY NIỆM 1: THẬP GIÁ CỨU ĐỘ
Lời Chúa: "Cũng như Môisen treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì con người cũng phải bị treo lên như vậy" (Ga 3,14)
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,
Hôm nay cùng với Giáo Hội, chúng ta suy tôn Thánh giá Chúa Giêsu. Đây là dịp để chúng ta xác tín lại: Chúa Giêsu đã chết trên thập giá, ơn cứu độ đã khởi sự từ những giọt máu của Chúa Giêsu và Giáo hội đã phát sinh qua biến cố cứu độ này.
Đây người tôi tớ Gia-Vê,
Chết trên Thập giá Can-vê tế đàn.
Người mang tội lỗi nhân gian,
Đền thay, hòa giải, bình an muôn loài.
Giữ lòng trung hiếu chớ sai,
Hy sinh cầu nguyện, sớm mai trọn đời.
Hiệp dâng thánh lễ hôm nay, xin Chúa giúp chúng ta tôn thờ thánh giá Chúa, vì Chúa đã dùng cây thánh giá mà cứu chuộc nhân loại. Trong tâm tình đó, giờ đây chúng ta thành tâm sám hối.
Sám hối:
X. Lạy Chúa, Chúa đã dùng cây thập giá để cứu độ trần gian. Xin Chúa thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.
X. Lạy Chúa Kitô, Chúa chịu treo trên thập giá để lôi kéo chúng con đến cùng Chúa. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.
X. Lạy Chúa, Chúa dạy chúng con vác thập giá để thông phần vào cuộc thương khó của Chúa. Xin Chúa thương xót chúng con.
Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.
Kết: Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.
CĐ: Amen.
Suy niệm:
Kính thưa quý ông bà và anh chị em,
Người đời thường sợ khổ, sợ thập giá. Thế nhưng, người Kitô hữu chúng ta lại có một ngày lễ để suy tôn Thánh giá! Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng chính trong nghịch lý ấy, chúng ta tìm thấy mầu nhiệm tình yêu cứu độ.
Thưa anh chị em, trong ngày suy tôn Thánh giá hôm nay Giáo hội như muốn mời gọi chúng ta đi vào thinh lặng của cõi lòng để nhìn ngắm Chúa Giêsu trên thập giá. Thập giá là biểu tượng của cứu sống, thập giá là biểu tượng của tình yêu Thiên Chúa tự hiến cho con người và cũng chính nơi đó, Chúa Giêsu Kitô đã hoàn tất hy tế của Người để cứu độ nhân loại. Bài đọc I trích sách Dân số thuật lại trong hành trình qua sa mạc, dân Israel kêu trách Thiên Chúa và ông Môsê. Thiên Chúa đã cho rắn độc bò ra cắn họ để cảnh tỉnh họ. Đồng thời, Ngài cũng mở cho dân một con đường sống nhờ việc ngước nhìn lên con rắn đồng: “Ngươi hãy đúc một con rắn đồng và treo nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống”. Hình ảnh con rắn đồng xưa treo lên trong sa mạc để kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên thì được sống; tiên báo về tình yêu cứu độ của Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên đỉnh đồi Gôngôtha: “để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời”. Như thế, cái chết của Người trên thập giá là bằng chứng cho tình yêu. Tình yêu cứu độ: "Không có tình yêu nào cao quý hơn mối tình của người thí mạng vì người mình yêu". Từ một khí cụ độc ác đê hèn nhất của con người đã có thể nghĩ ra để hành hạ người khác, Chúa Giêsu đã biến nó thành dấu chứng của Tình Yêu: Tình yêu vâng phục đối với Chúa Cha và Tình yêu dâng hiến vì người mình yêu.
Kính thưa quý ông bà và anh chị em,
Cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá là một biểu lộ của một tình yêu dâng hiến cho nhân loại. Chính sự khiêm hạ và vâng lời của Chúa Giêsu mà Thiên Chúa đã siêu tôn Người, và ban cho Người một danh hiệu trổi vượt trên mọi danh hiệu. Hôm nay ngày lễ suy tôn thánh giá Chúa Giêsu, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm tình yêu cứu độ và tự hiến của Chúa Giêsu. Khi mang thân phận của một con người như chúng ta, Chúa Giêsu đã sống một đời để phục vụ con người, và Người cũng đón nhận cái chết vì con người. Thế nên, tình yêu của Người đã trở thành bất tử trên trần gian. Thập giá không còn là nỗi ô nhục mà là một cuộc khải hoàn vinh quang.
Nguyện xin Chúa giúp chúng ta vác thập giá mà buớc theo Chúa. Sống một đời dâng hiến biết cho đi. Biết dùng khả năng của mình mà phục vụ sự sống cho đồng loại. Biết hiến thân mình để đem lại hạnh phúc cho tha nhân, và hãy để cho ánh mắt yêu thuơng của Chúa đốt cháy tâm hồn giá lạnh vì tội lỗi của chúng ta. Amen.
Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang
SUY NIỆM 2: THÁNH GIÁ, BIỂU TƯỢNG TÌNH YÊU VÔ BIÊN CỦA CHÚA KITÔ
Khi nhìn ra xung quanh, chúng ta có thể thấy thánh giá ở rất nhiều nơi: trong nhà, ngoài nghĩa trang, trong nhà thờ, nơi đền các thánh trong các xóm làng, và cũng rất nhiều người đeo thánh giá trên người. Chúng ta làm dấu thánh giá hằng ngày: trong thánh lễ, trong các buổi cử hành phụng vụ, khi cầu nguyện,… Đối với chúng ta, thánh giá là hình ảnh rất quen thuộc, gần gũi và không thể thiếu trong đời sống của người ki-tô hữu chúng ta.
Tuy nhiên, vào thời Chúa Giêsu, dưới sự đô hộ của người La Mã, thập giá là một công cụ tra tấn dã man dành cho nô lệ, phiến quân và tội phạm. Thập giá khơi dậy cảm giác kinh hoàng, ghê tởm và sợ hãi. Thập giá là “điều mà người Do Thái coi là một sự ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ” (1 Cr 1,23). Vì vậy, nếu đặt mình vào vị trí của những người dân ở Côrintô hoặc ở những nơi khác, khi nghe tông đồ Phaolô rao giảng về “một Đấng Mêsia bị đóng đinh”, một người bị kết án tử trên thánh giá, chúng ta có thể tin rằng, chắc chắn họ đã do dự rất nhiều trước khi tin vào một lời rao giảng “điên rồ” như vậy.
Nhưng hôm nay, phụng vụ mời gọi chúng ta ngước nhìn về cây thánh giá. Và không chỉ hướng nhìn về mà thôi, nhưng là để tôn vinh cây thánh giá ấy. Vì chính nhờ cây thánh giá, nơi Con Thiên Chúa bị đóng đinh, chịu đau đớn, bị bỏ rơi và chịu chết mà chúng ta được giải thoát khỏi tội lỗi và được sống.
Trong một nhà thờ cổ, có một cây thánh giá lớn treo trên gian cung thánh. Mặt trước của cây Thánh giá, đối diện với giáo dân, người ta thấy một Chúa Kitô đau khổ trên cây thánh giá. Nhưng nếu nhìn ở phía sau, người ta thấy cũng trên cây thánh giá đó một Chúa Kitô mặc áo choàng hoàng gia, đội vương miện vàng trên đầu và dang rộng hai cánh tay trong cử chỉ chào đón. Hay hơn tất cả các bài diễn văn, cây thánh giá này thể hiện nghịch lý: Chúa Kitô, tưởng chừng đã bị đánh bại trên đồi Gôn-gô-tha khi bị treo trên cây thập giá, nhưng chính trên cây thập giá này mà Người đã chiến thắng cái ác và cả sự chết bằng tình yêu tự hiến. Đó là điều chúng ta tôn kính trong lễ “Suy tôn Thánh Giá” hôm nay.
Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, khi nhắc lại câu chuyện con rắn đồng treo trong sa mạc đã cứu những người bị rắn lửa cắn khỏi chết khi họ nhìn lên nó, Chúa Giêsu muốn cho ông Nicôđêmô hiểu rằng, Người chính là “con rắn đồng” đem lại sự sống cho những ai ngước nhìn lên Người.
Như vậy, Chúa Giêsu muốn chúng ta hiểu rằng : cũng giống như dân Do Thái trong sa mạc xưa kia, khi bị rắn cắn, chỉ cần họ ngước mắt lên với đức tin, hướng về Thiên Chúa của Giao Ước là đủ để được chữa lành và được sống về thể xác, thì chúng ta hôm nay, mỗi khi ngước nhìn lên Người trên thánh giá bằng đức tin, thì chúng ta cũng sẽ được chữa lành những vết thương của tội lỗi và được đón nhận sự sống mới.
Khi nhắc đến mối liên hệ giữa con rắn đồng được treo lên trong sa mạc và việc “Con Người cũng sẽ được giương cao” trên thập giá, Chúa Giêsu đồng thời cho thấy bước nhảy vọt rất lớn giữa hai Giao Ước. Trước hết, biến cố “con rắn đồng” trong sa mạc chỉ liên quan đến một dân tộc là dân Do Thái, còn nơi Chúa Giêsu, toàn thể nhân loại đều được mời gọi nhìn lên Người để được sống. Nếu việc chữa lành và được sống nhờ nhìn lên con rắn đồng chỉ là nhất thời và ở khía cạnh thể xác, thì việc nhìn lên Đức Kitô trên thánh giá đem lại cho con người sự chữa lành tâm hồn và sự sống đời đời. Nói cách khác, Giao Ước cũ đã được nên trọn vẹn, được hoàn tất bằng Giao Ước mới trong Chúa Giêsu, nhờ cái chết và sự phục sinh của Người.
Do đó, có hai cách để nhìn vào thánh giá của Chúa Kitô: thánh giá là bằng chứng về sự hận thù và sự tàn ác của con người, nhưng nó còn là biểu tượng của tình yêu và sự tha thứ của Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã nhận lấy thánh giá để bày tỏ cho chúng ta biết Thiên Chúa đã yêu thương nhân loại nhiều như thế nào. Nhìn ngắm Chúa Giêsu chịu chết trên thánh giá, chúng ta có thể đọc ra biết bao sự dịu dàng của Thiên Chúa, biết bao sự nhẫn nại và tha thứ Người dành cho nhân loại. Dù cho con người vẫn tiếp tục gây đau khổ, gieo rắc hận thù, tội lỗi và sự chết, thì Thánh giá vẫn ở đó để ban phát tình yêu, chữa lành và trao ban sự sống. Đó là lý do tại sao chúng ta tôn vinh thánh giá, bởi vì đó là nơi tình yêu hoàn hảo được thể hiện, tức là chính Thiên Chúa.
Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
SUY NIỆM 3: PHẢI ĐƯỢC GIƯƠNG CAO
Nhiều người ngoài Kitô giáo cảm thấy sợ
khi vào nhà thờ, nhìn lên thánh giá,
thấy một người bị đóng đinh, máu chảy đầm đìa.
Tại sao lại thờ một người khủng khiếp như vậy?
Một số nơi đã đặt tượng Chúa Phục Sinh trên thánh giá.
Hẳn nhà thờ sẽ tươi hơn, ít gây sốc hơn,
mầu nhiệm phục sinh được nổi bật hơn...
Nhưng chúng ta vẫn không được quên Chúa chịu đóng đinh.
Không có cái chết ấy thì cũng chẳng có ơn cứu độ.
Không có thánh giá thì cũng chẳng có phục sinh.
Khi suy tôn thánh giá,
chúng ta không suy tôn hai thanh gỗ xếp hình chữ thập.
Chúng ta suy tôn chính Ðấng đi đóng đinh vào thánh giá.
Ngài là Ðấng vô tội, là Con Thiên Chúa làm người,
là "Ðấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi" (Gl 2, 20).
Chúng ta cũng không suy tôn đau khổ và cái chết,
nhưng chúng ta suy tôn Tình Yêu:
Tình Yêu của Cha dám trao cho thế gian người Con Một,
Tình Yêu của Con dám sống hết mình cho Cha và anh em.
Ðau khổ và cái chết
là cái giá phải trả cho một tình yêu.
Tình yêu lớn nhất là tình yêu hiến mạng.
Thập giá là một thất bại của Tình Yêu.
Quà tặng của Cha bị loài người từ khước:
Người Con yêu dấu bị làm nhục và đóng đinh.
Quà tặng của Con bị loài người rẻ rúng:
Con chẳng đáng giá bằng tên sát nhân Baraba.
Thiên Chúa thất bại vì Ngài khiêm tốn.
Ngài để cho con người có tự do chối từ.
Ngài đau đớn lặng thinh khi Con Ngài hấp hối...
Nhưng thập giá lại là một thành công của Tình Yêu.
Nơi thập giá, tội ác con người lên đến cao điểm.
Cũng nơi thập giá, Tình Yêu Thiên Chúa lên đến tột cùng.
Và Tình Yêu đã thắng tội ác, sự sống thắng sự chết,
ánh sáng thắng bóng tối, tha thứ thắng hận thù.
Cha không đưa Ðức Giêsu xuống khỏi thập giá,
nhưng đưa Ngài ra khỏi nấm mồ hiu quạnh.
Thất bại của thập giá đã biến thành chiến thắng.
Thập giá trở thành Thánh Giá đem lại sự sống đời đời.
Thánh Giá đã trở nên biểu tượng của Kitô giáo.
Thánh Giá có mặt cả trên nến phục sinh.
Thánh Giá ở trên thân xác ta, mỗi lần ta làm dấu,
nhưng Thánh Giá còn ở với người Kitô hữu suốt đời:
"Ai muốn theo Tôi hãy vác thánh giá mình mà theo Tôi".
Ðừng sợ hãi tránh né dù đau đớn xót xa.
Ðừng kéo lê, bạn sẽ thấy thánh giá nhẹ hơn và sinh trái.
Hãy hôn kính Thánh Giá của mình, của cộng đoàn,
của quê hương, của Giáo Hội,
dù chúng ta chẳng bao giờ hiểu hết được mầu nhiệm.
Ước gì chúng ta thấy được ý nghĩa của khổ đau
nhờ tin tưởng nhìn lên Thánh Giá Chúa Giêsu.
Gợi Ý Chia Sẻ
1. Ðứng trước những thất bại và khổ đau trong cuộc sống, bạn thường có thái độ nào (chán nản, bực tức, nổi loạn, đón nhận, phấn đấu vượt qua...)? Có khi nào nhờ thất bại và khổ đau mà bạn thấy mình lớn lên không?
2. Có khi nào bạn chấp nhận một chút hy sinh, một chút đau khổ, để người khác được hạnh phúc không?
Cầu Nguyện
Lạy Cha, xin ban cho con điều khó hơn cả,
đó là ơn nhận ra Thánh Giá của Con Cha
trong mọi nỗi khổ đau của đời con,
và ơn bước theo Con Cha trên đường Thánh Giá,
bao lâu tuỳ ý Cha định liệu.
Xin đừng để con trở nên chua chát
nhưng được trưởng thành nhờ đón nhận đau khổ
với sự kiên nhẫn, quảng đại, nhân từ
và lòng khát khao nóng bỏng
có ngày sẽ được ở nơi không còn khổ đau.
Ngày đó, Cha sẽ lau khô mọi giọt lệ
của những người đã yêu mến Cha,
đã tin vào tình yêu Cha giữa nỗi thống khổ,
tin vào ánh sáng của Cha giữa đêm đen.
Nhờ Cha, ước gì đau khổ của con
nói lên lòng tin của con
vào những lời hứa của Cha,
lòng cậy của con vào tình yêu trung tín của Cha,
và lòng mến mà con dành cho Cha.
Lạy Cha, xin cho con yêu Cha hơn yêu bản thân,
và yêu Cha chỉ vì Cha,
chứ không mong phần thưởng.
Ước gì Thánh Giá trở nên mẫu gương cho con,
là ánh sáng cho đêm tăm tối,
nhờ đó con không còn coi khổ đau
như một tai họa hay một điều vô lý,
nhưng như một dấu chỉ cho thấy
con đang thuộc về Cha mãi mãi.
(Karl Rahner)
SUY NIỆM 4: THÁNH GIÁ: ĐỈNH CAO CỦA MẠC KHẢI VỀ THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU
Hôm nay chúng ta cùng với Giáo Hội mừng kính Lễ Suy Tôn Thánh Giá. Lễ này được cử hành ở Rôma cuối thế kỷ thứ 7. Mục đích nguyên thuỷ của lễ này là để tưởng niệm việc chiếm lại được Thánh Giá Chúa Giêsu được lưu giữ tại Giêrusalem mà đã rơi vào tay những người Persians. Hoàng đế Heraclius chiếm lại được di vật này và mang về lại Giêrusalem vào ngày mồng 3 tháng 5 năm 629.
Y dược dùng hình ảnh con rắn treo lên để làm biểu tượng, để nói về ngành “cứu người và chữa người.” Chúng ta nhận ra hình ảnh này trong bài đọc 1. Sách Dân Số tường thuật cho chúng ta câu chuyện về dân Israel trong hành trình sa mạc. Hành trình mà trong đó họ cảm nhận được sự gần gũi của Thiên Chúa, nhưng cũng là hành trình mà trong đó họ đã “mất kiên nhẫn” với Thiên Chúa và Môsê nhiều lần. Bài đọc 1 trình bày một trong những lần họ mất kiên nhẫn và kêu trách Thiên Chúa và Môsê (x. Ds 21:5). Hậu quả của sự “vong ân” này là Đức Chúa cho rắn độc đến hại dân (Ds 21:6). Chúng ta thấy trong đoạn trích của bài đọc 1 kiểu mẫu quen thuộc thường xuất hiện trong sách Thẩm Phán. Kiểu mẫu đó là: Dân chúng phạm tội [mất kiên nhẫn và kêu trách Thiên Chúa và Môsê]; Chúa phạt [rắn độc đến hại dân]; dân hối cải [chúng tôi đã phạm tội]; Chúa giải thoát [treo con rắn lên một cây cột]. Chi tiết đáng chúng ta quan tâm ở đây là Thiên Chúa luôn cung cấp cho dân Ngài phương tiện chữa lành mỗi khi họ bị đánh phạt. Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi con người, dù con người biết bao nhiêu lần phản bội Ngài. Đây chính lá ý nghĩa sâu xa mà chúng ta cử hành trong lễ kính ngày hôm nay. Ý nghĩa này được Thánh Gioan trình bày cách rõ ràng trong bối cảnh nói về sự sống đời đời hay sự tái sinh trong Nước và Thánh Thần.
Hình ảnh con rắn được “treo lên một cây cột” được Chúa Giêsu dùng lại trong bài Tin Mừng hôm nay để ám chỉ đến cái chết của Ngài: “Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời” (Ga 3:14-15). Sự khác biệt ở đây là, những người “nhìn lên” con rắn trong sa mạc họ chỉ được chữa lành và được sống với sự sống tạm thời, vì họ phải chết. Nhưng những ai “tin vào Người” thì sẽ được sống muôn đời. Chủ đề chính ở đây là “tin.” Để có sự sống đời đời, nhìn lên Đấng được giương cao bằng con mắt thể lý thì chưa đủ, nhưng còn nhận ra Ngài là “Con Người, Đấng từ trời xuống” (Ga 3:13) với con mắt đức tin. Đây chính là điều Giáo Hội muốn chúng ta nhận ra khi cử hành Lễ Suy Tôn Thánh Giá. Mỗi khi nhìn lên Thánh Giá, chúng ta nhận ra Đấng bị treo trên đó là “Con Người,” Đấng đến mạc khải cho chúng ta những gì thuộc thượng giới và là Đấng mang lại cho chúng ta sự sống muôn đời.
Hơn nữa, nhìn lên Đấng bị treo trên thập giá, chúng ta nhận ra tình yêu của Thiên Chúa đã đạt đến đỉnh cao nhất: “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hy sinh mạng sống vì bạn hữu mình” (Ga 15:13). Thật vậy, qua Đấng bị treo trên thập giá, chúng ta được mạc khải cho biết Thiên Chúa của mình là ai. Ngài là Đấng “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3:16). Như thế, Suy Tôn Thánh Giá không chỉ đơn giản suy tôn chính Chúa Giêsu, nhưng là suy tôn Thiên Chúa, Đấng “sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ” (Ga 3:17). Thánh Giá [Đấng bị treo trên Thánh Giá] là đỉnh cao của mạc khải về Thiên Chúa. Nói cách khác, nếu muốn biết Thiên Chúa là ai, chúng ta phải nhìn lên Đấng bị treo trên thánh giá. Không có con đường nào khác ngoài con đường thập giá để biết Thiên Chúa là ai và cảm nghiệm tình yêu của Ngài.
Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Dũng. SDB
SUY NIỆM 5: LẠY CHÚA, CHÚNG CON TÔN THỜ THÁNH GIÁ CHÚA
Phụng vụ Giáo hội hàng năm, dành ngày 14 tháng 9 để mời gọi con cái mình cử hành lễ Suy Tôn Thánh Giá Chúa Giêsu với niềm vui vì được ơn cứu độ. Ngày này, Thánh Giá được trình bày không phải dưới khía cạnh khổ đau, hay nặng nề thiết yếu của cuộc sống cần phải vác theo Đức Kitô, nhưng dưới khía cạnh vinh quang, như cái cớ để những người tin vào Chúa Giêsu tự hào và không có khóc lóc.
Cử Hành Với Niềm Vui
Thánh Giá, một khí cụ man rợ và khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại người Do thái dùng làm hình khổ để đóng đanh Chúa Giêsu, nhưng Người đã biến nó thành phương thế để cứu độ thế gian. Từ đó, Thánh Giá trở nên Niềm Hy Vọng độc nhất trong Vinh Quang toàn thắng của Đức Kitô, ban tặng cho con ngươi hồng ân tha thứ và mọi phúc lành. Vì thế, “chúng ta phải hãnh diện về thập giá Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Nơi Người, ta được giải thoát, được sống và được sống lại; chính Người giải thoát và cứu độ ta” (Ca nhập lễ).
Điều này được phản ánh trong các bài đọc. Thánh Phaolô coi Thánh Giá là động lực lớn lao để “tán dương” Chúa Giêsu : “Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá. Vì thế, Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu” (Pl 2, 8-11). Còn theo thánh Gioan thì Thánh Giá như là khí cụ để cứu độ con người: “Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời” (Ga 3, 14). Nên hôm nay Giáo hội cử hành lễ suy tôn Thánh Giá với niềm vui vì được ơn cứu độ.
Nhìn ngắm Thánh Giá, chúng ta sẽ khám phá ra câu chuyện của tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại nói chung và cách riêng mỗi người chúng ta.
Câu chuyện tình yêu
Khi suy tôn Thánh Giá, Giáo hội, Hiền Thê yêu dấu nhìn lên Thánh Giá nơi treo Chúa Giêsu vị Phu Quân của mình, chân tay đanh nhọn đâm thâu, cạnh sườn lưỡi đòng đâm thủng, máu cùng nước chảy ra làm cho Giáo hội nhớ đến ngày mình được sinh ra từ cạnh sườn Chúa với tất cả tình yêu, lúc Chúa ngủ trên Thánh Giá. Bởi theo thánh Ambrosiô, lúc Ađam đang ngủ Thiên Chúa đã lấy xương sườn của ông để tạo dựng Evà thế nào, thì lúc Chúa Giêsu chết nằm trên Thánh Giá, Giáo hội cũng được sinh ra từ Trái Tim bị đâm thủng của Chúa Giêsu như vậy, và Giáo hội tưởng nhớ đến tình yêu dâng trào ấy.
Thật không thể hiểu nổi Thiên Chúa yêu thương chúng ta biết chừng nào : “Yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một” (Ga 3,16), mặc dù biết trước Con mình sẽ bị đóng đinh, được giương lên cao khỏi đất như “Con Rắn Đồng” trong sa mạc. Thật là một sự hy sinh lạ lùng, không thể nào hiểu thấu, mà thánh Phaolô phải diễn tả bằng một cách khác để bổ sung: “Thiên Chúa đã không tha cho chính Con Một của mình, nhưng phó nộp Người vì chúng ta hết thảy.” (Rm 8,32). Người đã yêu chúng ta bằng tình yêu vô bờ bến, tình yêu thương xót và thứ tha, khi “sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ con của Người mà được cứu độ” (Ga 3,17).
Đây chính là câu chuyện về ơn cứu độ của chúng ta, câu chuyện tình của Chúa Cha, chuyện tình của Chúa Con, câu chuyện của Thánh Giá. Giảng trong Thánh lễ sáng thứ ba ngày 15/03/2016, tại nguyện đường Thánh Marta, Đức Thánh Cha Phanxicô nói : “Nếu muốn biết ‘câu chuyện tình’ mà Thiên Chúa dành cho nhân loại, chúng ta phải ngắm nhìn Thánh Giá, nơi ấy có một vị Thiên Chúa đã hoàn toàn ‘trút bỏ vinh quang’, sẵn sàng bị ‘vấy bẩn’ bởi tội lỗi con người để cứu con người khỏi chết. Vị Thiên Chúa ấy sẽ hủy diệt vĩnh viễn cái tên xấu xa đích thực của sự dữ mà Sách Khải huyền gọi là ‘con rắn xưa’. Tội lỗi là việc làm của Satan. Nhưng Đức Giêsu đã chiến thắng Satan. Ngài đã tự hạ mình xuống, trở thành hiện thân của tội để nâng con người lên“. Mầu nhiệm Thánh Giá diễn tả tình yêu vô bờ bến, tình yêu không thể nào mô tả được của Thiên Chúa đối với nhân loại.
Trong lịch sử cứu độ, con rắn được nhắc đến lần đâu tiên trong Sách Sáng Thế và lần cuối cùng là trong Sách Khải Huyền. Rắn là loài vật mà theo Kinh Thánh mang một biểu tượng mạnh mẽ của sự nguyền rủa, của tội lỗi (x.St 2,) và một cách mầu nhiệm cũng là biểu tượng của sự cứu chuộc. Trong hành trình sa mạc. Dân chúng không muốn đi trong cảnh lương thực ít ỏi như thế nữa. Họ kêu trách Thiên Chúa và ông Môsê. Chúa cho rắn bò ra làm hại những kẻ cứng lòng không tin, để gieo rắc sự sợ hãi và cái chết cho đến khi dân chúng biết chạy đến nài xin Môsê sự tha thứ. Thiên Chúa lại truyền cho Môsê đúc một con rắn đồng treo lên cây gỗ, để tất cả những ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đó, sẽ được sống. Thật là mầu nhiệm, mầu nhiệm ở chỗ : Khi dân hối hận, Thiên Chúa không giết chết các con rắn, nhưng Ngài để chúng đó. Nếu có con rắn nào làm hại dân chúng, chỉ cần họ nhìn lên con rắn đồng thì sẽ được cứu. Giương cao con rắn lên.
Con rắn tượng trưng cho tội lỗi. Con rắn giết hại người ta nhưng nó cũng chữa lành. Và đó chính là mầu nhiệm của Đức Kitô. Thánh Phaolô nói: “Đức Giêsu là Đấng chẳng biết tội là gì, thì Thiên Chúa lại biến Người thành hiện thân của tội.” Như vậy cách nào đó, Đức Giêsu chính là con rắn được giương cao lên. Bài đọc I ngày lễ chất chứa cái nhìn có tính tiên tri: Chúa Giêsu như là hình ảnh con rắn,” hiện thân của tội lỗi”, đã được giương cao lên để cứu độ con người. (x. Trích bài giảng lễ thứ ba n 15/03/2016, tại nguyện đường Thánh Marta, Đức Thánh Cha Phanxicô).
Lạy Chúa Giêsu Kitô, chúng con tôn thờ Thánh Giá Chúa, vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà cứu chuộc trần gian. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
